Massive island-building and international law

June 15, 2015

AMTI. CSIS – Within the short span of a year, China’s rapid construction of artificial islands in the disputed Spratlys has radically changed the geographical and security landscapes in the South China Sea.

This island construction has so far created over eight million square metres of real estate in the open sea, outstripping other countries’ reclamation activities by far, and shows no sign of abating. Hundreds of millions of tons of sand and coral have been dredged from the seabed and dumped atop fragile coral reefs that are vital components of the maritime ecology. Marine experts expect that the work has already caused disastrous and essentially irreversible environmental impacts.

The newly created and enlarged islands will be infrastructure that facilitates China’s projection of force and assertion of control not just in the disputed Spratlys area but also over most of the South China Sea, deep into the exclusive economic zones (EEZs) that by any reasonable interpretation of international laws on maritime delimitation would rightfully belong to other countries. Although conflicting claims have existed over the islands and these EEZs for decades, a precarious balance has endured until now partly because China’s nearest military infrastructure is hundreds of miles further to the north. Defence planners in other claimant countries now have to face a future without this protection by distance.

Another concern is whether China will to use the newly created or enlarged islands to attempt to make new maritime claims. First, China might well claim a 12-nautical-mile territorial sea, or some sort of vague “military alert zone”, around each of Mischief Reef and Subi Reef, which would infringe on the international community’s the freedom of navigation and overflight that currently exists these areas. Second, China might assert territorial seas around other newly created or enlarged islands that are close to islands being garrisoned by other countries, which would bring it into direct conflicts with the other claimants. Third, the creation and enlarging of the islands may embolden China in its claim for EEZ for the entire Spratly archipelago, exacerbating the maritime disputes in the region.

China justifies the island building by arguing that “China’s activities on relevant islands and reefs of the Nansha Islands fall entirely within China’s sovereignty and are totally justifiable.”[1] Some analysts have argued further that it is not breaking any maritime law. However, these arguments can be shown to be flawed in a number of respects.

First, Fiery Cross Reef, Johnson South Reef, Cuarteron Reef, Hughes Reef and Gaven Reef are the subjects of a sovereignty dispute. It is therefore bad faith for a claimant to completely and irreversibly alter their geographical characters. If one day an international court is given the jurisdiction to resolve the dispute and rules that these islands belong to a country other than China then the damage to these reefs from today’s island building activities has already and irretrievable impaired that country’s rights.

Second, since Mischief Reef and Subi Reef in their natural state are under water at high tide and more than 12 nautical miles from other islands, customary international law does not allow any country to claim sovereignty over them. Therefore the island building activities at these reefs cannot be within China’s sovereignty. Furthermore, it would be illegal for China or any country to claim sovereignty over the newly created artificial islands at these locations.

Third, the United Nations Convention on the Law of the Sea (UNCLOS) does not allow China to use the artificial islands at Mischief Reef and Subi Reef to claim 12-nautical-mile territorial seas or EEZs beyond: artificial islands are only entitled to a safety zone that can extend to at most 500 metres.

Fourth, China is violating UNCLOS articles 192 and 123, which are on the protection of the marine environment, especially in enclosed and semi-enclosed seas such as the South China Sea. Article 192 states that “States have the obligation to protect and preserve the marine environment”, while article 123 requires the countries bordering an enclosed sea to “coordinate the implementation of their rights and duties with respect to the protection and preservation of the marine environment”. While each of the parties in the Spratlys dispute would naturally think that it, and it alone, has the rights to build on the disputed islands and reefs, it is undeniable that they all have a duty to protect and preserve the marine environment of the semi-enclosed and environmentally vulnerable South China Sea.

In its 2003 ruling on the Malaysia vs Singapore dispute over the latter’s reclamation activities, the International Tribunal on the Law of the Sea (ITLOS) directed “Singapore not to conduct its land reclamation in ways that might cause irreparable prejudice to the rights of Malaysia or serious harm to the marine environment, taking especially into account the reports of the group of independent experts.” Singapore complied with the tribunal’s ruling. China, however, has completely disregarded it obligations to UNCLOS by dredging hundreds of millions of tons of sand and coral from the seabed and dumping them over eight million square metres of coral reefs that are vital fish spawning grounds, without any assessment by independent experts, and without any coordination or even consultation with other littoral countries.

Fifth, the fact that the Spratlys area is subjected to territorial and maritime disputes brings us to another violation of UNCLOS. Articles 74 and 83 of the Convention requires that in areas of conflicting EEZ or extended continental shelf claims, the claimants “in a spirit of understanding and cooperation, shall make every effort to enter into provisional arrangements of a practical nature and, during this transitional period, not to jeopardize or hamper the reaching of the final agreement.” In its 2004 ruling on the Guyana vs Suriname dispute, the Permanent Court of Arbitration (PCA) has interpreted this clause to mean that the claimants are not allowed to unilaterally cause permanent changes to the area under dispute.

By all accounts, Mischief Reef is an area of EEZ under dispute, while Subi Reef could be an area of EEZ or extended continental shelf under dispute, where UNCLOS articles 74 and 83 and the Guyana-Suriname ruling are clearly applicable. The building of islands on Mischief Reef and Subi Reef clearly violates these articles.

Unlike Mischief Reef and Subi Reef, Fiery Cross Reef , Johnson South Reef, Cuarteron Reef, Hughes Reef and Gaven Reef are either naturally above high tide or situated within 12 nautical miles of other islands. According to UNCLOS, they are surrounded by territorial seas. Therefore, China’s island building at these reefs takes place within the territorial seas and it might seem that UNCLOS articles 74 and 83 and the Guyana-Surinam ruling (which apply only to the EEZ and the extended continental shelf) are not relevant. However, a closer look suggests otherwise. It is well known that coral reefs are important fish spawning grounds of the oceans and sea, and their destruction affects fish stock far beyond the reefs’ adjacent waters. Massive island building on reefs can therefore have permanent effects on the EEZ beyond these reefs’ territorial seas. In the case of the Spratlys, that EEZ is disputed, therefore UNCLOS articles 74 and the Guyana-Surinam ruling apply, which means actions that cause permanent changes to that EEZ are illegal even if the actions themselves take place in the territorial sea.

In summary, China’s massive island building is both a provocative alteration of the security situation in the South China Sea and blow for the marine environment, but it cannot be justified either as “entirely within China’s sovereignty” or as consistent with maritime law. In fact, if China claims sovereignty over Mischief Reef and Subi Reef and maritime zones based on those features, that will be an audacious attempt to rewrite international law.

[1]http://www.fmprc.gov.cn/mfa_eng/xwfw_665399/s2510_665401/t1189470.shtml

About Huy Duong

Huy Duong is a writer on the South China Sea disputes. His articles have appeared in national newspapers in Vietnam and the Philippines, on the BBC website, CogitASIA, Yale Global, RSIS Commentaries, The Diplomat, East Asia Forum and other websites.

One thought on “Massive island-building and international law

  1. Hi cả nhà,

    Em gửi cả nhà bài tiếng Việt của bài viết này.

    Em Hương,

    *****

    Việc Trung Quốc xây đảo ồ ạt và UNCLOS
    Thứ hai, 22 Tháng 6 2015 08:04 Email In PDF.

    NCBD– Chỉ trong vỏn vẹn một năm, việc Trung Quốc ồ ạt xây dựng các đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa còn đang tranh chấp đã làm thay đổi một cách sâu sắc cục diện địa lí và an ninh ở Biển Đông.

    Cho đến nay việc xây dựng các đảo này đã tạo ra 8 triệu mét vuông đất đai giữa biển khơi, vượt trội các hoạt động bồi đắp của các nước khác, và chưa thấy có dấu hiệu giảm tốc. Hàng trăm triệu tấn cát và san hô đã được nạo vét từ đáy biển và đổ lên các rạn san hô mong manh vốn là những thành phần vô cùng thiết yếu của hệ sinh thái biển. Các chuyên gia về hải dương tiên lượng rằng công việc này đã gây ra những tác động khốc liệt và khó đảo ngược lại được lên môi trường.

    Các đảo vừa được tạo ra và mở rộng sẽ trở thành cơ sở hạ tầng tạo điều kiện cho Trung Quốc triển khai lực lượng và áp đặt sự kiểm soát trên thực tế không chỉ ở quần đảo Trường Sa còn đang tranh chấp mà còn đối với hầu hết Biển Đông, lấn sâu vào các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) mà theo bất kì cách diễn giải luật quốc tế hợp lí nào về phân giới biển đúng lẽ phải thuộc về các nước khác. Mặc dù các các đảo và các EEZ đã bị tranh chấp từ nhiều thập kỉ, một sự cân bằng bấp bênh đã tồn tại cho tới nay một phần là do cơ sở hạ tầng quân sự gần nhất của Trung Quốc nằm cách xa hàng trăm dặm về phía bắc. Từ nay, các nhà hoạch định quốc phòng của các nước khác trong tranh chấp phải đối mặt với một tương lai đã mất đi sự an toàn có từ khoảng cách đó.

    Một quan ngại khác là liệu Trung Quốc có sử dụng các đảo mới được tạo ra hoặc mở rộng để đưa ra các yêu sách biển mới ở Biển Đông hay không. Thứ nhất, Trung Quốc có thể sẽ tuyên bố lãnh hải 12 hải lí hoặc một dạng “vùng báo động quân sự” mơ hồ nào đó quanh Đá Vành Khăn (Mischief Reef) và Đá Xu Bi (Subi Reef). Điều này sẽ xâm phạm quyền tự do đi lại trên biển và trên không của cộng đồng quốc tế vốn đang tồn tại ở các khu vực này. Thứ hai, Trung Quốc có thể tuyên bố lãnh hải xung quanh các đảo mới được tạo ra hoặc mở rộng vốn gần đảo đang do các nước khác đóng quân. Điều này sẽ dẫn đến xung đột trực tiếp với các bên khác trong tranh chấp. Thứ ba, việc tạo ra và mở rộng các đảo mới có thể làm Trung Quốc hung hăng hơn trong việc đòi EEZ cho quần đảo Trường Sa. Điều này sẽ làm trầm trọng thêm các tranh chấp biển trong khu vực.

    Trung Quốc biện minh rằng “Các hoạt động của Trung Quốc trên các đảo và rạn đá hữu quan ở quần đảo Nam Sa hoàn toàn nằm trong chủ quyền của Trung Quốc và là hoàn toàn chính đáng”[1]. Một số nhà phân tích còn lập luận thêm rằng Trung Quốc không vi phạm bất cứ luật biển nào. Tuy nhiên, có thể cho thấy những lập luận này không đúng trên nhiều phương diện.

    Thứ nhất, Đá Chữ Thập (Fiery Reef), Đá Gạc Ma (Johnson South Reef), Đá Châu Viên (Cuarteron Reef), Đá Huy Giơ (Huges Reef) và Đá Gaven (Gaven Reef) đang có tranh chấp chủ quyền. Vì vậy, quả là thiếu thiện chí khi một bên trong tranh chấp thay đổi tính chất địa lý của chúng một cách hoàn toàn và không thể khôi phục lại đuợc. Nếu một ngày nào đó, có tòa án quốc tế được trao thẩm quyền để phân xử tranh chấp và tòa phán quyết rằng các đảo này thuộc về một quốc gia khác không phải Trung Quốc thì sự thiệt hại cho các rạn đá này do hậu quả của việc xây đảo đã làm tổn hại quyền lợi của quốc gia đó một cách không khắc phục được.

    Thứ hai, vì Đá Vành Khăn và Đá Xu Bi trong trạng thái tự nhiên nằm dưới mặt nuớc lúc triều cao và cách xa các đảo khác hơn 12 hải lí, luật tập quán quốc tế không cho phép quốc gia nào có thể tuyên bố chủ quyền đối với chúng. Vì vậy, các hoạt động xây dựng tại đảo tại các rạn đá này không thể nằm trong chủ quyền của Trung Quốc. Hơn nữa, sẽ là bất hợp pháp nếu Trung Quốc hay bất cứ nước nào khi khẳng định chủ quyền đối với các đảo nhân tạo tại các địa điểm này.

    Thứ ba, Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) không cho phép Trung Quốc sử dụng các đảo nhân tạo tại Đá Vành Khăn và Đá Xu Bi để đòi hỏi lãnh hải 12 hải lí hoặc EEZ bên ngoài: các đảo nhân tạo chỉ được hưởng một vùng an toàn mà có thể mở rộng tối đa là 500 mét.

    Thứ tư, Trung Quốc đang vi phạm Điều 192 và 123 của UNCLOS, về bảo vệ môi trường biển, đặc biệt là trong các vùng biển kín và nửa kín như Biển Đông. Điều 192 quy định rằng “Các quốc gia có nghĩa vụ bảo vệ và giữ gìn môi trường biển”, trong khi Điều 123 đòi hỏi các quốc gia quanh một biển kín hay nửa kín phải “phối hợp thực hiện các quyền và nghĩa vụ của họ đối với việc bảo vệ và bảo tồn môi trường biển” . Dù dĩ nhiên là mỗi bên tranh chấp ở quần đảo Trường Sa sẽ nghĩ rằng họ, và chỉ một mình họ, có quyền xây dựng trên các đảo và các rạn san hô đang bị tranh chấp, nhưng không thể phủ nhận rằng tất cả họ đều có nghĩa vụ bảo vệ và giữ gìn môi trường biển của Biển Đông, một biển nửa kín và dễ bị tổn hại về môi trường.

    Trong phán quyết năm 2003 về vụ tranh chấp giữa Malaysia và Singapore về hoạt động bồi đắp của Singapore, Tòa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS) đã buộc “Singapore không được tiến hành việc bồi đắp của mình theo những cách có thể gây tổn hại không thể khắc phục tới các quyền lợi của Malaysia hay gây tổn hại nghiêm trọng cho môi trường biển, đặc biệt là phải tính đến các báo cáo của nhóm chuyên gia độc lập.” Singapore đã tuân thủ phán quyết của tòa. Ngược lại, Trung Quốc hoàn toàn không đếm xỉa tới nghĩa vụ của họ với UNCLOS qua việc nạo vét hàng trăm triệu tấn cát và san hô từ đáy biển và đổ lên 8 triệu mét vuông thuộc các rạn san hô vốn là môi trường tối quan trọng cho cá đẻ trứng mà không có bất cứ đánh giá nào của các chuyên gia độc lập, và không có sự phối hợp hoặc thậm chí tham vấn nào với các quốc gia ven biển khác.

    Thứ năm, việc khu vực quần đảo Trường Sa đang có tranh chấp lãnh thổ và tranh chấp biển đưa chúng ta đến một vi phạm UNCLOS khác của Trung Quốc. Điều 74 và 83 của Công Ước này đòi hỏi rằng trong các khu vực có các yêu sách EEZ hoặc thềm lục địa mở rộng mâu thuẫn nhau thì các bên tranh chấp “trên tinh thần hiểu biết và hợp tác, sẽ thực hiện mọi nỗ lực để tham gia vào các dàn xếp tạm thời có tính chất thực tiễn và, trong giai đoạn chuyển tiếp này, không gây phương hại cho hay cản trở việc đi đến các thỏa thuận cuối cùng.” Trong phán quyết năm 2004 đối với vụ Guyana kiện Suriname, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) đã giải thích điều khoản này có nghĩa là các bên tranh chấp không được phép đơn phương gây ra thay đổi vĩnh viễn lên các vùng tranh chấp.

    Khó chối cãi được Đá Vành Khăn là một khu vực thuộc EEZ đang có tranh chấp, trong khi Đá Xu Bi có thể thuộc EEZ hay thềm lục địa mở rộng đang có tranh chấp, do đó Điều 74 và 83 UNCLOS và phán quyết vụ Guyana-Suriname rõ ràng có thể áp dụng ở đây. Việc xây dựng đảo trên Đá Vành Khăn và Đá Xu Bi rõ ràng vi phạm các điều khoản này.

    Không như Đá Vành Khăn và Đá Xu Bi, các rạn đá Chữ Thập (Fiery Cross), Gạc Ma (Johnson South), Châu Viên (Cuarteron), Huy Gơ (Hughes) và Ga Ven (Gaven) thì hoặc là có chỗ tự nhiên nằm trên mặt nuớc khi triều cao hoặc nằm trong phạm vi 12 hải lí của các đảo khác. Theo UNCLOS, các rạn đá này có lãnh hải bao quanh. Vì thế, việc xây dựng đảo trên chúng diễn ra trong lãnh hải, có nghĩa Điều 74 và 83 của UNCLOS và phán quyết vụ Guyana-Suriname (vốn chỉ áp dụng cho EEZ và thềm lục địa mở rộng) có vẻ không liên quan. Tuy nhiên, nếu nhìn cặn kẽ hơn thì sẽ thấy khác đi. Ai cũng biết rõ là các rạn san hô là bãi đẻ trứng cá quan trọng của các đại dương và biển, và việc phá hủy chúng sẽ ảnh hưởng đến trữ lượng cá tại những vùng biển cách xa các rạn đá này. Việc xây dựng đảo ồ ạt trên rạn san hô do đó có thể có ảnh hưởng lâu dài cho vùng EEZ ngoài lãnh hải của các rạn san hô. Trong trường hợp của quần đảo Trường Sa, vùng EEZ đó đang có tranh chấp, do đó Điều 74 và 83 UNCLOS và phán quyết vụ Guyana-Suriname áp dụng đuợc, điều đó có nghĩa là các hành động gây ra những thay đổi vĩnh viễn cho EEZ là bất hợp pháp ngay cả khi chính các hành động đó diễn ra trong lãnh hải.

    Tóm lại, việc Trung Quốc xây dựng đảo ồ ạt vừa tạo ra sự thay đổi có tính khiêu khích về tình hình an ninh ở Biển Đông vừa là một tai họa cho môi trường biển. Trong khi đó, việc làm này không thể được biện minh như “hoàn toàn nằm bên trong chủ quyền của Trung Quốc” hoặc không trái với luật biển. Thật ra, nếu Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền đối với Đá Vành Khăn và Đá Xu Bi cùng với các vùng biển dựa trên hai thể địa lí này thì đó sẽ là một nỗ lực táo tợn để viết lại luật quốc tế.

    Tác giả bài viết là Dương Danh Huy, bài viết được đăng lần đầu tiên trên trang AMTI CSIS. Người dịch: Phan Văn Song, với sự góp ý của Đặng Quỳnh Liên.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s