Tự do Internet và chiêu trò “lộng giả thành chân” – 3 bài

Một phiên họp của Freedom House – tổ chức thường niên có các phúc trình, báo cáo sai lệch về tự do Internet, tự do ngôn luận ở Việt Nam.

***

Tự do Internet và chiêu trò “lộng giả thành chân”

CAND – 08:04 29/11/2016
Khi Internet và điện thoại có chức năng kết nối 3G trở thành vật bất ly thân của mỗi người, những kẻ chống phá đất nước triệt để lợi dụng bằng các chiêu trò tạo dựng, phát tán các thông tin, hình ảnh giả tạo, sai lệch, biến có thành không, không thành có, từ đó lôi kéo, hướng lái dư luận ngả theo quan điểm sai trái, lâu dần hình thành tư tưởng định kiến, chống phá đất nước, nhân dân.

Tục ngữ Việt Nam có câu “lộng giả thành chân” có nghĩa là bỡn quá hóa thật. Trong cuộc sống, nếu sự giả dối lặp lại thường ngày, không được cải chính sẽ khiến người ta tin là thật, gây nguy hại khôn lường.Khi Internet và điện thoại có chức năng kết nối 3G trở thành vật bất ly thân của mỗi người, những kẻ chống phá đất nước triệt để lợi dụng bằng các chiêu trò tạo dựng, phát tán các thông tin, hình ảnh giả tạo, sai lệch, biến có thành không, không thành có, từ đó lôi kéo, hướng lái dư luận ngả theo quan điểm sai trái, lâu dần hình thành tư tưởng định kiến, chống phá đất nước, nhân dân.

I – Động cơ của những bản phúc trình Chiêu trò của Freedom House

Giữa tháng 11-2016, Freedom House, một tổ chức phi chính phủ có trụ sở ở Hoa Kỳ công bố bản báo cáo thường niên (hay bản phúc trình) về tự do Internet (Freedom of the net) trên thế giới. Bản báo cáo này dài cả ngàn trang, nhận định tình hình tự do Internet năm 2016 là “khá bi quan”.

Freedom House liệt kê 5 quốc gia ở Đông Nam Á, trong đó cho rằng Thái Lan và Việt Nam “không có tự do” về Internet, xếp Việt Nam hạng 76 trên tổng số 88 nước được thống kê.

Freedom House cho rằng, Việt Nam không có tự do Internet do quốc gia chịu sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, được cho là không chấp nhận sự chỉ trích hoặc chế giễu.

Báo cáo nói trong năm qua, có 15 blogger đang chịu án tù và có thêm 3 người khác bị kết án, 40 blogger và “nhà hoạt động nhân quyền” bị sử dụng vũ lực.

Freedom House quy chụp rằng: “Duy trì chính sách kiểm soát Internet, theo dõi, đánh sập các trang mạng xã hội, hạn chế thông tin và tiếp tục vi phạm quyền của người sử dụng mạng, bất chấp luật lệ, đàn áp bloggers bằng chiêu bài bảo vệ an ninh quốc gia… là tình trạng đã và đang xảy ra tại Việt Nam mà không có sự cải thiện đáng kể nào từ năm ngoái đến năm nay”.

Sau khi Freedom House đưa ra bản báo cáo, một số báo chí nước ngoài đã viện dẫn, lấy cớ phỏng vấn những “nhà dân chủ” đánh giá về bản báo cáo trên.

Người mà họ chọn để phỏng vấn, lấy ý kiến đều là những đối tượng vi phạm pháp luật, có những bài viết sai trái, chống phá trên mạng hoặc những cá nhân có thái độ, chính kiến trái với quan điểm, đường lối của Nhà nước ta.

Với nhóm đối tượng như vậy, dễ hiểu khi đăng cả chùm ý kiến của 3-5 người thì đều lên mặt tỏ ý tán đồng đánh giá của Freedom House, nói rằng nhận định của Freedom House là “khách quan, trung thực”, đồng thời ra sức lên án, chỉ trích Đảng, Nhà nước Việt Nam.

Freedom House (tức “nhà tự do”) là tổ chức phi chính phủ, thành lập tháng 10-1941, trụ sở đặt ở Hoa Kỳ. Tổ chức này tự gán cho mình sứ mệnh “theo dõi tiến trình dân chủ hóa toàn cầu, khảo sát và nghiên cứu tình hình thực thi các quyền tự do chính trị và dân sự tại các quốc gia trên thế giới”.

Freedom House còn tự nhận là “một tiếng nói minh bạch cho dân chủ và tự do trên thế giới”! Ðể thể hiện sứ mệnh, hằng năm Freedom House đều công bố các văn bản gọi là phúc trình về tự do trên thế giới, báo cáo thường niên về tự do báo chí, tự do Internet.

Đáng nói, trong số hơn 200 quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới, Freedom House tự chọn bản danh sách theo ý mình để khảo sát. Rất nhiều lần, trong phúc trình về “tự do thế giới”, “tự do báo chí”, “tự do Internet”, Freedom House tiếp tục coi Việt Nam là quốc gia “không tự do” trong thực thi quyền tự do chính trị và dân sự.

Từ khi mới ra đời, Freedom House đã là cỗ máy tuyên truyền do cố Tổng thống Roosevelt lập ra để chuẩn bị tâm lý cho công chúng Mỹ đối với việc nước Mỹ tham chiến trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

Tuy nhiên, sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, Freedom House không bị giải thể mà tiếp tục được sử dụng để tiến hành các chiến dịch tuyên truyền, vận động cho Kế hoạch Marshall và tổ chức NATO, đồng thời tuyên truyền chống Chủ nghĩa cộng sản.

Có một sự thật là cho đến nay, hầu hết kinh phí hoạt động của Freedom House do Chính phủ Hoa Kỳ tài trợ nên nó trở thành một công cụ của những người đã chi tiền để hoạt động dưới vỏ bọc nghiên cứu, theo dõi, cổ súy cho tự do, dân chủ, nhân quyền… Bởi vậy, thông tin mà Freedom House đưa ra về tự do Internet  bị áp đặt bới tư tưởng, ý đồ xấu.

Và những “người anh em” HRW, RSF…

Cái cách mà Freedom House làm cũng tương tự như Human Rights Watch (tổ chức theo dõi nhân quyền – HRW), đó là biến có thành không, không thành có, sử dụng chiêu trò giả dối để vu cáo. Giống như Freedom House, năm nào HRW cũng lặp lại luận điệu xuyên tạc, vu cáo Việt Nam đàn áp quyền tự do ngôn luận, lập hội, tự do báo chí, Internet.

Những nhân vật mà HRW đưa ra để viện dẫn cho cái gọi là “đàn áp nhân quyền” cũng lặp lại ở danh sách mà Freedom House sử dụng nếu như số “nhà dân chủ, nhân quyền” đó hoạt động chống phá bằng kênh truyền bá trên Internet. Cổ suý, đồng hành cùng Freedom House, HRW, có không ít trang mạng, tờ báo, tạp chí, đài phát thanh và những tổ chức báo chí như Liên minh Báo chí Đông Nam Á (Seapa), Tổ chức Phóng viên không biên giới (Reporters sans frontières-RSF)…

Trong phúc trình, báo cáo thường niên, các tổ chức này đưa ra những nhận định, đánh giá sai lệch Nhà nước Việt Nam vi phạm tự do báo chí, Internet, trấn áp báo chí, trấn áp các blogger rồi cố tình xếp Việt Nam nằm trong danh sách nhóm nước có thứ hạng cực thấp về tự do báo chí, ngôn luận, Internet… HRW, Freedom House trích dẫn những trường hợp bị phạt tù, xử lý hình sự khi lợi dụng mạng Internet để thực hiện hành vi phạm tội.

Bản phúc trình “Chỉ số tự do báo chí” các năm 2013, 2014, 2015 của Tổ chức phóng viên không biên giới đều cho rằng, tự do báo chí, Internet ở Việt Nam “chưa có dấu hiệu được cải thiện”, người dân “không được tự do tiếp cận thông tin” và Việt Nam đã trở thành “nước cầm tù blogger và cư dân mạng lớn thứ hai thế giới”.

Tương tự chiêu bài như Freedom House, cùng với việc công bố phúc trình, RSF lợi dụng một số cơ quan truyền thông vốn thiếu thiện cảm với Việt Nam, thù địch với Việt Nam để có các cuộc trả lời phỏng vấn “làm sâu sắc hơn” phúc trình này.

Điển hình là Benjamin Ismail – Giám đốc phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương của RSF, trả lời phỏng vấn trên VOA tiếng Việt nói rằng, tình hình tự do báo chí tại Việt Nam “đang xuống dốc tệ hại” và dẫn chứng về 12 trường hợp blogger, 14 “nhà hoạt động Công giáo và Tin lành” bị xét xử (năm 2012) để vu cáo Nhà nước Việt Nam “gia tăng đàn áp tự do báo chí, tự do ngôn luận”.

Benjamin Ismail còn ngang nhiên vu cáo “Ở Việt Nam không có chỗ cho bất kỳ sự chỉ trích nào đối với nhà cầm quyền, các chính sách của Nhà nước, hệ thống chính trị hay các quan chức nhà nước”.

Ra đời năm 1985 tại Pháp, ngay từ đầu, RSF tự cho mình quyền cổ xúy tự do báo chí, tự do ngôn luận kiểu phương Tây. RSF là cái tên nhẵn mặt hay lên tiếng bóp méo, xuyên tạc tình hình tự do báo chí ở Việt Nam. Cách làm của họ cũng không giống ai, đó là dựa vào tố cáo hay bài viết của các đối tượng vi phạm luật pháp rồi xâu chuỗi, đưa vào danh sách lên án vi phạm tự do báo chí, Internet, ngôn luận.

Thực chất, RSF hoạt động không phải vì quyền lợi của các nhà báo, từng bị tố cáo ở nhiều nước. Tổ chức này còn bị cáo buộc đã nhận được nhiều ủng hộ từ nhà tỷ phú Mỹ George Soros, người đã từng ủng hộ công đoàn Solidarnosc hàng triệu USD, từ Quỹ quốc gia hỗ trợ dân chủ (National Endowment for Democracy) – tổ chức mà 90% ngân sách xuất phát từ ngân sách quốc gia của Mỹ và thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ”.

Cũng chính bởi sự lệ thuộc tài chính như thế, RSF, Freedom House, HRW… đều có chung động cơ, mục đích hành động. Vì thế, đến hẹn lại lên, những bản báo cáo, phúc trình của họ đưa ra liệt kê hàng chục, hàng trăm quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới để đánh giá “theo cách riêng”, từ đó phê phán, chỉ trích đến chính phủ các nước.

Với Việt Nam, chân tướng của những của RSF, Freedom House, HRW đã lộ dạng từ lâu, cũng chiêu bài, thủ đoạn đánh lận, gian dối và vu cáo như cũ dù xu thế ngày nay đã thay đổi nhiều. Ngay cả việc họ tự cho mình quyền tập hợp, tổng kết, điều tra rồi đưa ra bản báo cáo, phúc trình cũng cho thấy sự tuỳ tiện bởi không có cơ sở pháp lý nào và cũng không có cơ quan chức trách nào giao cho họ làm việc đó.

(Còn nữa)

Đăng Trường
***
Tự do Internet và chiêu trò “lộng giả thành chân”:

Đánh tráo bản chất, ngụy biện “tự do” (phần II)

10:08 30/11/2016
Cứ xem danh sách mà Freedom House, HRW, Reporters sans frontières-RSF… viện dẫn để chỉ trích Việt Nam “khống chế ngôn luận”, “bưng bít thông tin”, “đàn áp nhà hoạt động dân chủ” thì những nhân vật này có điểm chung là nổi tiếng ngược trên mạng xã hội.

“Nhà dân chủ” là ai?Họ tự nhận hoạt động vì dân chủ, nhân quyền, thiết lập kênh thông tin cá nhân riêng (facebook, blog…) trên mạng Internet. Bằng những bài viết thể hiện quan điểm luôn đi ngược với đường lối, chủ trương của Đảng, Nhà nước, trong đó có các bài viết lên án, chỉ trích mang động cơ rất tiêu cực, những đối tượng này đều có mối liên hệ mật thiết với các tổ chức thù địch nước ngoài, luôn mượn tiếng hoạt động vì dân chủ, nhân quyền để chống phá đất nước.

Một số người đã bị truy tố với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”, “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Văn Hải… Số này bị bắt vì phạm tội theo quy định BLHS, tuy nhiên Freedom House, HRW, Reporters sans frontières-RSF… luôn mặc định đây là những “nhà dân chủ”, bị bắt vì “bất đồng chính kiến”.

Tổ chức Phóng viên không biên giới tố cáo việc bắt giữ nói trên là “giam giữ công dân mạng”, gọi họ là các blogger bất đồng chính kiến, từ đó so sánh số bị bắt ở Việt Nam “lớn thứ nhì trên thế giới”. Việc lờ đi hành vi phạm tội mà số này bị truy tố để nhấn vào khái niệm blogger là thủ đoạn đánh tráo bản chất, hướng lái dư luận hiểu rằng người viết blog, facebook vì “bất đồng chính kiến” mà bị bắt, từ đó đẩy vấn đề sang hướng khác.

Chẳng hạn, tháng 9-2013, TAND TP Hồ Chí Minh mở phiên tòa sơ thẩm xét xử và tuyên phạt Nguyễn Văn Hải (60 tuổi, ngụ quận 3, TP Hồ Chí Minh) 12 năm tù, Tạ Phong Tần (44 tuổi, quê Bạc Liêu) 10 năm tù và Phan Thanh Hải (43 tuổi, Giám đốc Công ty TNHH Tư vấn luật Nhân Quyền) 4 năm tù.

Bản luận tội của toà khẳng định, các bị cáo đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do dân chủ để lập blog “Câu lạc bộ nhà báo tự do”. Nguyễn Văn Hải đã viết bài, lấy bài của các thành viên và các bài viết khác có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước, xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng, các cơ quan nhà nước để đưa lên blog.

Kết luận giám định trong số 149 bài viết mà Nguyễn Văn Hải đưa lên blog có 26 bài viết có nội dung tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Nguyễn Văn Hải cùng với Phan Thanh Hải tham gia lớp huấn luyện do tổ chức khủng bố Việt Tân tổ chức tại Thái Lan.

Còn Tạ Phong Tần tham gia “Câu lạc bộ nhà báo tự do”, lập blog “Công lý và sự thật” sau đổi tên là “Sự thật và công lý” viết nhiều bài đăng trên mạng Internet, trả lời phỏng vấn với nội dung chống Nhà nước, hằn học với chế độ, xúc phạm lãnh đạo và các cơ quan quản lý nhà nước. Tạ Phong Tần đã tuyên truyền 101 tài liệu có nội dung chống Nhà nước.

Phan Thanh Hải cùng với Tạ Phong Tần phụ trách trang khoa học và pháp lý của blog “Câu lạc bộ nhà báo tự do”, đồng thời tạo blog “Anhbasaigon”. Từ ngày thành lập đến khi bị bắt, Phan Thanh Hải đã phát tán 20 tài liệu tuyên truyền chống Nhà nước.

Biến Internet thành trận địa chống phá đất nước

Hành vi nói trên xâm phạm an ninh quốc gia, chống phá đất nước, bị xử lý theo tội danh được quy định trong BLHS. Tuy nhiên, các tổ chức như Freedom House, HRW, RSF… với sự hậu thuẫn của những tờ báo thù địch với Việt Nam thông tin theo lối cắt ngọn, lấp liếm sự thật, gọi họ là các “nhà dân chủ” hay blogger cấp tiến bị bắt.

Mới đây, cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh Khánh Hòa đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh bắt tạm giam và khám xét đối với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (37 tuổi, trú tại 24 Đặng Tất, Vĩnh Phước, TP Nha Trang, Khánh Hòa) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, quy định tại Điều 88, BLHS.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Nguyễn Phương Uyên.

Quỳnh tham gia nhiều hội nhóm trái phép như nhóm “Tuyên bố công dân tự do”, “Mạng lưới blogger Việt Nam”, liên tục kêu gọi tụ tập, biểu tình gây rối an ninh, trật tự trên địa bàn Khánh Hòa và cả nước dưới danh nghĩa “dã ngoại nhân quyền”, “café nhân quyền”, “biểu tình chống Trung Quốc”, đòi trả tự do cho số bị bắt, xử lý bên ngoài phiên tòa Quỳnh tham gia nhiều hội nhóm trái phép như nhóm “Tuyên bố công dân tự do”, “Mạng lưới blogger Việt Nam”, liên tục kêu gọi tụ tập, biểu tình gây rối an ninh, trật tự trên địa bàn Khánh Hòa và cả nước dưới danh nghĩa “dã ngoại nhân quyền”, “café nhân quyền”, “biểu tình chống Trung Quốc”, đòi trả tự do cho số bị bắt, xử lý bên ngoài phiên tòa.

Đáng chú ý, nhiều năm gần đây, Quỳnh soạn thảo hàng trăm bài viết đăng tải trên facebook và blog có nội dung xuyên tạc sự thật, xuyên tạc lịch sử, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, bôi xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các tổ chức bộ máy công quyền, xâm hại đến uy tín của cá nhân, cơ quan tổ chức Nhà nước, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, kích động nhân dân chống lại chính quyền.

Hành vi phạm tội  như vậy nhưng Freedom House, HRW vẫn liệt Quỳnh vào danh sách để lên án Việt Nam “trấn áp blogger”, trấn áp “nhà hoạt động dân chủ”, từ đó vu cáo không có tự do Internet, không có tự do ngôn luận…

Luật pháp luôn có ranh giới rất rõ ràng giữa tự do ngôn luận, báo chí, tự do Internet với hành vi lợi dụng Internet, quyền tự do báo chí để viết bài đả kích, phỉ báng Nhà nước, chống phá nhân dân là vi phạm BLHS, xâm phạm an ninh quốc gia.

Như trường hợp của Nguyễn Văn Hải, tức Hải “Điếu cày” đã tạo ra blog CLB Nhà báo tự do để liên lạc trao đổi, viết bài và phát tán các tài liệu xuyên tạc sự thật nói xấu Đảng, Nhà nước hòng gây nghi ngờ làm suy giảm lòng tin của nhân dân đối với chế độ; tranh thủ lôi kéo, cổ vũ cho những phần tử chống đối nhằm gây dựng và chuẩn bị lực lượng khi có thời cơ sẽ lật đổ chính quyền.

Hoặc như trường hợp của bloger Phạm Chí Dũng cũng đã tìm cách lập ra cái gọi là “Hội nhà báo độc lập” để đăng tải các bài viết có nội dung xuyên tạc về tình hình ở Việt Nam.

Mục đích của các thế lực thù địch là thông qua đăng tải các bài viết có nội dung xuyên tạc nhằm tác động vào tư tưởng của người đọc, từ đó hướng lái dư luận theo quan điểm của chúng.

Các thế lực thù địch cổ suý những cá nhân chống đối này nhằm tạo ra ngọn cờ ngay trong nước, thông qua các blog, facebook, mạng xã hội của họ để cổ suý, hướng lái dư luận, dần dần tạo thành định kiến, thay đổi tư tưởng, tình cảm của người dân với Đảng, Nhà nước, với chế độ XHCN, tạo nội lực chống phá, lật đổ từ bên trong.

Việc lợi dụng mạng Internet chính là một thủ đoạn rất lợi hại hiện nay khi tỷ lệ người dân sử dụng Internet ở Việt Nam rất lớn, nhiều người có tâm lý tò mò, thích đọc các “thông tin ngược”, dễ nghe, tin và có thể dẫn tới hành động theo chiều hướng này.

Các đối tượng nhân danh chiêu bài “xã hội dân sự”, “dân chủ nhân quyền”, “bảo vệ Tổ quốc”… để lập hội, nhóm với tên gọi, khẩu hiệu, tôn chỉ, mục đích dễ gây ấn tượng với nhu cầu, thị hiếu của từng tầng lớp, thành phần xã hội nhất định như “Diễn đàn xã hội dân sự”, “Hội tù nhân lương tâm”, “Hội phụ nữ nhân quyền”, “Hội bầu bí tương thân”, “Hội nhà báo độc lập”…

Thủ đoạn của chúng là thông qua các trang web, diễn đàn trực tuyến, nhất là mạng xã hội để công khai tổ chức, tuyên truyền, lừa bịp, lôi kéo người dân tham gia, sử dụng các phần mềm bảo mật để liên lạc, tổ chức huấn luyện, đào tạo trực tuyến cho số thành viên, công khai viết đơn kiến nghị, đòi thành lập đảng chính trị đối lập, xin tự thành lập hội, nhóm và đòi khởi kiện, vu cáo, xuyên tạc Nhà nước ta vi phạm các điều ước quốc tế về quyền dân sự…

Các đối tượng lợi dụng các kẽ hở về mặt pháp luật, các vấn đề tiêu cực, dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo ở trong nước để tuyên truyền, xuyên tạc và mưu đồ hình thành, công khai hóa các tổ chức chính trị đối lập tại Việt Nam.

Bị lôi kéo vì… tự do trên Internet

Thời gian qua, một số sinh viên đã rơi vào cạm bẫy của họ, lại được số này dụ dỗ, dẫn dắt hướng lái và bồi dưỡng cho một khoản kinh phí. Có thể kể đến như Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên, cả hai dù đang dùi mài sách bút ở giảng đường song vì không có lập trường vững vàng, Kha và Uyên đã thông qua facebook kết nối với Nguyễn Thiện Thành sống tại Thái Lan.

Bị Thành lôi kéo, dẫn dắt, cả hai tham gia tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” – một tổ chức phản động chống phá Việt Nam. Nhiệm vụ của Kha và Uyên được Thành chỉ đạo là rải truyền đơn để tuyên truyền, xuyên tạc chống phá đất nước, đồng thời viết bài truyền bá nội dung xấu trên các trang mạng cá nhân.

Tiếp tay, đi theo con đường sai trái mà các đối tượng phản động đã cài đặt, thế nhưng đáng tiếc là cả Kha và Uyên đã trượt ngã, dù được giáo dục thì đến nay vẫn không tỉnh ngộ để sửa sai, dù họ mới chỉ đang ở bước đường đầu của cuộc đời.

Một số người còn cả tin báo chí nước ngoài bịa chuyện Uyên hoạt động đoàn, kêu gọi mọi người vì lòng yêu nước nên… bị bắt. Sự thiếu tỉnh táo đó khiến 109 sinh viên của trường đã ký đơn đề nghị thả Uyên. “Lộng giả thành chân”, sự giả dối, bịa đặt của kẻ xấu trong trường hợp này đã khiến nhiều sinh viên mơ hồ, tin là thật mà có cách hiểu và hành động sai lệch.

Đăng Trường(còn nữa)
***
Tự do Internet và chiêu trò “lộng giả thành chân”:

Quản lý không có nghĩa “trói, cột”

06:55 01/12/2016
Luật pháp quốc tế và các quốc gia trên thế giới đều có quy định cụ thể về quản lý Internet. Việc viện dẫn các đối tượng phạm tội hình sự, các trường hợp vi phạm luật pháp bị xử lý hành chính, bị kỷ luật rồi lấy cớ đó tố cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền, xếp hạng Việt Nam áp chót trong danh sách thống kê về tự do Internet, không có tự do Internet là sai lệch hoàn toàn với thực tế.

Không có tự do Internet tuyệt đối

Tự do Internet không có nghĩa tuyệt đối. Không phải ai thích viết gì, nói gì, muốn xâm phạm cá nhân, tổ chức nào trên Internet cũng được. Điều 19, Tuyên ngôn Quốc tế về nhân quyền quy định: “Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới”.

Đồng thời, tại Điều 29, Tuyên ngôn chỉ rõ: “Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ”.

Để đảm bảo quyền tự do đó, Tuyên ngôn quy định: “Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy” (Điều 12).

Internet đã phổ biến đến hơn 50% dân số. Việc quản lý Internet là yêu cầu khách quan.

Như vậy, quyền tự do, trong đó có tự do ngôn luận, internet được Nhà nước đảm bảo nhưng nó phải “bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ”. Pháp luật các quốc gia có quy định cụ thể để đảm bảo quyền đó được thực thi và tránh việc lạm dụng, xúc phạm cá nhân, tổ chức hay phạm vi rộng là quốc gia, vùng lãnh thổ.

Ngày nay, với sự bùng nổ Internet, các quốc gia căn cứ đặc điểm, tình hình cụ thể để có các quy định quản lý phù hợp. Điểm mấu chốt là dù quản lý theo phương thức nào thì cũng nhằm bảo đảm lợi ích quốc gia, dân tộc, lợi ích cá nhân, tổ chức, tránh các hành vi lạm dụng phạm pháp.

Chẳng hạn, kể từ năm 2008 đến nay, Iran đã chặn hơn 5 triệu website mà họ cho là không phù hợp với thuần phong mĩ tục của đất nước, bao gồm cả facebook và you tube. Trước khi cho phép bất cứ nhà mạng nào hoạt động, chính phủ Iran yêu cầu họ phải cam kết bằng văn bản, hứa hẹn họ sẽ không truy cập các trang web “phi hồi giáo”.

Vào năm 2006, Ấn Độ tiến hành giám sát toàn bộ lưu lượng Internet truy cập trong và ngoài đất nước. Còn tại những nước phát triển như Hàn Quốc, người dùng phải cung cấp tên thật trên tất cả các nội dung bình luận, entry trên mạng. Đây là quy định chặt chẽ hơn so với nhiều nước khi phần lớn không bắt buộc phải nêu rõ tên thật khi chat, bình luận.

Tại Singapore, nhằm thắt chặt an ninh, tất cả các máy tính được sử dụng bởi công chức Singapore sẽ bị cắt mạng Internet từ tháng 5-2017. Đây là quyết định chưa từng có tiền lệ trên thế giới. “Chính phủ thường xuyên xem xét các biện pháp công nghệ thông tin của chúng tôi để giúp mạng của chúng tôi an toàn hơn” – một phát ngôn viên của Cơ quan Phát triển truyền thông thông tin (IDA) chia sẻ.

Trong Ðiều 110 của Hiến pháp tiểu bang Bavaria (CHLB Đức), khoản 2 ghi rõ: “Chống lại các loại văn chương bẩn thỉu và độc hại là nhiệm vụ của Nhà nước và các cơ quan địa phương”. Còn tại Anh, tháng 8-2011, Thủ tướng Anh Cameron đã tuyên bố trước phiên họp của Quốc hội: “Chính phủ sẽ trừng trị nghiêm khắc những phần tử sử dụng các trang mạng xã hội và phương tiện truyền thông xã hội để âm mưu gây bạo loạn và bất ổn xã hội”.

Còn tại Mỹ, nơi được cho là “thiên đường tự do”, suốt thời gian dài, Chính phủ Mỹ vẫn nắm quyền kiểm soát internet. Gần đây, Mỹ tuyên bố không còn nắm quyền kiểm soát tổ chức quản lý tên miền Internet (ICANN) nhưng vẫn có “hành lang” để xử lý những trường hợp vi phạm.

Điều 2385, Chương 115, Bộ luật Hình sự Mỹ ghi: “Nghiêm cấm mọi hành vi in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá và mọi hình thức vận động, xúi giục lật đổ, tiêu diệt chính quyền bất kỳ cấp nào”.

Và thực tế, chính ở Mỹ mới là nơi có nhiều trường hợp bị xử lý vì người sử dụng mạng Internet có hành vi xúc phạm, lăng mạ người khác. Đầu tháng 9 vừa qua, báo chí tại Mỹ thông tin, tờ The Huffington Post đã đuổi việc một phóng viên vì người này đã viết bài nói về tình hình sức khỏe của ứng viên nữ Tổng thống Mỹ – bà Hillary Clinton.

Vấn đề sức khỏe của bà Clinton bắt đầu nổi lên sau khi tại một cuộc họp báo, bà đột nhiên có những cử chỉ khác thường, có thông tin nói bà lên cơn động kinh. Phóng viên David Seaman lập tức đưa lên tờ The Huffington Post và mạng Internet hai bài đề cập sự việc trên và đặt câu hỏi về tình hình sức khỏe của nữ ứng viên Tổng thống.

Việc một nhà báo tại Mỹ viết bài rồi bị gỡ, bị xử lý đuổi việc có phải là chuyện lạ? Hãy nghe ý kiến nhà chính trị học Gevorg Mirzoyan, người chuyên viết cho tạp chí Ekxpert. Ông nói, ở Mỹ đó là chuyện quá đỗi bình thường. Không có phương tiện truyền thông nào là độc lập, tất cả đều phụ thuộc ở mức độ khác nhau vào các nhà tài trợ và chính sách biên tập.

Quản lý để phát triển và bảo đảm quyền tự do

Rõ ràng, với hành động lợi dụng Internet để xúc phạm người khác, nguy hại hơn là xâm phạm an ninh quốc gia, chống phá đất nước thì không có quốc gia nào dung túng. Luật pháp quốc tế và luật pháp các nước, từ phát triển đến đang phát triển, từ Âu đến Á, Mỹ, Phi đều có hành lang quản lý Internet phù hợp đặc thù mỗi nước. Vậy nên, Việt Nam đưa ra các quy định pháp luật để quản lý mạng Internet là phù hợp luật pháp quốc tế và thực tiễn chung của các quốc gia trên thế giới.

Việc các tổ chức như Freedom House, HRW, RSF… nói Việt Nam đưa ra luật pháp quản lý Internet là “trói” các nhà hoạt động dân chủ, “cột” người dân không được tự do ngôn luận, tự do Internet rõ ràng là hành vi vu cáo.

Các quy định trong luật, nghị định là cụ thể hoá quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin đã được Hiến định, phù hợp với thực tiễn. Nghị định 174 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, công nghệ thông tin và tần số vô tuyến điện ban hành ngày 13-11-2013 quy định rõ: Đối với cá nhân cung cấp các thông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức và danh dự, nhân phẩm cá nhân trên Internet, mạng xã hội bị phạt tiền 20-30 triệu đồng. Cũng hành vi trên nhưng là tổ chức vi phạm bị xử phạt tiền 30-50 triệu đồng.

Điều 25, Bộ luật Dân sự 2005 quy định khi quyền nhân thân của cá nhân bị xâm phạm thì người đó có quyền tự mình cải chính, yêu cầu người vi phạm hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức có thẩm quyền buộc người vi phạm chấm dứt hành vi, xin lỗi, cải chính công khai, yêu cầu người vi phạm hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức có thẩm quyền buộc người vi phạm bồi thường thiệt hại. Ngoài ra, hành vi vu khống còn là một tội danh được quy định trong Bộ luật Hình sự.

“Lộng giả thành chân”, kẻ xấu luôn tìm cách ra rả tuyên truyền điều sai, lẽ trái khiến người nghe, người đọc lâu dần tưởng thật, từ đó hướng lái dư luận, chèo chống theo tư duy, quan điểm, ý đồ của chúng.

Mạng Internet ngày nay là biển cả thông tin. Chỉ chiếc điện thoại có chức năng 3G, có nghĩa mỗi người dân đang ôm bên mình cả khối thông tin khổng lồ mà chỉ cần cái vuốt hình, chạm cảm ứng là tất cả hiển hiện ngay trước mắt. Ai cũng có quyền tiếp cận thông tin, nhưng mỗi người hãy tự biết cách bảo vệ mình trước những thông tin sai trái, độc hại.

Quyền tự do tiếp cận thông tin nhưng quyền ấy là có ranh giới, cần tỉnh táo nhận diện để không bị rơi vào sự hỗn độn thông tin, không bị kẻ xấu hướng lái, lôi kéo, biến mình thành nhà “dân chủ mạng”, biến thành con rối của kẻ địch, sử dụng mạng Internet thành công cụ xâm hại cá nhân, tổ chức, xâm hại quốc gia, dân tộc mà mình là chủ thể có nghĩa vụ bảo vệ, gìn giữ.

Theo thống kê của Bộ Thông tin và Truyền thông, tính đến hết năm 2015, tỷ lệ người dùng Internet tại Việt Nam đã đạt 52% dân số. Từ năm 2010 đến nay, Việt Nam liên tục đứng trong nhóm 20 quốc gia có số người sử dụng Internet lớn nhất thế giới. Nhiều tổ chức quốc tế có uy tín đều đánh giá thực tiễn phát triển Internet và tự do Internet ở Việt Nam.

“Việt Nam là nước có thị trường Internet năng động nhất thế giới, thị trường duy nhất có số người dùng Internet nhiều hơn số người không dùng, chiếm 52% tổng dân số” – Rajan Anandan, Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Google tại Đông Nam Á và Ấn Độ đã khẳng định như vậy tại buổi nói chuyện trong khuôn khổ Ngày Công nghệ FPT 2016.

Đ.Trường
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: