Sa Pa khát nước sinh hoạt: Bài học đắt giá

  • PHẠM QUANG VINH
  • 27.04.2019, 07:00

TTCT – Các chủ khách sạn, homestay ở Sa Pa (Lào Cai) “ngồi trên lửa” cả tuần nay, khi mùa du lịch lễ 30-4 và 1-5 đến sát bên nhưng nhiều nơi đang rục rịch hủy hợp đồng vì khủng hoảng nước sinh hoạt! Câu chuyện thiếu nước sạch ở Sa Pa ngay cao điểm mùa du lịch xứng đáng được xem là một bài học đắt giá…

NhÝ anh Huy ThÍ chú thích 1
Các học sinh ở Trường dân tộc nội trú tại Sa Pa đang chuyền nước sạch do chính quyền phân phát với số lượng hết sức khiêm tốn. Ảnh: Bá Hiếu

Đầu tuần, tổng thư ký Hiệp hội Du lịch Sa Pa Tô Bá Hiếu đăng trên trang Facebook của mình về việc giá nước sạch ở Sa Pa đã lên đến 500.000 đồng/m3 và không phải cứ có tiền là mua được.

Báo Lào Cai đưa tin: nguồn cấp nước sạch cho Sa Pa từ Thác Bạc, Suối Hồ và Nhà Pha đều đã cạn kiệt, người dân Sa Pa đang đi qua một mùa hè với những đợt gió Ô Quy Hồ khắc nghiệt từ bên kia dãy Hoàng Liên Sơn sang trong những cơn khát nước.

Anh Hiếu cho biết với tình trạng hiện tại, nếu phục vụ khách bằng nước mua từng mét khối chở bằng ôtô, chi phí nước sạch cho mỗi phòng lưu trú/ngày chắc sẽ lên đến 300.000 đồng và quan trọng là không chắc chắn mua được. Các khách sạn bắt đầu thông báo hủy phòng cho dịp lễ, hoàn tiền 100% cho khách đã đặt trước…

Du lịch bền vững: chỉ mới nói là hay!

Sa Pa vốn là một thị trấn quy mô rất nhỏ, nguồn nước từ dãy Hoàng Liên được phân chia một phần nhỏ cho sinh hoạt của cư dân thị trấn, một phần khác cho những thửa ruộng bậc thang của bà con người Mông, lúc này cũng đang vào mùa cấy.

Xung đột lợi ích giữa việc phục vụ khách du lịch và sinh kế của bà con bản địa đã bắt đầu, khi 24 hộ dân người Mông ở Suối Hồ 2 không muốn chia sẻ toàn bộ nguồn nước cho thị trấn lúc vụ mùa duy nhất của năm đã đến.

Nhưng Sa Pa giờ đây không chỉ có nước sinh hoạt cùng với việc xây dựng ầm ĩ và lộn xộn, bãi rác “tự nhiên” không chôn lấp gần tỉnh lộ 155 cũng là một nguy cơ khác, khi nó không thể đủ cho một thị trấn đang “phình” ra.

Và nguồn lực thiên nhiên giờ đây sẽ phải chia sẻ cho không chỉ cư dân của thị trấn, mà còn là khách du lịch ở trong hàng trăm khách sạn lớn nhỏ tại đó. Người dân Sa Pa cũng đã trải nghiệm cả nạn tắc đường, chen chúc, rác khắp nơi, không còn nữa sự hấp dẫn của một Sa Pa lặng lẽ trầm mặc bao năm nay.

Nhưng Sa Pa không phải là địa danh duy nhất đã và sẽ rơi vào tình trạng tương tự. Tuần trước, một người bạn tôi đã chia sẻ một bức ảnh phố cổ Hội An chen chúc người. Sự nổi tiếng của thị trấn xinh xắn này đã mang đến nhiều du khách, nhưng có lẽ sự hấp dẫn ấy cũng sẽ làm thị trấn này bớt dần đi sự thanh thản của cư dân và rồi sự đông đúc lại làm nó bớt dần sự hấp dẫn đi…

Cuối năm 2016, ở hội chợ du lịch hằng năm, một phụ nữ Mông ở Sa Pa, cô Tan Thị Shu, đã có mặt ở London khi O’chau Sa Pa của cô và các chị em người Mông được tiến cử cho giải thưởng Du lịch bền vững toàn cầu (World Responsible Tourism) của Tổ chức Du lịch thế giới (UNWTO).

Một sản phẩm du lịch khác đứng đầu trong lựa chọn của khách quốc tế đến Sa Pa là những chuyến trekking và trải nghiệm cuộc sống người Mông của Ethos Spirit do cặp vợ chồng Hoa và Phil Hollihan điều phối, do những phụ nữ Mông, Dao, Giáy… đang sinh sống quanh Sa Pa làm người hướng dẫn.

Những sản phẩm du lịch bền vững, dựa vào bản địa như vậy ở Sa Pa; hay cách khai thác nguồn lợi hang động ở Quảng Bình với những sản phẩm du lịch mạo hiểm do Oxalis tiên phong lẽ ra nên là những sản phẩm chủ lực, khuyến khích phát triển thì có vẻ như nhiều nơi, nhiều địa phương đang hướng nhiều hơn vào sự hoành tráng, vào du lịch số đông và quan trọng hơn là bỏ qua việc tính đếm đến khả năng đáp ứng của môi trường, của các nguồn lực tự nhiên.

Một khách sạn mua nước sinh hoạt với giá 500.000 đồng/m3 lúc 22h ngày 22-4-2019. Ảnh: Bá Hiếu

Phát triển phù hợp 
với khả năng

Sự hấp dẫn của Sa Pa chắc chắn là điều gây tranh cãi, khi mà dường như hiện nay chủ yếu được khai thác như là nơi có khí hậu mát mẻ và đôi khi quên hẳn về gió Ô Quy Hồ đã được học trong các bài học địa lý phổ thông.

Cũng sẽ có những câu hỏi khác về khả năng phát triển hài hòa giữa công nghiệp du lịch và dân cư bản địa. Chính mâu thuẫn giữa nhu cầu lấy nước cung cấp cho thị trấn và nhu cầu lấy nước làm ruộng bậc thang của các hộ dân thôn Suối Hồ 2 đã góp thêm vào khó khăn trong mùa khô.

Nhưng dù mâu thuẫn ấy có được giải quyết thì cũng chẳng phải dễ dàng giải được bài toán nước sinh hoạt cho một thị trấn đang trở thành một trung tâm du lịch lớn với hàng loạt khách sạn mọc lên, kéo theo nhu cầu nước tăng vọt, trong khi nguồn nước cung cấp không đơn giản.

Và cũng chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ được nghe về câu chuyện rác thải ở Sa Pa và nguy cơ ô nhiễm rác của những sông suối trong vùng.

Khách du lịch rõ ràng đã buộc thị trấn nhỏ bé trầm mặc phải chịu thêm mức tải khổng lồ của cư dân đô thị với những nhu cầu thiết yếu về điện, nước, giao thông, chất thải đô thị… Và có vẻ như đô thị này đã không sẵn sàng, không được chuẩn bị để đáp ứng cho những nhu cầu lớn như vậy.

Chưa kể sâu xa hơn, khi biến Sa Pa thành thứ ưu tiên phục vụ khách du lịch thì đồng thời mâu thuẫn với cộng đồng cư dân bản địa cũng sẽ xuất hiện và lớn dần, nhất là khi họ bị đặt ra ngoài chuỗi lợi ích mà các nhà đầu tư du lịch thu được từ chính địa phương này.

Giá như ít ra khi lập kế hoạch phát triển thị trấn nhỏ bé này, bất kỳ theo hướng nào, cơ quan chức năng đã tính đến khả năng đáp ứng về hạ tầng, về hài hòa văn hóa – xã hội bản địa và kiềm chế sự phát triển phù hợp với khả năng đáp ứng của địa phương.

NhÝ anh Huy ThÍ chú thích 2
Doanh nghiệp cũng vào cuộc cùng chính quyền trong việc đi tìm kiếm các nguồn nước sạch hiếm hoi để phát miễn phí cho người dân. Ảnh: Bá Hiếu

Bài học kiểm soát 
lượng khách du lịch

Sau hàng thập kỷ thu hút khách du lịch, những người dân của các đô thị lớn trên thế giới giờ đây đã đòi hỏi chính quyền của họ phải có chính sách hạn chế khách du lịch, cho thấy người ta buộc phải tính đến việc du khách chia sẻ nguồn lực tự nhiên và xã hội bản địa cũng như khả năng đáp ứng cho du khách, cân bằng với nhu cầu của cư dân địa phương.

Mùa hè năm ngoái, tôi đọc một bài báo trên tạp chí Traveller về chuyện kiểm soát khách du lịch trở thành chủ đề chính trong cuộc bầu cử ở thành phố Amsterdam (Hà Lan). Các đảng phái thắng cử đã ngồi với nhau bàn về các biện pháp hạn chế khách du lịch đến thành phố vốn là một điểm đến chính ở châu Âu này.

Năm ngoái có 18 triệu du khách đến Amsterdam so với 11 triệu năm 2005, và sự bùng nổ các dịch vụ chia sẻ nhà ở như AirBnB và sự thành công của chiến dịch quảng bá I Amsterdam làm gia tăng khách du lịch đã mang đến nhiều phiền toái cho cư dân.

Một loạt biện pháp đã được thống nhất, bao gồm việc cấm các dịch vụ thuê nhà ngắn hạn AirBnB ở các khu bận rộn, chuyển hướng tàu du lịch ra khỏi thành phố, tăng thuế du lịch, hạn chế các dịch vụ thu hút khách như xe điện cá nhân segway hay xe đạp bia 
nổi tiếng…

Amsterdam không phải là thành phố châu Âu đầu tiên làm những việc này, trước đó Venice, Barcelona, Palma, Majorca đã phải áp dụng những biện pháp để kiểm soát số lượng khách du lịch, từ việc cấm dịch vụ cho thuê nhà ngắn hạn đến áp dụng giấy phép nghiêm ngặt, các điều kiện khắt 
khe hơn…

Cá nhân tôi cũng từng có những trải nghiệm với nạn đông đúc ở các thành phố du lịch châu Âu, chúng tôi chỉ chịu đựng được vài giờ ở Florence và không đủ kiên nhẫn cho việc xếp hàng vào Bảo tàng Ufizi, thành phố Prague, chúng tôi thấy chẳng giống gì sự hấp dẫn trong các câu chuyện bởi quảng trường và cầu đông nghẹt người… Roma đông nghẹt khách du lịch sẽ khiến bạn khó hình dung được một không gian cổ kính trong sách vở.

Từ những câu chuyện của thiên hạn, Sa Pa giờ đây nên được coi như một bài học đắt giá mà chúng ta còn chưa biết hết những gì sẽ phải/được học, nhưng còn nhiều đô thị, nhiều điểm du lịch khác buộc chúng ta phải cân nhắc, để không đến lúc phải ngồi nghĩ về những cơn khát như Sa Pa hôm nay.■

Advertisements

13 thoughts on “Sa Pa khát nước sinh hoạt: Bài học đắt giá

  1. Từ một cái sai trong tầm nhìn và quy hoạch dẫn đến nhiều cái sai nối tiếp, chị đau lòng quá khi phát triển ở VN cứ bị những công ty lớn làm ăn như mafia để trục lợi. Du lịch ở SaPa đã đem lại hậu quả quá lớn rồi, bỏ trồng lúa nước và lấy nước từ những thửa ruộng bậc thang cho du lịch thì làm gì còn cái hồn của Sa Pa nữa.

    Sa Pa vận động dân bỏ trồng lúa để nhường nước cho sinh hoạt
    4/5 nguồn nước thô cạn kiệt, chính quyền Sa Pa đang thương lượng để một số hộ dân dừng trồng lúa, giữ nước sinh hoạt cho thị trấn.

    “Ở Sa Pa lâu nay hàng loạt công trình khách sạn, nhà cao tầng mọc lên rất lộn xộn. Một nhà máy nước công suất 6.000 m3 quá nhỏ so với số lượng hàng triệu du khách mỗi năm”, ông Tứ nói.

    “Sa Pa (Lào Cai) là một trong những trung tâm du lịch, điểm đến nổi tiếng của Việt Nam. Sa Pa có gần 700 cơ sở lưu trú với tổng số gần 7.000 phòng; trong đó riêng thị trấn có 360 cơ sở lưu trú du lịch, còn lại là homestay ở các xã.

    Trong 3 tháng đầu năm 2019, khu du lịch quốc gia Sa Pa đón gần 700.000 lượt khách. Năm 2018, Sa Pa đón hơn 2,5 triệu lượt khách.”

    https://vnexpress.net/thoi-su/sa-pa-van-dong-dan-bo-trong-lua-de-nhuong-nuoc-cho-sinh-hoat-3914213.html

    Liked by 1 person

  2. Hi Chị Hương,

    Em đã sống ở Sapa hơn 20 năm nay nên em cũng rất nặng lòng.

    Em cũng không hiểu vì sao đất đai ở Sapa đều nằm trong vùng quy hoạch của các tập đoàn lớn. Những tòa nhà to thuộc về nhà nước mới xây được vài năm cũng bị đập đi để xây tòa nhà to hơn làm du lịch. Trường tiều học với cổng trường thời Pháp nay cũng bị đập cho tan tành.
    Vườn đào nhà bác em nay cũng đã trở thành con đường Violet, vườn chè nay đã có đường sắt tàu điện cắt ngang. Đồi thông cũng đang nằm trong dự án… Em nhớ tuổi thơ của mình lắm.

    Nhà em ở gần Bờ Hồ Sapa. Em với anh trai đảm nhiệm việc đón khách. Muốn làm ăn chân chính thiệt là khó. Hai anh em em đi theo hướng phát triển du lịch bền vững và du lịch theo hướng văn minh. Cũng chính vì lẽ đó, em rất kén khách và không muốn đón khách tour cũng như ăn dơ với những bạn cò. Lượng khách nhà em giảm hẳn. Gia đình và mọi người xunh quanh nghĩ anh em em có vấn đề. Không chụp giật thì cạp đất mà ăn à.

    Cũng may là lượng khách giảm từ đầu năm. Nhà không có khách nên vẫn đủ nước dùng và đảm bảo nhu cầu của khách vào mùa hạn này.

    Mỗi sớm dậy nhìn từ phòng ngủ của em là đỉnh Fansipan và dãy núi Hoàng Liên Sơn. Em cầu nguyện sông núi khí thiêng xin che chở cho con và mọi người nơi đây. Em biết mình nhỏ con và rất nhạy cảm. Đọc tin tức về xã hội dễ làm em bị phiền lòng và suy nghĩ nhiều. Em mong rằng mảnh đất này sẽ hồi sinh, em hằng mong và hằng cầu nguyện. Cầu nguyện cho đất Việt được hồi sinh.

    Cảm ơn chị nhiều. 🙂

    Chúc chị, em và tất cả mọi người luôn bình an.

    Liked by 4 people

    1. Hi An An,

      Chị xúc động khi đọc chia sẻ của em. Từng lời của em làm chị nhớ Đà Nẵng cách đây 15-20 năm rất nhiều.

      Sa Pa, Đà Nẵng và các địa điểm du lịch nổi tiếng khác đang trở nên mất kiểm soát.

      Chị cùng cầu nguyện với em – “Em cầu nguyện sông núi khí thiêng xin che chở cho con và mọi người nơi đây… Em mong rằng mảnh đất này sẽ hồi sinh, em hằng mong và hằng cầu nguyện. Cầu nguyện cho đất Việt được hồi sinh.”

      C Hương

      Liked by 2 people

  3. Cảm ơn An An đã chia sẻ rất chân thành và lời cầu nguyện đầy ý nghĩa của An.

    Bởi tính hay tò mò, mình thích được đến vùng đất mới để khám phá, học hỏi và mở rộng tầm hiểu biết. Tuy nhiên, trong người mình cũng đầy mâu thuẫn, đi nhiều đồng nghĩa với việc mình xài các phương tiện như máy bay, ô tô, xe máy nhiều, làm môi trường thêm ô nhiễm. Bên cạnh đó, du lịch một cách ồ ạt, không kiểm soát, đã khiến cho cảnh quan thiên nhiên, bản sắc của vùng đất đó bị phá vỡ, mình thấy hại nhiều hơn lợi.
    Vậy, với tư cách là du khách, mình nên làm như thế nào để góp phần vào phát triển du lịch bền vững ở các địa phương?

    Liked by 1 person

    1. Cảm ơn Thiều Linh chia sẻ. Linh có câu hỏi rất hay.

      Cảm ơn An An chia sẻ. An có câu trả lời rất hay.

      Đây là câu trả lời của chị.

      Với Hội An, chị là du khách. Chị biết Hội An thường đông khách vào dịp nào trong năm, vào ngày nào trong tuần và vào giờ nào trong ngày. Thế nên chị chọn những dịp vắng khách để đến. Chị cũng biết (sơ sơ) Hội An thường đông khách ở những địa điểm nào nên chị chọn những nơi ít khách để đến.

      Với Đà Nẵng (và cả Hội An), chị là người dân địa phương. Chị đã và đang chứng kiến cảnh ĐN (và cả Hội An) thay đổi. Dĩ nhiên thay đổi làm ĐN tốt hơn, nhưng cũng có vài điều đau lòng. Thế nên, để phát triển du lịch bền vững ở ĐN, chị viết bài và gửi ĐCN.

      Chị viết nhiều thể loại: Khi thì kể kỷ niệm đáng nhớ, khi thì kể chuyện vui trên đường phố, khi thì chia sẻ ước muốn/ giấc mơ…

      Chị viết xuất phát từ tình yêu của chị với nơi chị sinh ra và lớn lên. Những kỷ niệm, những niềm vui, những hạnh phúc trong những điều bình thường và nhỏ bé… Những điều đó tạo nên ĐN rất riêng của chị và rất chung của mọi người. Những điều đó giúp mọi người yêu mến ĐN hơn và yêu mến nơi mọi người sinh ra hơn. Những điều đó tạo nên tình yêu.

      Tình yêu tạo nên tình yêu.

      Mà tình yêu là ánh sáng. Chỉ cần ánh sáng của một que diêm nhỏ bé, căn phòng to lớn đang chìm trong tối tăm bỗng nhiên sáng bừng. Chỉ cần tình yêu của một con người nhỏ bé, cả thành phố, và có thể cả đất nước, cũng có thể sáng bừng.

      Tình yêu thật kỳ diệu. Với ĐN (và Hội An), chị đã và đang vun vén những điều nho nhỏ vì tình yêu; và chị đã và đang thấy vài mầm xanh của điều kỳ diệu ở đây.

      Đó là cách chị góp phần phát triển bền vững ở ĐN và ở VN.

      C Hương

      (Chị viết ĐN và đóng mở ngoặc Hội An vì chị bài về ĐN nhiều hơn Hội An.)

      Liked by 1 person

  4. Cảm ơn chia sẻ của chị Thiều Linh,

    Em cũng đang hỏi mình câu hỏi “làm như thế nào đó chị”, Quả thật em chỉ là dân làm du lịch bất đắc dĩ, không được tào đạo bài bản, cũng chẳng qua trường lớp nào về du lịch. Chuyện kể ra thật nực cười nhưng thật ra là nhà nhà ở thị trấn đều xây lại để làm nhà nghỉ, khách sạn và nhà em cũng nằm trong số đó.

    Với em thì nếu nói làm thế nào thì sẽ có một danh sách bắt đầu bằng chữ “Không”. Không xả rác bừa bãi, không cho tiền hay mua hàng của các em nhỏ…Nên bây giờ em sẽ bắt đầu với câu “hãy làm những điều nhỏ và hành động còn lây lan nhanh hơn cả lời nói”. Ý kiến của chị thế nào ạ?

    Cộng đồng Airbnb có được đề cập trong bài báo. Cá nhân em thì em thích đón khách nguồn Airbnb. Vì chủ nhà và khách có thể để lại nhận xét, đánh giá cho nhau. Và thường thì khách Airbnb rất có ý thức trong việc giữ gìn vệ sinh phòng ốc, sắp xếp đồ đạc gọn gàng, tiết kiệm điện, nước và chấp hành nội quy của nơi ở rất tốt. Chủ nhà và khách có thể giao tiếp thân thiện với nhau, nên em dễ dàng chia sẻ mặt tốt và xấu của phát triển du lịch nơi đây. Nhờ đó mà khách có thể hiểu và đánh giá chất lượng du lịch và dịch vụ khách quan hơn.

    Các khách từ nguồn khác như Booking.com hay Walk-in… Đặc biệt là khách Việt thiếu kiến thức về du lịch thì thường manh tâm lý khách hàng là thượng đế, mất tiền mua mâm tôi sẽ đâm cho thủng nên ý thức về việc bảo vệ cảnh quan môi trường cũng như việc ăn, nghỉ vẫn kém.

    Đây là ý kiến cá nhân của em. Em rất mong được đọc chia sẻ của chị 🙂

    Chúc chị luôn có những chuyến đi đầy ý nghĩa và luôn gieo hạt dọc đường đi.

    Số lượt thích

    1. Hi An An và Thiều Linh

      CVD có nhiều bài về vấn đề Du lịch bền vững

      Các bạn có thể tham khảo mấy bài như

      Gợi ý về quản lý: https://cvdvn.net/2017/12/16/coping-with-success-managing-overcrowding-in-tourism-destinations/

      Các ví dụ du lịch bền vững ở VN: https://cvdvn.net/2017/11/12/co-hoi-cuoi-cung-cho-viet-nam-phat-trien-du-lich-ben-vung/

      Cảm ơn An An chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch của nhà em, góp tay cho ngành du lịch VN tốt lên. Chúc em ngày càng thành công

      Liked by 3 people

      1. Em cảm ơn chị Hương đã chia sẻ kinh nghiệm của bản thân.
        Em xin đồng ý cả tay lẫn chân về ý kiến của chị ạ.

        Em cảm ơn chị Hằng đã nhắc cho chúng em nhớ nguồn tài liệu phong phú về phát triển du lịch bền vững ở CVD 🙂

        Cảm ơn An An về chia sẻ của em. Chị đồng ý với những điểm em nêu ra. Bên cạnh đó, em có thể viết những bài chia sẻ về vùng đất quê mình.Chị nghĩ điều này sẽ tác động đến tâm lý du khách nhiều. Chắc khi đó không cần dùng những từ như ” cấm hay không” để nâng cao ý thức của du khách nữa em ạ. Đọc bài viết của em, du khách phần nào biết được về một chủ nhà có tâm và có tầm. Em có thể đăng bài viết của mình trên các trang khách nhau như web đặt phòng, facebook hay dotchuoinon để tiếp cận với nhiều người.

        Khi đến vùng đất mới, chị rất thích ngồi nói chuyện, chia sẻ với người dân bản địa. Đây là lúc chị cảm thấy quý giá nhất trong chuyến đi vì mình biết thêm về văn hóa, phong tục và những điều mới lạ của vùng đất đó. Nếu có thời gian và cơ hội, em có thể mời du khách ăn một bữa cơm thường nhật, nói chuyện và chia sẻ về đời sống của người dân quê em (có lẽ, em đã làm được điều này rất tốt rồi ).

        Bên cạnh đó, em có thể lập team hoặc tham gia cộng đồng giúp phát triển du lịch bền vững ở Sa Pa. Nếu không tìm được, đơn giản, em rủ thêm một vài bạn của em, những người cùng quan điểm, viết bài, chia sẻ để tạo hiệu ứng. Em đi một mình cũng được nhưng kiếm được bạn đồng hành, chị nghĩ chắc sẽ vui hơn và hiệu quả hơn. 🙂

        Nếu được, em thử đi tham quan, trải nghiệm du lịch ở một vùng đất khác xem sao như Đà Nẵng, Huế hay Quảng Ninh…. Đi để mình so sánh cái hay, cái dở và cải thiện cho du lịch ở quê mình. Và có thời gian, em đọc, tìm hiểu thêm tài liệu về phát triển du lịch bền vững ở CVD xem sao. Hi vọng, em sẽ có thêm những ý tưởng mới.

        Cá nhân chị, khi đi du lịch, chị luôn cố gắng dùng và mua các sản phẩm làng nghề của người dân địa phương và tìm kiếm những người chủ có tâm như em để thuê phòng.
        Sau buổi trao đổi này, chị thấy mình cần ghi lại trải nghiệm của bản thân trong mỗi chuyến đi như là một lời tri ân với vùng đất đó vậy.

        Cuối cùng, chúc công việc kinh doanh của gia đình em ngày càng phát triển, mô hình này ngày càng phổ biến ở Sa Pa, góp phần không nhỏ bảo vệ vùng đất tươi đẹp này.

        Cảm ơn em nhiều nhé An An.

        P/s: Chị rất ấn tượng về nhưng comment của em trên dotchuoinon và CVD, rõ ràng và thông minh ấy 🙂

        Chúc cả nhà cuối tuần thật vui ạ.
        Em Linh.

        Liked by 2 people

  5. Em xin chân thành cảm ơn chia sẻ của Chị Hương, Chị Hằng và Chị Thiều Linh.

    Em rất vui vì cũng đã có cơ hội được cảm nhận một thoáng Đà Nẵng qua những chia sẻ của chị trong vườn Chuối. Không biết em tưởng tượng có đúng không. Nhưng em đã nghĩ chị vẫn là cô gái Đà Nẵng bé nhỏ hồi nào. Vẫn dạo bộ hay đạp xe và nắm tay God đi lang thang qua những góc nhỏ, phổ nhỏ Đà Nẵng. Với em thì Đà Nẵng, Sapa hay đâu đó không hẳn là mất đi vẻ đẹp vốn có hồi nào. Thay đổi là tốt nhưng có tầm nhìn trước khi thay đổi vẫn tốt hơn. Dù sao, nếu nhìn cho kỹ thì ở đâu đó, góc nào đó, con người nào đó sẽ vẫn còn mang và giữ trong mình nét đẹp của xứ sở đó. Trong mắt em Đà Nẵng vẫn đẹp, đầy sức trẻ với hình ảnh một cô gái Việt Nam mặc chiếc áo dài đỏ, dừng chân đứng lại trời non nước. Một mảnh tình riêng, cô ấy với God. 🙂

    Em cảm ơn chia sẻ của chị Hằng ạ. CVD đúng là nơi để biết, đọc, hiểu và hành động. Nhưng mà đọc tin tức trên CVD em luôn cẩn trọng, lướt qua những vấn đề hiện tại và chỉ tập trung vào một vấn đề cụ thể, gần gũi. Tại cái đầu em không loading hết được. Em dễ xúc động và đôi khi nhìn vấn đề không rõ lại sinh thành kiến, có cái nhìn lệch lạc. Nếu không cẩn thận, chắc em chỉ phá thêm chứ không góp ích được gì. Dù sao thì em vẫn vui chị Hằng ạ, Em vui vì chị rất mạnh mẽ và vui vì được đọc bài viết của chị nữa. Không có những vấn đề phức tạp ngoài xã hội, không có những khó khăn, thử thách thì lấy thước đo gì để luyện tâm? Lối ra tùy thuộc vào đường nội tâm. Nên em lại học chị phải chăm chỉ và kiên trì tập thể dục cho thân tâm. 🙂

    Em rất vui vì nhận được những chia sẻ của chị Thiều Linh. Chị giúp em có những ideas mới, và muốn đi xa thì nhớ là nên đi cùng nhiều người (cho vui) và sức lan tỏa cũng nhiều hơn. Kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn cũng thật thử thách với một dân Amateur như em. Nhưng nhìn kĩ thì em đang làm nghề phục vụ. Và em sẽ cố gắng tạo ra sản phẩm thật và phục vụ thật tốt. Doanh thu và lợi nhuận hiện tại cũng chưa thật đáng kể. Nhưng chúng em sẽ đi và học hỏi thêm. Dù sao thì em cũng thích và lựa chọn kiểu đi từ từ. Em muốn kiểm chứng bài học của anh Hoành “làm ăn thật, bạn sẽ thành công trong trường kỳ”. Em đã thực hành những điều căn bản mà anh chị đã chia sẻ trên DCN và cảm nhận được kết quả, và vì em tò mò nếu tiếp tục thực hành thì sẽ có điều gì thú vị? Nên em vẫn đã, đang và sẽ thực hành những điều đó. Em nghĩ đó cũng là lý do tai sao đôi khi em có vài comment hay hay mà chính em cũng bất ngờ vì điều đó 🙂

    Cảm ơn chị Hương, chị Hằng và chị Thiều Linh lần nữa. Có các chị, em biết mình không đơn độc. Cảm ơn những lời chúc, lời nguyện cầu của chị dành cho gia đình em và đất nước.

    Em cũng xin chúc các chị những lời chúc và lời nguyện cầu tốt đep nhất.

    Wishing you all a lovely weekend 🙂

    Em. An An

    Liked by 3 people

  6. Hôm nay chị mới đọc được những chia sẻ này vì quên không click Follow up,

    Cảm ơn An An, Thiều Linh, Hằng và Hương, cuộc trò chuyện có nhiều điểm quan trọng cần thiết và rất thực tế.

    Giờ chị mới biết nhà An An cũng làm về du lịch, vậy em đúng là một đại sứ du lịch của VN rồi, chúc em có nhiều sáng tạo và giữ vững được nguyên tắc du lịch vững bền, và ngày càng thành công để làm mẫu cho mọi người.

    Linh có ý tưởng rất hay: “Bên cạnh đó, em có thể lập team hoặc tham gia cộng đồng giúp phát triển du lịch bền vững ở Sa Pa. Nếu không tìm được, đơn giản, em rủ thêm một vài bạn của em, những người cùng quan điểm, viết bài, chia sẻ để tạo hiệu ứng.”

    Những bài Hằng gửi giúp nhìn được bức tranh lớn hơn của du lịch từ kinh nghiệm của các địa danh khác và kinh nghiệm quản lý đối phó với quá tải ở các điểm du lịch:

    Trich từ: https://cvdvn.net/2017/12/16/coping-with-success-managing-overcrowding-in-tourism-destinations/

    “Nói một cách đơn giản: Ngăn chặn tình trạng quá tải ngay từ đầu dễ dàng hơn nhiều so với cố gắng phục hồi từ nó. Vì vậy, thành công lâu dài nằm ở kế hoạch tốt và quản lý tốt. Có bốn ưu tiên:

    1. Xây dựng một hệ thống thông tin thực tế toàn diện và cập nhật nó thường xuyên.
    2. Thiết lập một chiến lược tăng trưởng bền vững thông qua kế hoạch dài hạn, nghiêm ngặt.
    3. Bao gồm [trong kế hoạch] tất cả các bộ phận của xã hội, thương mại, công cộng và xã hội.
    4. Tìm các nguồn tài trợ mới.

    Đối với các điểm du lịch đã đang phải đối phó với sự quá tải, nghiên cứu đã tìm thấy năm phương pháp được cho thấy là có ích:

    1. Làm hài hòa lượng khách đến thăm theo thời gian bằng cách khuyến khích họ ghé thăm trong những thời điểm không phải cao điểm trong ngày, mùa và năm thông qua các hành động như giới hạn số người đến và hệ thống bán vé.
    2. Phân bố lượng khách đến thăm trên toàn bộ địa bàn, ví dụ, bằng cách phát triển các điểm tham quan mới và quảng bá các địa điểm và khu vực ít phổ biến hơn.
    3. Điều chỉnh giá để cân bằng cung và cầu, ví dụ, giới thiệu giá cả thay đổi tùy theo thời điểm hoặc theo từng cấp.
    4. Điều phối/Kiểm soát việc cung cấp chỗ ở thông qua các quy định về chia sẻ nhà và thêm phòng khách sạn.
    5. Trong tình huống khắc nghiệt, hạn chế sự tiếp cận của khách du lịch và các hoạt động để bảo vệ sự toàn vẹn tự nhiên và văn hóa.

    Mỗi cách tiếp cận này sẽ cần sử dụng cả “cây gậy và củ cà rốt” – quy tắc, quy định, thuế và phí, kết hợp với quảng bá, tiếp thị và sử dụng công nghệ sáng tạo. Không có một giải pháp duy nhất cho vấn đề quá tải; những giải pháp có thể tốt ở nơi này có thể không hoạt động ở một nơi khác. Nhưng báo cáo này thu thập các nỗ lực từ khắp nơi trên thế giới để minh họa các khả năng.”

    Liked by 1 person

  7. Hi chị Hường,

    Cảm ơn những lời chúc và sự tin tưởng của chị, Em không dám nhận minh là đại sứ đâu chị. Em chỉ làm việc nhỏ nên em là một ẩn sứ thì đúng hơn.

    Cảm ơn những chia sẻ và thông tin rất hữu tích từ chị. Vậy là Sa Pa thuộc trường hợp thứ 2 rồi ạ, điểm du lịch đang đối phó với sự quá tải. Em rất vui vì đã được cập nhật thông tin từ các chị tại đây. Tuy có nhận ra sự thay đổi không mấy tích cực ở nơi mình đang sống. Nhưng em chưa nhận thức được nơi này đang bị quá tải cả. Chỉ là em thích Sa Pa vào những hôm không đông khách. Nhưng cũng chẳng dám chia sẻ vì hôm nào không đông khách thì cả huyện đói ăn rồi.

    Xem xét các phương pháp thì nhà em cũng áp dụng được khoảng 2 – 3 phương pháp. Thường thì giá phòng đầu tuần bên em rẻ hơn cuối tuần, khách làm thủ tục check -in sẽ được em thông báo trước là nước sinh hoạt trong phòng nghỉ khá yếu, xin quý khách thông cảm và làm ơn tiết kiệm nước. Cũng như giới thiệu cho khách những địa điểm thăm quan mới, hoặc khung giờ ít khách tai những địa điểm đông người…Đúng là không có một giải pháp duy nhất nào cho vấn đề quá tải. Em sẽ tìm hiểu và áp dụng thêm những phương pháp mà chị đã chia sẻ ạ.

    Cảm ơn chị Hường lần nữa. Chúc chị luôn vui khỏe 🙂

    Em. An An

    Liked by 3 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s