Oằn mình đóng quỹ, phí – 3 kỳ

    • Kỳ 1: Oằn mình đóng quỹ, phí
    • Kỳ 2: Đủ kiểu tận thu
    • Kỳ 3: Lơ là kiểm tra, xử lý

***

Oằn mình đóng quỹ, phí

NLD – 22/08/2016 22:08

Kiếm đủ cái ăn đối với người dân nông thôn đã vô cùng khó khăn, thế nhưng nhiều địa phương còn tự ý “đẻ” ra hàng chục loại quỹ, phí làm đời sống của họ càng thêm khó khăn

Ông Vương Đình Dũng (ngụ xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An) bị thương tật, mất sức lao động nhưng cũng phải đóng hàng loạt loại quỹ, phí
Ông Vương Đình Dũng (ngụ xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An) bị thương tật, mất sức lao động nhưng cũng phải đóng hàng loạt loại quỹ, phí

Từ nhiều năm nay, người dân xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An phải đóng rất nhiều loại quỹ, phí do thôn và xã đưa ra. Bức xúc, người dân nhiều lần lên tiếng phản đối nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện.

Gánh hơn 20 loại quỹ

Người dân ở xã Nghi Thái từ nhiều năm nay đã rất khổ sở với các loại quỹ, phí từ UBND xã ấn xuống. Cụ thể, năm 2016, người dân xóm Thái Sơn phải đóng 23 loại quỹ, phí. Trong đó, UBND xã thu 12 loại, như: quỹ thú y, xây dựng cơ sở hạ tầng, vì người nghèo, chất độc da cam, văn hóa – xã hội, phụng dưỡng người già, phòng chống bão lụt, bảo trợ trẻ em… Còn “lãnh đạo” xóm Thái Sơn thu 11 khoản, như: quỹ dân sinh kinh tế, quỹ khuyến học, quỹ an ninh xóm, quỹ giao thông thủy lợi, xây dựng cơ sở hạ tầng…

Không kìm nổi bức xúc, ông Lê Thanh L. (ngụ xóm Thái Sơn) cho biết năm nào cán bộ xã cũng đưa ra rất nhiều khoản thu rồi bắt dân phải đóng. Nhà ông có 4 người, mỗi năm phải đóng từ 1,5-2 triệu đồng, nhiều hộ khác phải đóng tới 3 hoặc 4 triệu đồng. “Có nhiều khoản thu rất vô lý như hộ nào nuôi bò mỗi năm phải đóng cho xã 33.000 đồng/con. Bò bị bệnh gọi thú y tiêm thuốc thì người dân phải trả tiền, không biết đây là khoản thu gì” – ông L. ngao ngán.

Người dân xóm Thái Học, xã Nghi Thái cũng “nổi da gà” với hàng chục khoản thu vô tội vạ. Ông Vương Đình Dũng (SN 1967, ngụ xóm Thái Học) bị tật cả hai chân đi không vững, ở trong căn nhà lụp xụp cũng không thoát khỏi những khoản thu bắt buộc do địa phương đưa ra.

“Tôi bị tàn tật từ nhỏ, nhiều năm nay đau ốm thường xuyên. Cách đây 2 năm, vợ tôi mất để lại một con trai nhỏ. Nhà quá nghèo, sức khỏe tôi quá kém không làm ăn gì được nên sống nhờ vào sự giúp đỡ của anh em và bà con làng xóm. Thế nhưng năm nào cán bộ xóm, xã cũng bắt đóng rất nhiều loại quỹ, phí” – ông Dũng nói rồi đưa ra một mớ giấy tờ ghi lại các khoản quỹ, phí hằng năm phải nộp. Theo đó, năm 2016, hai cha con người đàn ông tàn tật này phải đóng hơn 800.000 đồng cho các loại quỹ.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, nhiều xóm của xã Nghi Thái, người dân một năm phải đóng rất nhiều khoản thu. Nhà ít cũng mất khoảng 1,5-2 triệu đồng, nhà đông người phải đóng 2-3 triệu đồng/năm. Có nhiều loại quỹ, xã đã thu nhưng xóm vẫn tiếp tục thu. Cụ thể như quỹ xây dựng cơ sở hạ tầng năm 2016, một nhân khẩu phải đóng 200.000 đồng cho UBND xã và cán bộ xóm thu thêm 300.000 đồng/khẩu. Trước đó, năm 2014 cũng loại quỹ này, một nhân khẩu phải đóng cho UBND xã tới 400.000 đồng.

Điều rất bức xúc là nếu không đóng các loại quỹ do xã “đẻ” ra, khi người dân cần chứng thực các loại giấy tờ thì UBND xã không đồng ý. Bởi vậy dù khó khăn đến đâu, người dân cũng phải vay mượn để đóng đầy đủ. “Mỗi lần ra xã xin đóng dấu hay chứng thực giấy tờ, họ đều kiểm tra mình đã đóng các loại quỹ, phí chưa. Nếu chưa đóng thì đừng mong họ chứng” – một người dân ở xã Nghi Thái bất bình.

Nghèo cũng không thoát

Còn tại xã Trường Sơn, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, theo thông báo của thôn Phúc Thọ và Thành Liên, 6 tháng đầu năm 2016, người dân phải đóng gần 20 khoản thu. Trong đó, thu theo quy định chỉ có 2 loại quỹ, còn lại hầu hết là do UBND xã, các đoàn thể và thôn tự vẽ ra để tận thu.

Cụ thể: Hợp tác xã nông nghiệp có 2 khoản gồm: thu theo nghị quyết đại hội xã viên 32.500 đồng/sào ruộng; phí thủy nông nội đồng 11.250 đồng/sào. UBND xã thu quỹ kênh mương 32.500 đồng/sào; quỹ đầu tư công và phát triển sản xuất 40.000 đồng/khẩu; quỹ an ninh – quốc phòng 40.000 đồng/hộ; quỹ phòng chống thiên tai 15.000 đồng/lao động. Ngoài ra, UBND xã còn thu hộ giùm các tổ chức xã hội, gồm: quỹ đền ơn đáp nghĩa 15.000 đồng/lao động; quỹ chăm sóc trẻ em, người cao tuổi 6.500 đồng/khẩu; quỹ khuyến học xã 6.500 đồng/khẩu; quỹ tổ an ninh xã hội 6.000 đồng/hộ. Các khoản thu tại làng (thôn, xóm), gồm: quỹ làng 6,5 kg lúa/lao động; quỹ văn hóa làng 5 kg/khẩu; quỹ an ninh xã hội 2 kg/hộ, quỹ bảo vệ thủy lợi 5 kg/sào, quỹ thiếu niên nhi đồng 1 kg/hộ…

Những khoản thu mà người dân xóm Thái Sơn phải đóng Ảnh: ĐỨC NGỌC
Những khoản thu mà người dân xóm Thái Sơn phải đóng Ảnh: ĐỨC NGỌC

Hộ gia đình anh H. (ngụ xã Trường Sơn) cho biết nhà có 4 khẩu, mẹ anh đã già và tàn tật. Nhà nghèo quá nên anh đành để vợ, con về ngoại sống để khỏi phải đóng những khoản thu mà thôn, xã đưa ra. “Theo thông báo, 2 vụ trong năm nay, gia đình tôi có 2 nhân khẩu phải đóng 2,7 triệu đồng. Mẹ tôi là người tàn tật, ở xã được miễn nhưng ở làng thì không. Bà con ở làng họ than đóng góp nhiều quá nhưng ai cũng ngại nên không dám phản đối” – anh H. cho hay. Cũng theo anh H., gia đình anh có vài sào ruộng, vợ chồng không có công việc ổn định nên rất khó khăn. Sau mỗi vụ mùa, anh phải đi đây đó kiếm thêm việc làm.

Chung tình trạng như huyện Nông Cống, một số xã của huyện Hậu Lộc cũng “vẽ” ra nhiều loại quỹ để bắt dân đóng nhưng luôn rêu rao là “trên tinh thần tự nguyện”. Thông báo đóng tiền gửi xuống tận từng nhà người dân. Nào là quỹ thiếu niên, bóng đá 30.000 đồng/khẩu/năm; phúc lợi xã hội 20.000 đồng/khẩu/năm; quỹ thôn làng văn hóa 20.000 đồng/khẩu/năm… Nói là tự nguyện nhưng đố ai không đóng bởi khi đi chứng giấy tờ thì bị làm khó đủ điều.

Nhỏ không tha, già không thương

Ngoài phải đóng hàng loạt khoản thu, trẻ mới lọt lòng đến người già không còn sức lao động tại thôn Phúc Thọ, Yên Minh của xã Trường Sơn còn phải “gánh” thêm khoản tiền xây nghĩa trang. Theo đó, trong 6 tháng đầu năm 2016, thôn Yên Minh và Phúc Thọ xây nghĩa trang và tạm thu mỗi nhân khẩu 150.000 đồng.

Ông Nguyễn Văn Tình, Trưởng làng Phúc Thọ, cho biết: “Số tiền trên chỉ là tạm thu. Sau này khi xây dựng xong còn phải cân đối lại, nếu thiếu sẽ đóng tiếp. Người già, cao tuổi thì đóng theo khả năng, nếu trẻ nhỏ không đóng thì bố mẹ sẽ phải đóng với mức cao hơn”.

Kỳ tới: Đủ kiểu tận thu

Đức Ngọc – Tuấn Minh
***

OẰN MÌNH ĐÓNG QUỸ, PHÍ (*)

Đủ kiểu tận thu

NLĐ – 23/08/2016 22:30

Nuôi cá, trồng lúa vất vả quanh năm, luôn đối diện thời tiết thất thường, giá cả trồi sụt nhưng nông dân nhiều nơi ở ĐBSCL vẫn phải còng lưng đóng rất nhiều loại quỹ, phí do địa phương đặt ra

Theo GS-TS Võ Tòng Xuân, Hiệu trưởng Trường Đại học Nam Sông Hậu, nguyên nhân sâu xa của việc nhiều địa phương tận thu các loại quỹ, phí là do đội ngũ cán bộ ở cấp gần dân nhất quá dư thừa. Để nuôi bộ máy này thì bắt buộc phải tìm nguồn thu và tiện nhất chính là từ người dân trực tiếp sản xuất.

Nợ quỹ, phí đầm đìa

Theo phản ánh của ông Nguyễn Văn Phúc (ngụ thị trấn Thạnh An, huyện Vĩnh Thạnh, TP Cần Thơ), gia đình ông canh tác hơn 3 ha lúa nhưng mỗi năm phải đóng rất nhiều loại phí. Trong đó, mỗi công đất phải chịu 200.000 đồng tiền bơm nước, 6.000 đồng thủy lợi phí, 10.000 đồng quỹ phòng chống lụt bão, 70.000 đồng tiền hùn vốn mua đất làm đê bao chống lũ, hơn 250.000 đồng phí làm đường nông thôn…

Làm nông, nhiều gia đình chủ yếu kiếm hạt gạo sống qua ngày. Gặp lúc thời tiết không thuận lợi, bao nhiêu chi phí chồng chất thì xem như lỗ vốn. Đó là chưa kể vì không có vốn nên tất cả tiền mua giống, đầu tư sản xuất, phân bón… đều phải vay mượn rồi è cổ trả lãi. Mất một mùa lúa xem như mang nợ cả năm. “Làm nông là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Đủ các loại phí cứ rỉa rói hết vào hạt lúa thì nông dân chúng tôi còn khổ dài dài” – ông Phúc than vãn.

Sản xuất khó khăn nhưng nông dân tại nhiều địa phương ở ĐBSCL phải đóng rất nhiều loại phí
Sản xuất khó khăn nhưng nông dân tại nhiều địa phương ở ĐBSCL phải đóng rất nhiều loại phí

Bức xúc hơn, bà Đặng Thị Hà (ngụ xã Vĩnh Thuận, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang) cho biết vừa qua, 4 ha lúa của gia đình bà bị hạn hán chết sạch nhưng chỉ được hỗ trợ 2 triệu đồng/ha. Số tiền này chẳng thấm tháp vào đâu so với chi phí đã đầu tư vào mảnh ruộng. “Thế nhưng, khi tôi vừa ký nhận tiền hỗ trợ thì lập tức một cán bộ ấp kéo lại bắt buộc phải đóng các loại quỹ, phí tổng cộng 220.000 đồng mà không ghi biên lai cũng không giải thích là thu tiền gì. Tôi đành phải đóng cho yên chuyện” – bà Hà nhớ lại.

Trong khi đó, bà Phan Thị Oanh (ngụ ấp Vĩnh Trinh, xã Vĩnh Thuận) cũng bị mất trắng 3 ha lúa khi vừa trồng 60 ngày. Vừa nhận được tiền hỗ trợ, bà bị “cắt” 440.000 đồng cho quỹ an ninh quốc phòng, phòng chống thiên tai, kết cấu hạ tầng, đền ơn đáp nghĩa, giao thông nông thôn… “Tôi chưa kịp mừng vì nhận tiền hỗ trợ, có vốn liếng đầu tư cho mùa sau thì đã bị đòi nợ. Hiện rất nhiều người còn nợ đầm đìa các loại quỹ như thế. Khi họ có chút tiền liền bị cán bộ ấp, xã trừ nợ” – bà Oanh cho biết.

Đóng phí mới được cấp giấy chứng nhận

Trồng lúa thì như thế, nuôi cá cũng không thoát. Nhiều năm qua, các hộ dân và doanh nghiệp nuôi cá tra ở ĐBSCL phải gánh những khoản phí cao ngất ngưởng. Đã vậy, họ còn phải đóng những khoản bắt buộc khác như bảo vệ môi trường hoặc kiểm tra mẫu trước khi cá được xuất bán…

Ông Lê Văn Nước (ngụ xã Khánh Hòa, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang), cho biết thông thường, người nuôi cá tra phải đóng 3 triệu đồng tiền kiểm mẫu cho một ao cá chuẩn bị thu hoạch. “Giá cá tra hiện khoảng 17.000 đồng/kg, thấp hơn giá thành 2.000 đồng/kg. Người nuôi còn cõng thêm bao nhiêu chi phí không tên khác thì càng nuôi càng lụn bại” – ông lo lắng.

Thế nhưng, những khoản phí trên chẳng thấm tháp vào đâu so với phí tiền tỉ mà doanh nghiệp nuôi cá phải trả. Ông Lê Chí Bình, Phó Chủ tịch Hiệp hội Nghề nuôi và Chế biến Thủy sản An Giang, tiết lộ các doanh nghiệp và người nuôi cá tra muốn có vùng nuôi đạt tiêu chuẩn phải đóng phí rất cao mới được cấp giấy chứng nhận. Chẳng hạn, để có chứng nhận theo tiêu chuẩn HQF 1000 CM, Global Gap hay ASC, doanh nghiệp nộp phí lần đầu khoảng 14.000 USD. Sau một năm tái kiểm, nếu đạt yêu cầu, họ sẽ được cấp giấy chứng nhận mới với mức phí bằng 50% lần trước.

Cụ thể, nếu nuôi với diện tích 20 ha, sản lượng 8.000 tấn cá, chủ vùng nuôi phải bỏ ra chi phí khoảng 300 triệu đồng cho chứng nhận ban đầu. Theo đó, giá thành sản phẩm cũng đội lên 300-400 đồng/kg. Với giá cả khá bấp bênh như hiện nay cộng với hàng loạt khoản phí, nhiều doanh nghiệp khó thể đủ sức đeo đuổi nghề nuôi cá.

Bày vẽ để thu tiền

GS-TS Võ Tòng Xuân cho rằng hiện nay, nông dân phải chịu những khoản phí không cần thiết như việc được cấp chứng nhận GlobalGAP đối với các mặt hàng nông, thủy sản. Nhiều tổ chức “bày ra GAP này, GAP nọ chỉ để móc túi nông dân”.

Nông dân hoàn toàn có khả năng làm ra các sản phẩm sạch mà không phải chịu những khoản phí, làm gia tăng giá thành sản xuất. Nhiều nơi làm ra sản phẩm xuất khẩu được, như gạo hữu cơ của Công ty Viễn Phú ở huyện U Minh (Cà Mau), mà không cần chứng nhận của những tổ chức trên vì đã sản xuất theo quy trình của Bộ Nông nghiệp Mỹ công bố. Công ty chỉ mời 1 chuyên gia Mỹ sang kiểm tra rồi chứng nhận nên chỉ tốn tiền mua vé máy bay và một ít tiền bồi dưỡng là xong.

“Việc sản xuất theo quy trình công nghệ cao là xu hướng tất yếu nhưng cũng đừng xem nó quá ghê gớm. Phần lớn những người ở các công ty tư vấn chỉ đến hỏi tới, hỏi lui nông dân hoặc kinh nghiệm của địa phương rồi ghi vào sổ. Sau đó, họ đưa thêm một số tiêu chuẩn quốc tế cho từng loại sản phẩm rồi cho ra quy trình của riêng mình, thế là thu tiền. Tôi từng giúp nhiều HTX sản xuất lúa sạch trong hệ thống nông nghiệp GAP mà không tốn kém gì cả. Cụ thể, HTX Mỹ Lộc ở tỉnh Vĩnh Long đã hoàn toàn làm chủ công nghệ và cho ra sản phẩm sạch theo tiêu chuẩn mà không mất tiền cho các công ty tư vấn” – GS-TS Võ Tòng Xuân khẳng định.

Kỳ tới: Lơ là kiểm tra, xử lý

Bài và ảnh: THỐT NỐT
***

Oằn mình đóng quỹ, phí (*): Lơ là kiểm tra, xử lý

24/08/2016 22:31

Việc cán bộ thôn, xã lạm thu các loại quỹ, phí diễn ra nhiều năm và người dân ta thán, khiếu nại khắp nơi nhưng những người có trách nhiệm lại cho rằng không hề biết

Bức xúc về việc UBND xã Diễn Hạnh (huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An) đặt ra nhiều khoản thu vô lý, không minh bạch, mới đây gần 100 hộ dân nghèo của xã này đã đồng thuận ký tên vào đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng, yêu cầu làm rõ các khoản thu này từ năm 2011 tới nay.

Thu 5 năm nhưng huyện không biết

Ông Phạm Công Định (ngụ xã Diễn Hạnh) bức xúc: “Làm đường, xây dựng nhà văn hóa mà bắt chúng tôi đóng 900.000 đồng/nhân khẩu tiền hỗ trợ giải phóng mặt bằng là vô lý. Nhà ít người còn đỡ, nhà nhiều người phải đóng tới 6-7 triệu đồng thì đào đâu ra tiền nạp cho xã”. Trả lời cho những bức xúc trên, ông Tăng Văn Thành, Chủ tịch UBND xã Diễn Hạnh, nói: “Xã đã mời các hộ dân có ý kiến phản đối để tìm hiểu nguyện vọng của bà con. Thời gian tới, những khoản đóng góp nào người dân không đồng tình thì sẽ bỏ”.

 Ông Vương Đình Dũng (ngụ xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An; bên phải) trình bày bức xúc trước những khoản lạm thu của địa phương Ảnh: NGỌC ĐỨC

Ông Vương Đình Dũng (ngụ xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An; bên phải) trình bày bức xúc trước những khoản lạm thu của địa phương Ảnh: NGỌC ĐỨC

Liên quan đến vấn đề người dân xã Nghi Thái phản ánh một năm phải đóng hơn 20 loại quỹ, phí và nhiều khoản thu khác, phóng viên Báo Người Lao Động đã có buổi làm việc với đại diện UBND huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Tại buổi làm việc, ông Nguyễn Thanh Hải, Phó Phòng Tài chính Kế hoạch huyện Nghi Lộc, tỏ ra rất bất ngờ trước việc UBND xã Nghi Thái thu tiền của người dân nhiều đến vậy. Ông Hải cho đây là trường hợp cá biệt, chứ trên địa bàn huyện không có xã nào thu nhiều như thế. “Đến giờ huyện mới nắm được thông tin. Huyện sẽ lập đoàn kiểm tra làm rõ việc thu các loại quỹ, phí tại xã Nghi Thái. Cụ thể sẽ làm rõ các vấn đề như cơ sở pháp lý của việc đưa ra khoản thu trên; sau khi thu sẽ chi các khoản tiền trên như thế nào để có kết luận trả lời cho người dân rõ” – ông Hải nói.

Cũng liên quan đến vấn đề lạm thu ở xã Nghi Thái, ông Nguyễn Tiến Dũng, Chủ tịch UBND huyện Nghi Lộc, cho biết: UBND huyện Nghi Lộc đã nhận một số đơn thư của người dân xã Nghi Thái về các khoản thu. UBND huyện sẽ cho kiểm tra, xác minh các khoản thu của xóm, xã có đúng quy định hay không.

Xã Nghi Thái đạt chuẩn nông thôn mới vào năm 2014. UBND xã đã đầu tư xây dựng nhiều công trình hoành tráng để chạy theo chuẩn nông thôn mới, trong đó có nhà văn hóa cộng đồng xã. Những công trình này đã làm xã cạn tiền nên nợ các nhà thầu xây dựng cả chục tỉ đồng. UBND xã đã có “sáng kiến” thu các khoản ngoài quy định để trả nợ.

Ông Nguyễn Văn Lợi (ngụ xóm Thái Học, xã Nghi Thái) bức xúc: “Lúc thì bảo nợ trên 20 tỉ, lúc thì hơn 10 tỉ tiền xây dựng nông thôn mới. Người dân chúng tôi rất muốn biết cụ thể bây giờ xã còn nợ bao nhiêu tiền, lúc nào thì chúng tôi mới hết cái cảnh hằng năm phải è cổ ra đóng góp tiền cho xã trả nợ”.

Người dân đồng thuận (?!)

Mặc dù mấy năm trở lại đây, Chính phủ đã có nhiều văn bản chấn chỉnh, xóa bỏ nhiều khoản thu vô lý để giảm bớt sức đóng góp của người dân. Tỉnh Thanh Hóa cũng có nhiều chỉ đạo chấn chỉnh tình trạng này nhưng tại nhiều vùng quê, nhiều loại phí vẫn được vẽ ra để buộc người dân đóng góp trên tinh thần “tự nguyện”.

Theo báo cáo của UBND huyện Nông Cống, tại thôn Thành Liên, xã Trường Sơn thu 8 loại quỹ. Việc thu này do cấp thôn chủ trương để có thêm tiền hỗ trợ hoạt động cho 5 đoàn thể tại đây. Lý giải về các khoản thu này, ông Nguyễn Trọng Chính, Bí thư Chi bộ thôn Thành Liên, cho rằng tất cả khoản đóng góp trên đều được thông qua nghị quyết của thôn và được các cử tri đồng tình ủng hộ, nhất trí cao. “17 năm tham gia hội đồng của thôn, tôi chưa thấy ai phản đối bao giờ vì những việc làm của chúng tôi rất thiết thực!” – ông Chính quả quyết.

Còn ông Lê Đức Thuận, Phó Phòng Tài chính huyện Nông Cống, cho rằng các khoản thu của thôn như thế là nhiều. Theo quy định hiện hành, chỉ cần hơn 50% người dân đồng thuận thì được chấp nhận thông qua. Tuy nhiên, cần phải xem xét thu như thế có quá sức dân hay không.

Khẳng định về vấn đề này, ông Lê Xuân Hùng, Phó Chủ tịch UBND huyện Nông Cống, chỉ đạo UBND xã Trường Sơn phải có văn bản giải trình, trên cơ sở đó huyện xem xét đúng sai thế nào để đưa ra hình thức xử lý tập thể, cá nhân liên quan. “Trường Sơn là xã nông thôn mới đầu tiên của huyện. Việc huy động sức dân là rất cần thiết, thế nhưng kêu gọi đóng góp phải thực hiện đúng mục đích, dân chủ, được nhân dân đồng tình, tránh tình trạng quá sức của người dân” – ông Hùng nói.

Trước việc người dân phản ánh nhiều khoản thu vô lý ở các thôn của xã Minh Lộc, UBND huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa cũng đã vào cuộc xác minh và yêu cầu địa phương trả lại 2 khoản thu cho người dân là quỹ “hoạt động hội trại thanh thiếu niên hằng năm” và “quỹ hội nghị thôn”. UBND huyện Hậu Lộc cũng yêu cầu dừng ngay việc vận động đóng góp đối với trẻ em dưới 6 tuổi; kiểm điểm nghiêm khắc, làm rõ trách nhiệm của cá nhân, tập thể trong việc thu các quỹ không đúng quy định.

Kiểm tra toàn bộ các khoản thu quỹ, phí

Trước những phản ánh của người dân phải đóng quá nhiều các khoản quỹ, phí, ông Nguyễn Đắc Vinh, Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, đã chỉ đạo UBND huyện Nghi Lộc tiến hành kiểm tra việc thu nhiều loại quỹ, phí ở xã Nghi Thái. Còn theo ông Nguyễn Tiến Dũng, Chủ tịch UBND huyện Nghi Lộc, huyện sẽ lập đoàn tổng kiểm tra, rà soát toàn bộ việc thu các loại quỹ, phí trên địa bàn huyện.

ĐỨC NGỌC – TUẤN MINH
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s