Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào – 3 bài

Xem toàn loạt bài về Hồi giáo ở cuối bài này

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa 

soi.today – Sáng Ánh – 31. 08. 16 – 6:29 am

Năm ông áo lùng thùng quấn khăn trên đầu cỡi lạc đà cười tươi. Bảy cô hở rốn đeo nịt vú lèng xèng uốn éo. Nhạc xập xình và trẻ con người lớn vỗ tay thích thú. Quần chúng ở đây là bình dân Hoa Kỳ và ai nấy đều vui như là ngày hội. Thì đây là ngày hội, Hội Chà là (Date Festival) tại Indio, một thị trấn ở phía sa mạc tại Nam California.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Tại ngày Hội Chà Là. Hình từ trang này

Indio là nơi sản xuất chà là nhiều nhất thế giới và mỗi năm tổ chức ngày hội này để quảng bá, và tất nhiên là hội chà là thì không thể thiếu múa rốn với lại lạc đà. Nhưng đây là lần tôi dự hội vào đầu thập niên 1980s. Ngày hôm nay, vũ công hở rốn thì còn có thể chấp nhận, vì rõ ràng là họ không có mang áo giấu bom người. Nhưng gặp đàn ông râu ria và quấn khăn mặc áo thụng thì mọi người tại Mỹ sẽ bỏ chạy, nhìn nghi kỵ nếu không đuổi hẳn khỏi tàu bay.

30 năm trước hay 70 năm trước, cái nhìn của Tây phương về người Ả Rập và Hồi giáo là đàn ông 4 vợ (thích nhỉ) và đàn bà nguấy mông (thích chứ). Nam của họ thì lôi cuốn và nam tính, và nữ thì hấp dẫn và đa tình. Ahmad Ben Hassan là tên của nhân vật chính của bộ phim The Sheik (1921) đưa Rudolf Valentino lên hàng “sex symbol” của thế giới, “latin lover”, người tình miền Nam. Ông phát biểu, “Người da ngăm không phải là mọi. Văn minh Ả Rập là một trong những văn minh kỳ cựu của thế giới…Người Ả Rập là người tự trọng và trí óc sắc bén”; các bà các cô khi ấy hú hí đồng tình.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Rudolf Valentino. Hình từ trang này

Suốt những thập niên này, và 100 năm về trước, hình ảnh của Ả Rập, Hồi giáo trong văn hóa bình dân là thâm cung ngàn lẻ, là đèn thần Aladin hay Alibaba. Hình ảnh này ngây ngô và sai lệch, đồi cát ẩn hiện và háng phụ nữ sóng sánh, hương trầm và thảm trải. Ở một cấp cao hơn và trí thức thì cũng chẳng khác mấy, ta nghe Rimsky Korsakov (Scheherazade) và ngắm tranh ở truồng của Ingres. Đến đời của người viết này vẫn còn vậy, một phim kích dục ở Pháp trong những năm 70 mang tựa là “Em nằm xuống cát để anh tuôn ra dầu hỏa”.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Ingres, “Odalisque với một nô lệ”

Hiện nay thì hình ảnh này đã hoàn toàn đổi khác. Vậy trong 30, 40 năm qua, việc gì đã xảy ra?

Iran: Hồi giáo là áp bức phụ nữ

Ba Tư không phải là Ả Rập nhưng cái nhìn của Tây phương (và thế giới nói rộng) về Hồi giáo đã thay đổi, bắt đầu là do những biến chuyển tại đây vào cuối thể kỷ.

Năm 1953, Mossadegh, một nhà chính trị quốc gia thế tục và ôn hòa được dân chúng bầu lên. Tân thủ tướng này đòi quốc hữu hóa và kiểm soát các công ty dầu hỏa của Anh quốc. Vua Iran là Mohammad Reza Shah chạy sang Italy lánh nạn. Anh Mỹ bèn lật đổ Mossadegh và mang nhà vua trẻ trở về.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Mohammed Mossadegh, Thủ tưởng được bầu của Iran, tại phiên tòa sau khi bị Mỹ lật. Ảnh: AFP

Ông vua này thắt chặt chế độ quân chủ độc tài trong 26 năm, với bộ máy quân đội và công an, ông đàn áp mọi chống đối, đồng thời đưa Iran lên tầm thế giới bằng cách vung vít xa hoa. Thí dụ, ông thích đọc bách khoa về vũ khí Jane’s, kiểu Việt Nam ta ngày nay thích kỷ lục Guiness. Một hôm ông triệu quần thần hỏi tại sao Tây Đức lại là quốc gia trên thế giới đứng thứ tư về số chiến xa? Tụi bay mau làm sao đi mua đủ số cho ta vượt qua!

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Vua Mohammed Reza Pahlevi và hoàng hậu là Empress Farah, thứ ba từ trái sang, cùng Tổng thống Mỹ John F. Kennedy và Jacqueline Kennedy, tại Mỹ, 1962. Ảnh: Associated Press

Các phong trào thế tục quốc gia, cấp tiến, tả phái trong nước tìm mọi cách lật đổ ông vua này nhưng bất thành. 1979, một giáo sĩ lưu vong thu băng giảng đạo gửi về nước và quần chúng bình dân tôn giáo nổi lên khiến Mohamad Reza lại phải ra đi, lần này Mỹ cũng không cứu được.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Vua và Hoàng hậu Iran cùng hai con chạy sang Bahamas. Ảnh chụp tại Nassau, thủ đô Bahamas, khi họ bị báo giới vây quanh. Nguồn: Associated Press

Cách mạng Đen này hẳn là không ưa Hoa Kỳ rồi, và một số sinh viên (Vệ binh Cách mạng) chiếm tòa Đại sứ Mỹ bắt làm con tin. Đồng thời, xã hội Iran cũng thay đổi, chế độ mới muốn trở lại truyền thống tức là phụ nữ phải trùm khăn và mặc áo dài. Đây đổi ngược với thời quân chủ, khi hoàng hậu xỉa răng bằng tăm Cartier và là thành viên của Hàn lâm viện Nghệ thuật Pháp.

Quả là nữ quyền có thụt lùi tại Iran dưới chế độ giáo sĩ nhưng thụt lùi đau đớn nhất là quyền lợi kinh tế và chiến lược của Tây phương tại đây. Truyền thông nước ngoài bèn nhắm vào mặt này để đánh thần quyền, vì chẳng lẽ lại đánh nó vì nó đuổi Tây đuổi Mỹ và giành lại chủ quyền trên tài nguyên quốc gia? Hình ảnh Hồi giáo áp bức phụ nữ là từ đây, và đúng đắn, chí ít là dưới chế độ của các giáo sĩ Iran.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Cách mạng Hồi giáo ở Iran hồi 1979. Người dân mang ảnh của giáo chủ Khomeini

Nhưng, khoan! Đồng minh chí thiết của Tây phương trong khu vực là Saudi Arabia thì nữ quyền không bao giờ được truyền thông nhắc đến, miễn nó cứ làm tay sai dầu hỏa cho mình thì việc gì cũng OK. Nếu so sánh thì số phận phụ nữ tại Iran còn đỡ tủi hơn nhiều số phận của phụ nữ Saudi hay các quốc gia vùng Vịnh. Họ được lao động, được lái xe, được di chuyển, được ứng cử, được đi bầu, không che mặt và nhiều lúc quấn khăn đội đầu trễ nải rất xinh.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

Các mẫu trang phục của Farnaz Abdoli, nhà thiết kế hàng đầu của Iran. Hình từ trang này

Tuy vậy nhưng đối với truyền thông Tây phương, Iran vẫn là nơi tệ nhất, đàn áp nữ quyền, hay dân chủ, nhân quyền, chỉ vì không phe tao.

(Còn tiếp)

*

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà khắc và bạo chúa 

soi – Sáng Ánh – 02. 09. 16 – 6:30 am

(Tiếp theo bài 1)

Afghanistan: Hồi giáo là hà khắc

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Những đoàn quân Afghan (trái), đi ngang những chiến xa của Liên Xô trên đường của Kabul hồi 1988. Ảnh: Reuters

Đây là một quốc gia sát nách Liên Xô và dễ nhột, với Liên Xô trực tiếp can thiệp, đổ quân vào từ 1979. Vì sát nách Liên Xô nên Mỹ mới thọc vào dưới chính quyền Reagan (1980-1988).

Từ thập niên 50-60, đây là một quốc gia Hồi giáo nhưng thế tục, phụ nữ uốn tóc và mặc váy ngắn ra đường nhưng chống lại Liên Xô thì chỉ có các giáo sĩ bộ tộc nông thôn nên họ được Mỹ phong cho là “chiến sĩ tự do” và giúp quân lương vũ khí. Đắc lực trong việc này là trung gian Saudi, cũng Hồi giáo cực đoan mà lại thắm thiết với Mỹ. Hồi ấy có một công tử người Saudi lo việc chiêu mộ người Hồi trên thế giới để sang Afghanistan thánh chiến chống liên Xô vô thần. Anh em cậu vỗ bụng CIA, không những ở đây mà còn ở Nicaragua Trung Mỹ. Gia đình cậu là tỉ phú công ty xây dựng BLG (Bin Laden Group) và tên cậu là Osama Bin Laden.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Osama chỉ đạo thánh chiến hồi 1989 tại Afghanistan. Ảnh của Essam Draz/Balkis Press/SIPA

1989, Liên Xô thất bại và rút khỏi thì Afghanistan loạn to giữa các phe phái kháng chiến. Ngay tại thủ đô Kabul, bộ Quốc phòng nã pháo vào dinh Chủ tịch v.v. hết biết! Một đồng minh khác của Hoa Kỳ ngay cạnh là Pakistan bèn lập ra một lực lượng giáo sinh do họ chu cấp, huấn luyện và uốn nắn. Lực lượng này hiệu quả nhờ l‎í tưởng tôn giáo, trong sạch và liêm khiết, đi chân đất nhưng không sợ đạp mìn mà chỉ sợ đạp bẩn và tên là Taliban (Talib tiếng Pashto có nghĩa là sinh viên). Sau này, khi thành công và trị nước, họ còn ơn nghĩa cho công tử nay đã thành ông Osama ở nhờ, biết nhau cả, trước anh làm với CIA Mỹ còn tôi làm với ISI tình báo Pakistan.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Một lính Taliban. Ảnh: AP

Hình ảnh Hồi giáo khắc nghiệt là từ đây: truyền thông cho biết các bạn này cấm nghe nhạc, đá gà, ăn trộm thì chặt tay, ngoại tình thì tử hình sau khi họ chiếm thủ đô và đuổi các sứ quân năm 1996. Phiên bản Hồi giáo Wahabi của nhà Saud thì cũng thế, cũng chặt tay, xử trảm, và cấm rạp hát hay chụp ảnh nơi công cộng (cho nên chưa thấy điện ảnh Saudi khởi sắc, ngược lại với điện ảnh Iran*). Đó là bởi vì 1997, công ty dầu khí Unocol mời Taliban sang Texas bàn chuyện ống dẫn dầu mà bất thành chứ làm ăn được thì biết đâu Taliban đã trở thành đạo mạo và đáng kính.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Đường ống dẫn dầu do Unocol (Union Oil Company of California) đề xuất, dẫn dầu và khí đốt từ các mỏ dầu Turkmenistan, Uzbekistan, và Kazakhstan ở biển Caspian ngang Afghanistan và Pakistan, cuối cùng tới Ấn Độ. Đường ngang qua Afghanistan là ngắn nhất, thuận lợi nhất. Hình và chú thích từ trang này.

Một minh họa đơn giản hơn. Khi đã nắm quyền, Taliban từ chối tham gia đường ống này.

Như chúng ta biết, Osama trở mặt đánh Mỹ hồi 11. 9. 2001 và sự cố này thay hẳn hình ảnh của Hồi giáo tại Tây Phương. Mày đánh Liên Xô thì mày là anh hùng dân chủ. Mày đánh tao thì mày là khủng bố hung tàn.

Iraq: Hồi giáo là bạo chúa

1968, vì sợ ảnh hưởng của đảng Cộng sản với chính quyền quân đội nên CIA giúp đảng Baath là một đảng quốc gia Ả Rập đảo chánh.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Sinh viên Iraq tuần hành biểu thị sự trung thành với đảng Baath, Iraq, 1963. Ảnh: Stan Meagher/Express/Getty Images

Dần dà quyền lực Baath nằm gọn trong tay một chàng râu mép hiên ngang. Ông này độc tài nhưng chế độ của ông cấp tiến, về mặt phụ nữ (trừ các phụ nữ bị con trai ông ngó đến thì khốn nạn), về mặt giáo dục, y tế, an sinh xã hội đều tốt nhất trong khu vực.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Tờ tiền Iraq in hình ảnh của Saddam Hussein

Để tồn tại độc tài, ông phải khích dân chúng về mặt ái quốc. Đồng thời cũng để dằn mặt thiểu số người Hồi giáo Shia ở trong nước, Saddam lên ngựa phạt Tống, tức là phạt Iran để giành lại mảnh Khuzestan của người Ả Rập năm 1980. Không lúc này thì còn lúc nào, chế độ Iran mới lao đao đổi chủ. trong sự nghiệp 10 năm này, ông được Mỹ hỗ trợ vì đánh thần quyền Iran thì Mỹ thích lắm sau khi gia nhân của họ là vua Shah mới bị các thày tu đuổi đi . Nhưng râu mép của Saddam không đủ cong lên và mặc dù dùng cả vũ khí hóa học (nhà máy do Hoa Kỳ thiết kế, máy móc của Tây Đức do chuyên gia Anh điều khiển, bảo trì) ông vẫn bị thất bại. Chiến tranh giữ đất giữ nước chính ra lại là động cơ đoàn kết người Iran dưới chế độ thần quyền.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Áp phích vẽ về chiến tranh với Iran. Ở đây Saddam là lãnh tụ Saladin (bên trái) tân thời. Saladin là người (gốc Kurd) trị vì cả khu vực vào thế kỉ 12 chiến thắng các lực lượng Tây phương Thập tự chinh và được cả Tây phương cho là (địch thủ) anh hùng.

Saddam buồn quá, 10 năm tình cũ, phạt Iran không xong thì quay sang bình Kuweit tức là chiếm thằng Kuweit vậy*.

Kuwait là trái độn giữa Iraq và Saudi. Đánh Iran thì cả Kuwait lẫn Saudi ủng hộ Iraq (vì Iran là dân tộc Ba Tư và giáo phái Shia),, nhưng đánh Kuwait thì Saudi phải ra tay, Mỹ phải nhảy vào, ngay cả Syria dưới chế độ Assad cha cũng phải gửi quân sang cứu Kuwait và giúp Hoa Kỳ. Saddam bị cô lập, lâm vào đường cùng và ngày càng bế tắc. Tây phương vây hãm và cấm vận, khiến 500.000 trẻ em thiệt mạng vì thiếu thuốc, thiếu ăn.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Bản đồ khu vực

Nhân dịp 11.9, ông Bush con đổ vấy cho ông Saddam này, nào là tội chứa chấp khủng bố, nào là tội vũ khí hủy diệt và ra oai tưởng là “mang lại dân chủ cho Trung Đông”… một cách ngon lành.

Can thiệp trực tiếp của Hoa Kỳ sau đó là cơ hội để cho Al Qaeda vừa có đất, vừa có chính nghĩa để mà bành trướng. Nhưng trai thời loạn lắm anh hùng và chẳng những Al Qaeda không dẹp được mà tình hình bất ổn còn làm nảy ra một phong trào mới, một sớm một chiều lừng danh, là lực lượng ISIS (Quốc gia Hồi giáo Iraq và Syria) hay ISIL (Quốc gia Hồi giáo Cận Đông) hay IS, hay Daesh.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà  khắc và bạo chúa

Quân ISIS tiến vào thành phố.

Can thiệp trực tiếp của Hoa Kỳ đến nay còn là cơ hội để cho 1 triệu rưỡi người thiệt mạng, người còn sống thì bấp bênh trôi nổi từ 13 năm nay. Đây là giá để đánh đổ một bạo chúa nghênh ngang và giá này sau khi người dân phải trả vốn khủng khiếp thì đến lượt Tây phương phải trả tiền lời. Chuyện khủng bố đánh bom Đức Pháp vừa rồi thì kinh hoàng sao mà ví được, và chắc chắn là khủng bố đánh bom kinh hoàng còn kém xa Mỹ đánh bom.

Như vậy, hình ảnh của Hồi giáo hậu Taliban tại Tây phương từ “chiến sĩ tự do” bảo vệ đức tin trở thành Hồi giáo khắc nghiệt, và hậu Kuweit từ “quốc gia chân chính” trở thành bạo chúa chứa chấp khủng bố và đe dọa khu vực, đe dọa thế giới với vũ khí hủy diệt.

*
(*Tây phương (hiệp ước Sykes-Picot 1916 giữa Anh và Pháp) khi chia chác nhau khu vực đã vẽ ra bản đồ các quốc gia ngày nay và là nguồn gốc của các tranh chấp về sau. Tiểu vương quốc độc lập Kuweit ngày nay cũng có thể coi như là thuộc về Iraq, đại khái nếu như Pháp cho nhà Mạc ở Hà Tiên lập một nước riêng thì người Việt cũng có thể “đòi” sát nhập lại về sau chứ chẳng phải xâm lăng.

*

(Còn tiếp)

*

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ cũng chết 

soi – Sáng Ánh – 04. 09. 16 – 2:00 pm

(Tiếp theo bài 2 và hết)

Lybia: Hồi giáo là hôn quân

Phong trào “Mùa xuân Ả Rập” là do quần chúng tự phát để phản đối các chế độ hiện hành, thân Tây phương như Tunisia, Ai Cập, Bahrain, Kuweit, Yemen hay “độc lập“ như Lybia, Syria. Tại Bahrain, Saudi đổ quân sang trấn áp, tại Kuwait, Qatar, các vương toát mồ hôi vội vã mở kho ra (“Kho trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”)(*). Tại Ai Cập cách mạng “dân chủ” này thành công rực rỡ, tân tổng thống dân cử bị bỏ tù, chế độ quân phiệt Sisi còn độc tài hơn chế độ quân phiệt cũ Mubarak. ). Mặc dù loạn Yemen thì cũng tơi bời nhưng người Yemen sang Tây phương lánh nạn chưa có mấy. Yemen cũng chẳng có tài nguyên hay là vị trí chiến lược gì cả. Lybia thì khác hẳn, nhiều dầu và chỉ cách Italy có vài trăm cây số biển.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Tướng Abdel Fattah al-Sisi lên thay Mubarak. Hình từ trang này

Ghadafi là một nhà quốc gia độc tài, hẳn còn yêu nước hơn mọi người vì nước là của gia đình ông từ mấy chục năm nay. Chế độ này cũng như chế độ Saddam tại Iraq, nhờ có quỹ nên cuộc sống người dân dễ thở, còn các tướng có độc tài cũng chẳng sao. Thật ra, nó cũng chẳng khác gì các chế độ quân chủ vùng Vịnh hay Saudi, nhờ dầu hỏa nên ai sang Dubai, Abu Dhabi cũng lác cả mắt, chẳng thấy ai than phiền là thiếu dân chủ hay phụ nữ bị Hồi giáo áp bức gì cả. Một khi các vương thân Tây phương thì chẳng thấy truyền thông kể xấu họ chuyện gì, lâu lâu xầm xì bà vương vào Agent Provocateur mua 50.000 USD đồ lót là chuyện vui.

Gaddafi thì không được truyền thông đối đãi như thế, thời mồ ma Liên Xô ông dại dột dựa vào khối Đông Âu để được độc lập cứng đầu. Nói rõ, Gadhafi, về mặt ác ôn, kém đồng nghiệp Saddam một nấc. Ông ”vui” hơn, ăn diện phường tuồng và có đội nữ cận vệ bắt mắt. Con ông thì mời Mariah Carey diễn có trả tiền cẩn thận hay giao du với người mẫu jetset thôi chứ chẳng lôi ai ra mà hãm hiếp như cậu cả của Saddam. Sau khi Liên Xô biến mất, ông cũng khôn ngoan mà làm lành với Tây phương, hợp tác với Hoa Kỳ, Anh quốc chống khủng bố, tưởng thế là yên thây.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Tổng thống Gaddafi và các nữ cận vệ

Nhưng cười cười lân la đâu đã đủ, như bà Hillary Clinton phát biểu “Ta đến, ta xem, vậy là hắn giẫy giẫy và co quắp chân tay”, rồi cười (”We came, we saw, he died”, theo câu ”Veni, vidi, vici” của Ceasar nhưng mà duyên dáng hơn đại đế Caesar nhiều). Hôn quân Gaddafi dù hề nhưng cũng không thoát chết.

Nhưng cười người nên chớ cười lâu, giờ thì Lybia đại loạn và Hoa Kỳ chẳng kiểm soát được gì cả, người Lybia ”die” chất đống và cả đại sứ Mỹ cũng ”die” luôn, tỵ nạn tràn lan sang Italy, trên biển “die” lác đác bập bềnh.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Đại sứ Mỹ Chris Stevens tại Lybia bị nhóm trung thành với Gaddafi xông vào văn phòng tra tấn đến chết. Ảnh : AP

Syria: Hồi giáo là toàn trị thế giới

Chế độ gia đình Assad cùng xuất phát như Ghadafi và Saddam trên căn bản quốc gia chủ nghĩa Ả Rập rồi độc quyền độc tài, dựa vào (chứ cũng chẳng là theo) Liên Xô chỉ để khỏi làm tôi cho Mỹ. Ông Assad con không nhanh chân và thức thời như cậu Saif al Islam Ghadafi. Nhưng thức thời để làm gì và có cợt nhả với Tây phương thì cũng chết. Bashar al Assad có lẽ nhờ ngu và không biết gì, lờ đờ không làm gì và không phản ứng mà giờ còn sống, tuy là sống dưới hầm trong dinh. Oái ăm là tại Syria (cũng như tại Iraq) Hoa Kỳ đã không hất được ảnh hưởng của Iran mà còn khiến Iran trở thành quyết định, và nhiệm màu hơn nữa là làm sống lại tại Syria một đối thủ đã chết là Liên Xô dưới dạng nước Nga!

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Đĩa lưu niệm in hình tổng thống Nga Putin và tổng thống Syria Bashar al Assad, bán ở cửa hàng lưu niệm tại thủ đô Damascus. Ảnh: Reuters

400.000 người chết, 5 triệu người tỵ nạn ngoài nước, khoảng chừng, đại khái, đâu đó 250 phe và khủng bố Hồi giáo xuất hiện tại Tây phương cùng với làn sóng người lánh nạn.

Đến đây, phải quỳ xuống lạy truyền thông phương Tây và không dám ngửng đầu lên nhìn lén long nhan. Đây là các thánh ảo thuật. Họ biến những người mất nhà mất của, mất người thân, bỏ ruộng bỏ làng ra đi tìm đường sống, lang thang đồi và bập bềnh biển, thành một đạo quân xâm lược kiểu Thành cát Tư hãn. Đối với pháo đài Âu châu, tỵ nạn Syria, Iraq, Lybia… là vó ngựa Ottoman của 4 thế kỷ trước, là cờ xí của đế quốc Hồi giáo (Caliphate) vào thế kỉ thứ 10. IS có đánh Âu Mỹ là vì Âu Mỹ nào có để cho họ yên mà dựng nước trong khu vực. Mày có bom to ném tao thì tao có bom be bé ném lại mày kiểu “Anh em ơi đừng sợ cao bồi, nó có súng mình có dao găm”. Khi (thí dụ) tổng thống Pháp phát biểu “Chúng ta đang ở trong tình trạng chiến tranh” thì ông diễn hài hay hơn cả Ghadafi. Ta chưa thấy 15-20 triệu người Pháp tạt qua tạt lại tránh đạn tránh bom, chết đói chết khát, leo núi Pyrenees mà sang Spain trú, hay chèo thuyền phao vượt eo biển mà sang Anh quốc ẩn. Đó mới là chiến tranh đó bạn, và không tin tôi thì xem phóng sự của Lê Bình. Và ai gây ra sự cố này? Vì đâu nên nỗi?

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

(Các bạn bấm vào hình để xem bản to hơn). Đi trên đất liền tới châu Âu rất khó, nên hầu hết người tị nạn Syria khởi hành từ châu Phi, từ đó mạng lưới vận chuyển người đưa họ theo đường biển lên phía Bắc. Đồ họa và chú thích của Joe Burgess/The New York Times

*

5 năm trước không hề có ISIS-ISIL. 15 năm trước không hề có Al Qaeda. 20 năm trước không hề có Taliban. Và hình ảnh của Hồi giáo 30 năm trước là đàn ông tràn đầy sinh lực, là đàn bà tràn đầy… bộ ngực, râu ria là quyến rũ và khăn che mạng (nhưng không che rốn) là hấp dẫn.

Hình ảnh của Hồi giáo tồi tệ chỉ có từ khi Đầu gấu biến mất và Đại bàng những tưởng là đôi cánh nó đủ rộng để che cả mặt trời trong khu vực. Đến giờ là thất bại liên tục của Hoa Kỳ tại những quốc gia trước kia đứng giữa hai khối để quân bằng (Lybia, Syria, Iraq, Yemen, Somalia…), hay là trước kia dưới ảnh hưởng của Liên Xô (Afghanistan). Chẳng những không chiếm được, trị được các nơi này, Hoa Kỳ còn gây rối loạn và tan nát dù có vũ bão đổ mấy trăm ngàn quân sang Afghanistan và Iraq. Đúng là chém cha cái số siêu cường! Tài nguyên thì mất mát, đất đai thì không kiểm soát mà khủng bố và người tỵ nạn tràn sang đến cả Tây phương. Đây mới là cái “tồi tệ” của Hồi giáo, mày áp bức ai, khủng bố người nào, chết đường chết chợ ở đâu cũng được, miễn đừng dạt xác vào bờ biển tao***. Đáng lo hơn nữa, là mất ổn định còn cơ may lan sang những quốc gia Tây phương còn giữ được ảnh hưởng, như Ai Cập, Tunisia, Jordan, Saudi…

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Một cảnh sát Ý bế thi thể bé Aylan Kurdi 3 tuổi, người Syria, chết đuối cùng với mẹ và anh trai 5 tuổi trên đường tị nạn. Ảnh từ trang này. 

Ngày 20. 2. 2011, sau khi nước ông bắt đầu có biến động, biểu tình, một vị lãnh đạo lên truyền hình quốc gia cảnh báo. Ông dọa là dân chúng sẽ không có an ninh và đất nước sẽ hỗn loạn, vô luật pháp. Vô khối người sẽ thiệt mạng, Tây phương sẽ can thiệp, kinh tế sẽ sập tiệm và dầu sẽ thôi được khai thác, đất nước sẽ bị phân chia và các tổ chức Hồi giáo cực đoan sẽ chiếm được nhiều khu vực, có khi chiếm cả nước nữa không biết chừng; nhiều người sẽ phải tỵ nạn trong nước hay ngoài nước, như vào lúc 100 năm về trước khi Italy sang đô hộ.

Vị tiên tri này là Saif al Islam Gadhafi, quí‎ tử của chủ tịch nước Lybia. Hóa ra 5 năm trước những gì ông tiên đoán đều đúng cả. Chỉ có diều ông khôn chợ mà dại nhà, ông không tiên đoán được bố ông bị bắt giết, hai em ông bị hành quyết và ông giả thành chăn cừu để trốn qua biên giới thất bại và bị bắt. Nhưng đoán được vậy cũng là giỏi lắm rồi, và giỏi hơn cả Mỹ.

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Saif al Islam Gadhafi với ảnh thân phụ phía sau

Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ  cũng chết

Saif al Islam Gadhafi bị bắt

*

*2011, tôi có gặp hai cô người Kuwait, bạn học của con trai. Bàn về biểu tình chống đối trong nước và phản ứng của chế độ, tôi tính toán 1 lúc thì ra: “Vậy là 2 chị em được nhà nước cho tương đương với 1 cái xe con rồi chứ gì ?” Cô ngượng ngùng bảo :”Dạ”. Chừng nào chán xe này rồi, muốn xe mới, thì làm loạn nữa. Quân vương Kuwait khi thấy quần chúng biến động, đã ban cho mỗi thần dân, già trẻ lớn bé, 3.500 USD và 14 tháng thực phẩm miễn phí.

**2012, Mohammad Morsi trở thành nguyên thủ đầu tiên được bầu lên tự do trong lịch sử 5162 năm của Ai Cập với 51.7% số phiếu. Trước đó (2005), số phiếu của tướng Mubarak là 88,6%, hơi bị kém vì chắc là sau 24 năm ông cầm quyền chắc có vài cử tri thấy chán. Sau đó, người đảo chánh Morsi là tướng Sisi ra ứng cử (2014) về đầu với 96.9% số phiếu. Có lẽ vì ông còn mới, chứ cứ cầm quyền 30 năm rồi xem, hẳn số phiếu tín nhiệm sẽ tụt xuống 83% hay 87% !

*** Như thống đốc bang Borno, Nigeria, phát biểu (Borno là khu vực bị Boko Haram đe dọa): quốc tế không quan tâm đến người tỵ nạn ở đây vì chúng tôi ở xa, không gần biển xuống thuyền chạy sang Âu châu được. Chứ nếu chúng tôi đổ sang đấy thì quốc tế quan tâm đến ngay!

*

Về khu vực Trung Đông:

– Chuyện Syria: chỉ vì ở cạnh “cậu ấm”

– Chuyện Syria: anh Hai, anh Ba, anh Tư, và anh rể

– Chuyện Syria: Lắm mối tối nằm không

– Huyền thoại Do Thái trở về nhà: Đố ai dám cãi nào

– Ai mới là người Do Thái chính hiệu?

– Huyền thoại thứ nhì: 2000 năm nếu quay lại, đất nào cũng phải là đất hoang

– Tiền đề thứ ba: huyền thoại (khổng lồ) tự vệ trước hiểm họa (của tí hon)

– Ái phi Israel: nặc nô thừa thông minh nhưng thiếu công bằng

– Kỷ lục Ai Cập: Mùa xuân sang có 720 án tử hình

– ISIS giặc cờ đen (phần 1): Trên cái nền rối tinh của Hồi giáo

– ISIS giặc cờ đen (phần 2): Bởi thế giới cần có hung thần

– Người Kurd: dân tộc chỉ có núi là bạn

– Bưu thiếp Trung Đông: Ra ngõ gặp Clooney

– Bưu thiếp Trung Đông: Cô gái Chiclets

– Bưu thiếp Trung Đông: Vô địch thế giới

– Bưu thiếp Trung Đông: Hàng cơm tùy hỉ

– Bưu thiếp Trung Đông: Có sao nói vậy

– Bưu thiếp Trung Đông: Vô mao bất nghì

– Bưu thiếp Trung Đông: Bữa Pork Adobo – cơm thịt heo kho

– Bưu thiếp Trung Đông: Người ở Lebanon

– Bưu thiếp Trung Đông: Giấc trưa đất thánh

– Người tỵ nạn Syria: gánh nặng đè ngay trong xóm

– Vô lý! Tại sao Hoa Kỳ lại để cho ISIS bán dầu cho Israel qua trung gian Turkey?

– Israel giúp Al Nusra thành công,
Hoa Kỳ chống ISIL thất bại

– Tamara Chalabi, tá điền không dùng trà

– (I)Rắc Bình Vương Ahmed Chalabi, người lừa cả Mỹ

– Ginane thăm Baghdad

– Mặc burqini + đọc Syria Speaks + một quả dưa chuột = đi gặp công an

– Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa

– Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 2): khi không ưa nữa thì thành hà khắc và bạo chúa

– Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 3): cười cũng chết mà ngu ngơ cũng chết

– Tẩy chay Oscar, ra Trafalgar chiếu cũng tốt

– Chuyện ăn mặc của phụ nữ Hồi giáo: đừng căn cứ vào trùm khăn và che mặt…

– Đời không đơn giản, thế mới phải đi tỵ nạn

– Chuyện ông Bernadotte chết ở Jerusalem

– Từ chuyện Yemen nghĩ đến phận nước bé

– Bác tài Bashar và cuốc xe Ghouta

– Vụ nhà báo bị phanh thây:
Chuyện trong nhà chơi dao với nhau

– Cao nguyên Golan (phần 1): Golan ở đâu? Golan của ai?

– Cao nguyên Golan (phần 2): Ba món quà ngon của Mỹ

– Có Do hay không có Do? Trả lời bạn hung898

– Cấm thịt heo trong đạo Do Thái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s