Tháng 6, nhớ “Cơn lốc màu hoa hồng” trên cầu Thị Nghè

Tháng 6 hằng năm, cứ đáo lệ có cách quãng luân phiên là mùa Euro Cup hay World Cup. Vào mùa Euro Cup 2008, về đội bóng tôi thích nhất, kỳ vọng nhất là đội Hà Lan, đội bóng của “đất nước hoa tulip”, thì chỉ đến hết vòng tứ kết là những “cơn lốc màu da cam” không còn cuồn cuộn trên các sân đấu nữa. Tôi còn nhớ năm đó, trước cái đêm oan nghiệt 21 tháng 6, Hà Lan bị Nga loại với tỷ số thê thảm 3 – 1, tôi vẫn tràn trề lạc quan về đội bóng thần tượng của mình. Khi ấy tôi hào hứng đến nổi, từ hình ảnh “cơn lốc màu da cam” của các cầu thủ Hà Lan, tôi đã thiết tha nghĩ ra luôn danh hiệu “những cơn lốc màu hoa hồng” thật kỳ mỹ đặt cho những chị em bán hoa chạy rất dễ mến trên cầu Thị Nghè cũng vào thời gian ấy.

1.

 Nguyên sau 30 – 4, cầu Thị Nghè, dài 205 mét, nối một bên bờ là quận Nhất với bờ bên kia thuộc quận Bình Thạnh, đã được chỉnh trang lại, xem ra khang trang hơn xưa, như có thêm hai hàng lan can được trang trí bằng vài loại dây leo xanh và đèn lồng. Rồi từ khoảng các năm 2006, 2007…, cầu này lại có một nét hay hay, thú vị, đó là tự dưng có một số người bày các loại hoa hồng tươi đầy màu sắc ra bán trên cầu.

Ngày ngày, doc theo hành lang dành cho người đi bộ, thường có 5-7 người, phần lớn là phụ nữ, lúc đông có thể đến cả chục người –  trải ra những tấm đệm, bạt nylon để bày hoa ra bán, thường là ở một vị trí cố định mà mỗi người dành được và có lẽ các chỗ ngon nhất là gần hai đầu cầu.  Dưới ánh nắng, cái chợ hoa tự phát này rực rỡ hẳn lên với những màu đỏ, hồng, vàng… thật tươi tắn, bắt mắt của hoa. Thường lúc nào cũng có vài người dừng xe xem hoa, hỏi giá…  Nhưng chính những lúc “bán được” như lúc này, chi em bán hoa luôn luôn cảnh giác nhìn về cuối đường để sẵn sàng chạy khi có sự xuất hiện của xe Jeep công an phường hay dân phòng chợ Thị Nghè.

Tôi còn nhớ đã bắt chuyện khá lâu với chị Tư, ngụ ở khúc bờ kênh Nhiêu Lộc sát bên cầu, bán hoa chạy ở khu vực này đã hơn hai năm. Chị Tư cho biết là từ rạng sáng, dân bán hoa ở đây đều đi lấy hàng từ chợ hoa bán sỉ Tương Lai (quận 11, gần khu du lịch – giải trí Đầm Sen) hay chợ hoa đầu mối Hồ Thị Kỹ ( quận 10).

Gần như tạo sắc thái riêng cho hoa chạy, người bán hoa trên cầu Thị Nghè bày ra chủ yếu là các loại hoa hồng, như hồng đỏ, hồng phấn, hồng vàng, hồng trắng, hồng song hỹ (cánh loại hoa này có màu hồng nhạt như hoa hồng phấn nhưng lại có thêm viền màu xanh rêu) và một ít cây măng tặng miễn phí cho khách. Một cô bé bán gần chị Tư còn bày ra thêm mấy bó hoa hoàng anh và Salem, cắm đứng trong một thùng sơn Expo cũ.

Chị Tư cho biết thêm là hằng ngày chị dọn hàng ra từ khoảng 10 giờ sáng để đón đầu giờ “cao điểm”, đó là từ 11 đến 12 giờ có đông người qua lại trên cầu. Nhưng chị nói luôn: “Chính giác này, công an thường đi hốt nhứt!”. Khi nói về giờ “cao điểm” khác là 5- 6 giờ chiều, tan sở, tan trường nên xe cộ giờ này cũng đông đảo, nhiều người mua, chị Tư có vẻ hài lòng, vì: “Mấy ổng lại ít đi hốt, có lẽ mắc đi lo trật tự  giao thông ở mấy ngã tư”.

Chiến thuật của dân bán hoa chạy là hễ thấy công an tới từ phía quận 1 thì quay lưng chạy về phía quận Bình Thạnh và sẽ đổi hướng ngược lại khi công an quận Bình Thạnh xuất hiện. Nhưng trước hết, khi công an tới “hỏi thăm” hành lang cầu bên phía mình đang bán thì chỉ cần chạy băng qua đường, rồi cứ đứng ở hành lang cầu bên đó theo dõi tình hình xem ra sao cái đã. Nếu công an chỉ hò hét, chỉ chỏ chiếu lệ rồi rút quân thì cứ từ từ băng qua đường, trở lại chỗ bán cũ…

Đặc biệt là để thích ứng với tình trạng phải luôn luôn sẵn sàng để chạy – bất cứ lúc nào, hai đầu tấm nylon bày hàng của chị Tư đã được khoét hai lỗ cỡ 3cmx12cm, có công dụng như hai quai xách.

“Trang bị” tốt như thế nhưng chị Tư đã cười thảm não, cho biết thêm: “Tui cũng bị bắt bốn lần rồi chớ, vì chạy không kịp. Hả? Làm sao đến nỗi phải nhảy xuống sông, dữ vậy? Phạt bao nhiêu hả? Mấy ổng đâu có phạt đồng nào, chỉ tịch thâu thôi. Khó năn nỉ xin lại lắm”. Chị lại thắc mắc: “Mà hổng biết mấy ổng đem bông tịch thâu về trụ sở rồi làm gì nữa, đem chưng ở đâu cho hết?“.

Vâng, không rõ hồi đó, thân phận của những cánh hồng mỹ miều kia ra sao nếu những người bán hoa như chị Tư không chạy kịp, dù họ chạy đã quá quen chân, ngày nào cũng có chạy vào lần, chạy rất nhanh, chạy như bay như biến, thậm chí chạy ẩu, bất chấp nguy cơ bị tai nạn. Rõ ràng khi chạy băng đại qua đường, họ đã mặc kệ cho xe cộ lướt sát bên người, cứ để cho xe tránh mình hơn là mình tránh xe…

Tháng 6 hằng năm, Sài Gòn đã vào mùa mưa nhưng thường cũng còn nhiều ngày nắng nóng, bất kể sáng hay chiều, cho nên dân bán hoa phải thường xuyên tưới nước cho hoa. Cái chai nhựa Pet cũ đựng nước tưới đã rất ít khi rời khỏi tay chị Tư. Ơn ích của cái bình tưới tự chế này là có thể liên tục giải nhiệt cho những cành hoa đang ở tư thế nằm dài ra trên nền xi măng nóng hừng hực. Và những giọt nước lóng lánh bám vào cánh, lá, thân hoa càng làm cho hoa trở nên rực rỡ hơn dưới ánh nắng, dù cho không hề có chút hương thơm nào…

2.

Trong nghệ thuật hội họa và nhiếp ảnh, thường rất quen thuộc là các chủ đề “Người đẹp và hoa” hay “Thiếu nữ ôm hoa”. Đó là hình ảnh những thiếu nữ kiều diễm, mặt hoa da phấn, y trang thướt tha, ung dung, tươi cười với những bó hoa chọn lọc nhất ôm nghiêng trên cánh tay nuột nà, còn hậu cảnh thì cũng đầy hoa các loại hay cả một vườn hoa rộng ngút ngàn… Nhưng khi tình cờ, dửng dưng mà cũng dính tới các chủ đề cao sang, đẹp đẽ ấy, nơi những chị em bán hoa chạy trên cầu Thị Nghè một thời thì chỉ có dáng dấp lam lũ với quần áo bạc màu, cùng nhiều nỗi lo nghĩ cơm áo…

Từ lâu lắm rồi, tôi không còn thấy những chị em bán hoa tươi kiếm sống theo kiểu thể-thao-bất-đắc-dĩ ấy nữa.

Hiện nay, chỉ còn một hai sạp, cũng bán hoa hồng tươi, bày lẻ loi trên vỉa hè gần một cây xăng, cách cầu Thị Nghè chừng 500m lui về phía Viện dưỡng lão Thị Nghè. Và cũng không còn cái cảnh chị em bán hoa bị công an đi tém dẹp, phải cuống quýt túm lấy tấm đệm bày hoa tươi của mình vất vả chạy tới, chạy lui như những “cơn lốc màu hoa hồng” ngày trước nữa.

 

PHẠM NGA 

(Tháng 6-2017)                                                                                                

Advertisements

One thought on “Tháng 6, nhớ “Cơn lốc màu hoa hồng” trên cầu Thị Nghè

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s