3 Hình tội Chiến tranh xâm lược của Trung quốc đối với nhân dân Việt Nam

First posted on UNCLOSforum.wordpress.com on Aug. 6, 2014

 

Tuyên cáo về các Nguyên tắc Luật Quốc tế về Liên hệ Hữu nghị và Hợp tác giữa các Quốc gia theo đúng Hiến chương Liên hợp quốc (“Tuyên cáo”) được Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua ngày 17 tháng 10 năm 1970 quy định “Nguyên tắc rằng mọi Quốc gia, trong các liên hệ quốc tế, tự kiềm chế không dùng hăm dọa hay sử dụng vũ lực chống lại toàn vẹn chủ quyền hoặc độc lập chính trị của bất kỳ Quốc gia nào hoặc dưới bất kỳ hình thức nào trái ngược với các mục đích của Hiến chương Liên hợp quốc.”

Bản Tuyên cáo tuyên bố:

“Chiến tranh xâm lược cấu thành hình tội chống hòa bình, do đó phải chịu trách nhiệm trước luật pháp quốc tế.”

“Mỗi Quốc gia đều có nhiệm vụ tự kiềm chế không dùng hăm dọa hay sử dụng vũ lực để vi phạm các ranh giới quốc tế đang hiện hữu của một Quốc gia khác hoặc như là một phương pháp giải quyết các tranh chấp quốc tế, kể cả các tranh chấp lãnh thổ và các vấn đề liên hệ đến các vùng biên giới của các Quốc gia.”

Bản tuyên cáo “tuyên bố thêm rằng: Các nguyên tắc của Hiến chương bao gồm trong Tuyên cáo này cấu thành các nguyên tắc căn bản của luật quốc tế.”

(Hình tội chiến tranh xâm lược được Đại hội đồng Liên hợp quốc điều chỉnh thêm với định nghĩa “xâm lược” trong Nghị quyết 3314 ngày 14 tháng 12 năm 1974, và Tu chính án cho Đạo luật Rome của Tòa Hình sự Quốc tế ngày 11 tháng 6 năm 2010 thêm “hình tội xâm lược” vào Đạo luật Rome).

Tuy nhiên, hoàn toàn gạt bỏ hình luật quốc tế ra ngoài, Trung quốc trắng trợn vi phạm 3 hình tội chiến tranh xâm lược đối với Việt Nam năm 1974, 1979 và 1988.

 1. Hình tội xâm lược đầu tiên của Trung quốc: Chiến tranh Hoàng Sa 1974

Ngày 19 tháng 1 năm 1974, Hải quân của Cộng hòa Nhân dân Trung hoa (“Hải quân Trung quốc”) tấn công Hải Quân của Việt Nam Cộng hòa (“Hải quân VNCH”), lực lượng đang nắm giữ Hoàng sa cho nước Việt Nam thể theo các thỏa thuận tại Hội nghị Geneva 1954. Phần nửa của quần đảo Hoàng Sa phía tây nam dưới sự kiểm soát của Việt Nam có tên là nhóm Nguyệt Thiềm. Nửa đông bắc là nhóm An Vĩnh, trên đó Việt Nam cũng có tuyên bố chủ quyền, nhưng bị Trung quốc chiếm đóng từ năm 1956.

Hải quân Trung quốc thắng Hải quân VNCH, giết 74 chiến sĩ VNCH và chiếm nhóm Nguyệt Thiềm, với hậu quả là Trung quốc chiếm đóng toàn quần đảo Hoàng Sa từ đó cho đến nay.

Dù cho mỗi bên có những tuyên bố chủ quyền như thế nào, sử dụng vũ lực quân sự để giải quyết tranh chấp lãnh thổ, giết người và chiếm lãnh thổ của một Quốc gia khác, là hình tội xâm lược đối với hình luật quốc tế.

Bản Tuyên cáo quy định:

“Lãnh thổ của một Quốc gia không thể là đối tượng của chiếm đóng quân sự, hậu quả của sử dụng vũ lực ngược với các quy định của Hiến chương Liên hợp quốc. Lãnh thổ của một Quốc gia không thể là đối tượng chiếm giữ của một Quốc gia khác, hậu quả của hăm dọa hay sử dụng vũ lực. Không việc chiếm giữ lãnh thổ nào bằng hăm dọa hay sử dụng vũ lực được thừa nhận là hợp pháp.”

Không việc chiếm giữ lãnh thổ nào, hậu quả của việc sử dụng vũ lực của Trung quốc, được thừa nhận là hợp pháp bởi bất kỳ tòa án nào của thế giới, bất kỳ tổ chức quốc tế nào của thế giới, hoặc bất kỳ Quốc gia nào của thế giới. Sẽ không bao giờ có được sự thừa nhận quốc tế nào đối với tuyên bố chủ quyền của Trung quốc trên nhóm Nguyệt Thiềm của quần đảo Hoàng Sa, nếu không là trên toàn quần đảo Hoàng Sa.
 

2. Hình tội Chiến tranh xâm lược thứ hai của Trung quốc: Xâm lược biên giới 1979 và các tấn công biên giới trong thập niên sau đó

Ngay sau khi quân đội Việt Nam vào Campuchia ngày 23 tháng 12 năm 1978 để giải cứu dân số đã bị tàn sát cực độ của Campuchia khỏi bàn tay của chế độ giệt chủng Khmer Đỏ, Trung quốc quyết định “dạy Việt Nam một bài học” (chỉ vì Trung quốc ủng hộ chế độ diệt chủng Khmer Đỏ), bằng cách chuyển 120 nghìn quân và hàng trăm xe tăng và máy bay vượt qua biên giới phía bắc tiến vào Việt Nam. Cho đến ngày 6 tháng 3 năm 1979 khi Trung quốc rút quân khỏi Việt Nam, khoảng 10 nghìn người Việt Nam đã bị các lực lượng xâm lăng của Trung quốc giết.

Dù đã rút về, các lực lượng quân sự Trung quốc tiếp tục tấn công vào biên giới phía bắc Việt Nam trong suốt thập niên sau đó, gây ra hàng trăm cái chết mỗi năm, cho đến sau cuộc thảm sát Trường Sa năm 1988 và đến tận đầu thập niên 1990.

Năm năm trước cuộc chiến xâm lược 1979, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã điều chỉnh thêm định nghĩa của hình tội xâm lược bằng Nghị quyết 3314, ngày 14 tháng 12 năm 1974, quy định:

“Xâm lược là việc sử dụng vũ lực quân sự bởi một Quốc gia chống lại chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập chính trị của một Quốc gia khác, hoặc dưới bất kỳ hình thức nào ngược lại với Hiến chương Liên hợp quốc”

“Hành vi xâm lược là việc xâm lấn hay tấn công bằng các lực lượng vũ trang của một Quốc gia đối với lãnh thổ của một Quốc gia khác, hay bất kỳ chiếm đóng quân sự nào, dù tạm thời đến đâu, mà là hậu quả của việc xâm lấn hay tấn công đó, hoặc bất kỳ việc sát nhập lãnh thổ nào của một Quốc gia khác bằng cách sử dụng vũ lực.”

Cuộc chiến xâm lược của Trung quốc năm 1979 để hỗ trợ một trong những chế độ diệt chủng hàng đầu của thế kỷ 20, và để tấn công Việt Nam trong khi Việt Nam đang làm nhiệm vụ nhân đạo quốc tế để giải cứu dân số đã bị tàn sát cực độ của Campuchia khỏi những cánh đồng giết người của Khmer Đỏ, thật là kinh hoàng cho lương tâm con người và cho ý thức về công lý và nhân phẩm của mọi công dân và mọi quốc gia của thế giới đến nỗi từ ngữ không thể diễn tả đủ. Cuộc chiến xâm lược 1979 của Trung quốc tấn công vào lãnh thổ Việt Nam là một hành động hình tội vào mức độ cao nhất.

Trung quốc phải chịu trách nhiệm cho cái chết của mười nghìn người Việt trong cuộc chiến xâm lược 1979 và trong những cuộc tấn công biên giới trong thập niên sau đó.

 
3. Hình tội Chiến tranh xâm lược thứ ba của Trung quốc: Cuộc thảm sát Trường Sa 1988

Đây không là một cuộc chiến, mà là một cuộc thảm sát của một tổ chức tội phạm giết người cao cấp nhất. Một video ghi lại các sự kiện thật tại Johnson South Reaf, trong vùng Trường Sa, vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, do Hải quân Trung quốc ghi lại ngày đó, cho thấy một lực lượng lớn của Hải quân Trung quốc với hỏa lực rất mạnh đơn giản là bắn và làm chìm hai tàu vận tài không súng ống, và làm hư hại một tàu vận tải khác không súng ống, và thảm sát những chiến sĩ mang vũ khí nhẹ bảo vệ các tàu này, giết chết 64 chiến sĩ và chiếm 6 nơi đầu tiên ở Trường Sa.

Đây không phải là chiến tranh hay chiến trận. Đây đơn giản là thảm sát. Các bạn vui lòng dành vài phút xem video này để thấy sự thật tận mắt.

 

 

“Không việc chiếm giữ lãnh thổ nào bằng hăm dọa hay sử dụng vũ lực được thừa nhận là hợp pháp.”

Tất cả những nơi chiếm đóng của Trung quốc ở Trường Sa là của cướp từ hành động hình tội và không thể được thừa nhận bởi Liên hợp quốc, bất kỳ tổ chức quốc tế nào, hoặc bất kỳ Quốc gia nào.

 
Đại hội đồng Liên hợp quốc đã tuyên bố: “Chiến tranh xâm lược cấu thành hình tội chống hòa bình, do đó phải chịu trách nhiệm trước luật pháp quốc tế.”

Trung quốc đã thường xuyên thực hiện các hành động hình tội như thế, và ngày nay vẫn tiếp tục dùng vũ lực quân sự để giành đất ở Biển Đông, thường xuyên đặt hòa bình thế giới vào tình trạng có thể vỡ vụn.

Qua tất cả mọi chuyện này, thế giới hình như quên mất là có hình luật trong sách luật của thế giới và không ai bắt Trung quốc phải trả giá cho tác phong tội phạm của họ.

Tuy nhiên, thế giới không nên là nơi phi pháp và trật tự tốt của thế giới mà nhiều công dân và Quốc gia của thế giới đã làm việc cực khổ để xây đựng qua nhiều thập niên khó khăn không nên để bị mất theo ý muốn của một người điên kiêu căng.

Chúng tôi đang yêu cầu mọi công dân và chính phủ của thế giới bắt buộc Trung quốc phải chịu trách nhiệm cho những thiệt hại mà các hoạt động hình tội của họ đã tạo ra cho nhân dân Việt Nam vì 3 hình tội chiến tranh xâm lược này.

Chúng tôi cũng sẽ nói đến những hình tội xâm lược của Trung quốc đối với những dân tộc khác trên thế giới.

Chúng tôi sẽ làm chắc rằng hình luật quốc tế hoạt động để bắt Trung quốc chịu trách nhiệm, trả giá cho các hình tội của họ, và có tác phong của một công dân tuân thủ luật pháp của thế giới.

Chúng tôi tuyệt đối chắc chắn mọi công dân và chính phủ của thế giới sẽ hỗ trợ lời chúng tôi kêu gọi gìn giữ luật lệ và trật tự thế giới.

 
Trần Đình Hoành
Washington DC, Mỹ
Ngày 5 tháng 8 năm 2014

(Tác giả là luật sư tranh tụng tại Washington DC. Tác giả tư vấn cho một số chính phủ về các vấn đề pháp lý và chính trị quốc tế, và là người thành lập UNCLOSforum.com)

 

China’s 3 Crimes of War of Aggression against the Vietnamese People

The UN General Assembly’s Declaration on Principles of International Law concerning Friendly Relations and Co-operation among States in accordance with the Charter of the United Nations (Oct. 17, 1970) (hereinafter “the Declaration”) provided, inter alia, “The principle that States shall refrain in their international relations from the threat or use of force against the territorial integrity or political independence of any State or in any other manner inconsistent with the purposes of the United Nations”.

The Declaration announced:

“A war of aggression constitutes a crime against the peace, for which there is responsibility under international law.”

“Every State has the duty to refrain from the threat or use of force to violate the existing international boundaries of another State or as a means of solving international disputes, including territorial disputes and problems concerning frontiers of States.”
The Declaration “declares further that: The principles of the Charter which are embodied in this Declaration constitute basic principles of international law”.

(The crime of war of aggression was refined further by General Assembly resolution 3314 (XXIX) of 14 December 1974 defining “aggression”, and the Amendment to the Rome Statute of The International Criminal Court on June 11, 2010 adding the “crime of aggression” to the Rome Statute. )

However, in complete disregard of the international criminal law, China blatantly committed 3 crimes of war of aggression against Vietnam in 1974, 1979, and 1988.

 
1. China’s First Crime of Aggression: The Paracel War 1974

On January 19th, 1974, the Navy of the People’s Republic of China (“China Navy”) attacked the Navy of the Republic of Vietnam (“ROV Navy”), who was temporarily holding the Paracel islands on behalf of Vietnam in accordance with the Geneva Accords of 1954. The southwest half of the Paracel group under Vietnam’s control was called the Crescent Group. The Northeast half was the Amphitrite Group, over which Vietnam also claimed sovereignty, was occupied by China since 1956.

China Navy defeated ROV Navy in this war, killed 74 ROV Navy soldiers and took over the Crescent group of islands, effectively occupying the entire Paracel group of islands until today.

Regardless of the status of sovereignty claims by each side over the islands, using military force to resolve territorial disputes, killing people and taking territory of another State, was a crime of aggression under the international criminal law.

The Declaration provided:

“The territory of a State shall not be the object of military occupation resulting from the use of force in contravention of the provisions of the Charter. The territory of a State shall not be the object of acquisition by another State resulting from the threat or use of force. No territorial acquisition resulting from the threat or use of force shall be recognized as legal.”

No territorial acquisition resulting from China’s use of force shall be recognized as legal by any court of the world, by any international organization of the world, or by any State of the world. There shall never be any international recognition of China’s claim of sovereignty over the Crescent Group of the Paracel group, if not over the entire Paracel group.

 
2. China’s Second Crime of War of Aggression: the Border Invasion of 1979 and the next decade of border attacks

Soon after Vietnam’s armed forces entered Cambodia to rescue the decimated Cambodian population from the genocidal Khmer Rouge on December 23, 1978, China decided to “teach Vietnam a lesson” (because China happened to support the genocidal Khmer Rouge), by moving 120 thousand soldiers and hundreds of tanks and airplanes penetrating Vietnam across Vietnam’s northern border. By March 16, 1979 when China withdrew its forces from Vietnam, about ten thousand Vietnamese had been killed by Chinese invading forces.

Though withdrawing, China’s armed forced continued to attack across the Vietnamese northern border constantly over the next decade, resulting in hundreds of deaths each year, until well after the Spratly massacre in 1988 and into the early 1990’s.

Five years before the war of aggression of 1979, the General Assembly had further refined the definition of the crime of aggression by Resolution No. 3314 (XXIX), Dec. 14, 1974, providing:

“Aggression is the use of armed force by a State against the sovereignty, territorial integrity or political independence of another State, or in any other manner inconsistent with the Charter of the United Nations,”

“An act of aggression is the invasion or attack by the armed forces of a State of the territory of another State, or any military occupation, however temporary, resulting from such invasion or attack, or any annexation by the use of force of the territory of another State or part thereof.”

China’s war of aggression in 1979 to support one of the worst genocidal regimes of the 20th century, and to attack Vietnam while Vietnam was performing its international humanitarian duty of rescuing the decimated Cambodian people from the Khmer Rouge’s killing fields, was so appalling to human conscience and to the sense of justice and dignity of the world citizens that words cannot describe sufficiently. China’s 1979 war of aggression against Vietnam was a criminal activity of the highest degree.

China must be responsible for the death of ten thousand Vietnamese in the 1979 war of aggression and the next decade of border attacks.

 
3. China’s Third Crime of War of Aggression: The Spratly Massacre on March 14, 1988

This was not even a war, this was a massacre of the highest criminal killing order. A video footage of the actual event at Johnson South Reef, in the Spratly group, on March 14, 1988, taken by China Navy at the time, showed that a large force of China Navy with very high firepower simply shot and sank two unarmed transport ships, severely damaged another unarmed transport ship, and murdered their light-armed defenders, killing 64 soldiers and taking its first six holdings in the Spratly group of islands.

This was neither a war nor a battle. This was simply a massacre. Please take several minutes to watch the video so that you see with your own eyes.

 

 

“No territorial acquisition resulting from the threat or use of force shall be recognized as legal.”

All the current holdings of China in the Spratly group are ill-gotten spoils from a criminal activity and cannot have any recognition from the United Nations, any international organization or any State.

 
The UN General Assembly has declared: “A war of aggression constitutes a crime against the peace, for which there is responsibility under international law.”

China has constantly engaged in such criminal activities, and today still continues using military force to grab lands in South China Sea, time and time again putting the world peace at the brim of shattering.

Through all these, the world seems to forget that there is criminal law in the world’s law book and no one forces China to pay for its criminal behavior.

However, the world should not be a lawless place and the good international order that so many world citizens and States have worked hard to build over many trial decades should not be lost to the will of an arrogant fool.

We are asking the citizens and governments of the world to force China to take responsibilities for the damages its criminal activities have created against the citizens of Vietnam through these three crimes of war of aggression.

We shall also address China’s crimes of aggression against other peoples of the world.

We shall make sure that international criminal law operates to force China to take its responsibilities, pay for its crimes, and behave like a law abiding citizen of the world.

We are absolutely sure that the citizens and governments of the world will respond to our call to preserve the world’s law and order.

 
Trần Đình Hoành
Washington DC
August 5, 2014

(The author is a trial attorney in Washington DC. He advises various governments on international legal and political issues, and is the founder of UNCLOSforum.com)

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s