Tìm lại nụ cười cho Hạnh

>> Gương mặt nào cho em!
>> Phẫu thuật tái tạo mặt miễn phí cho Hạnh

Ký sự

Hoàng Thiên Nga

Bảy năm trước, Hạnh ngại ngần mãi mới chịu gỡ chiếc khẩu trang che mặt để phóng viên báo Tiền Phong chụp ảnh gửi cho các chuyên gia thẩm mỹ, tìm nguồn trợ giúp. Còn bây giờ, cô cử nhân kinh tế với tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi đã tự tin đối mặt với mọi thử thách gian nan, sau hơn 40 cuộc mổ xẻ tạo hình đau đớn…

Hồng Hạnh bây giờ

Nhát chém nghiệt ngã !

Trưa ngày 2/10/2008, một thanh niên thất thểu vác cây xà gạc lang thang trên đoạn quốc lộ 26 ngoại thành Buôn Ma Thuột, gặp nhóm học sinh trường THCS Nguyễn Thị Minh Khai ríu rít đạp xe ngang qua, bỗng nổi điên rượt theo chém 3 nhát vào cánh tay Quỳnh Trâm nữ sinh lớp 11, và thẳng cánh chém sả một nhát đứt lìa cả mảng mặt của Hồng Hạnh, nữ sinh lớp 9.

Hai nữ sinh máu me đầm đìa được người dân cấp tốc lấy xe máy chở đến bệnh viện cấp cứu. Vết thương của Trâm không nghiêm trọng lắm, còn Hạnh bị nhát dao cực bén vạt mất trọn sống mũi và cánh mũi, má phải, toàn bộ môi trên, đứt xương ổ răng và một phần môi dưới. Cố gắng cầm máu vết thương lớn, bác sĩ bệnh viện Đa khoa tỉnh đã nỗ lực dùng mảng mặt đứt rời để vi phẫu vá lại vết chém cho Hạnh. Tuy nhiên, mảng vá sau hơn một tuần đã hoại tử, nên Hạnh được chuyển gấp ra Hà Nội. Phó giáo sư Nguyễn Tài Sơn, chủ nhiệm khoa Phẫu thuật Hàm mặt và Tạo hình-bệnh viện Trung ương Quân đội 108  nhận lời làm kíp trưởng ca phẫu thuật tinh vi dài đến 9 tiếng, tỉ mỉ lọc da và cơ ở cánh tay phải để tái tạo nền mặt cho em.

Hạnh trở lại trường sau gần 2 tháng nằm viện. Thương cô học trò không may, gia cảnh nghèo khó mà vô cùng hiếu học, nhà trường đã tích cực hỗ trợ, giúp em suông sẻ hoàn tất năm học lớp 9, tốt nghiệp trung học cơ sở loại khá, rồi vào PTTH Buôn Ma Thuột là trường tuyển sinh điểm cao thứ nhì toàn tỉnh Đắk Lắk, chỉ sau trường chuyên Nguyễn Du.

Nữ sinh Hồng Hạnh tiếp tục chuyên cần học tập, hòa đồng tham gia mọi phong trào cùng các bạn, nhưng khuôn mặt thon nhỏ luôn bịt kín khẩu trang. Ai tò mò hỏi, em chỉ nói do bị viêm xoang, nên phải thế. Tới khi lớp trưởng Anh Phương của lớp 11A6 tình cờ đọc được mẩu tin trên một tờ báo cũ về ca vi phẫu nối mặt đầu tiên trên địa bàn tỉnh, mới hiểu ra nỗi buồn sâu kín của bạn mình, và tìm số điện thoại của tôi qua văn phòng Ban Đại diện báo Tiền Phong khu vực Tây Nguyên, nhờ giúp đỡ.

Nối liên lạc với bác sĩ từng vi phẫu nối mặt cho Hạnh tại Đắk Lắk, học trò của Phó giáo sư Nguyễn Tài Sơn, tôi được biết sau nhiều ca phẫu thuật miễn phí tại BV 108, do gia cảnh quá khó khăn, khoảng cách xa xôi, mỗi cuộc phẫu thuật tiếp theo chỉ chỉnh sửa được vài chi tiết nhỏ nên tới lúc đó Hạnh vẫn thiếu môi trên, chưa có sống mũi, thiếu xương hàm, chưa gắn được 9 cái răng còn khuyết. 

Tìm đến căn nhà đơn sơ, trống trếch của gia đình Hồng Hạnh trong một con hẻm sâu hút cuối xã Ea Tu ngoại thành Buôn Ma Thuột, tôi cam kết chỉ sử dụng những tấm ảnh chụp gương mặt thật của Hạnh vào việc duy nhất, là gửi cho các chuyên gia thẩm mỹ hàng đầu để tìm nơi hỗ trợ phù hợp, cô mới ngại ngần gỡ mảnh khẩu trang.      

Sau khi xem kỹ loạt ảnh và các email tôi gửi, tiến sĩ Nguyễn Huy Thọ- Chủ nhiệm khoa Phẫu thuật chỉnh hình bệnh viện 108, và bác sĩ Dương Đình Hùng phó Chủ tịch Hội Giải phẫu thẩm mỹ TP Hồ Chí Minh đã nhận lời giúp đỡ, và lan tỏa kết nối để Hạnh có thể được điều trị lâu dài. Liên tục trong nhiều dịp học sinh được nghỉ hè và tết, tôi đã đưa mẹ con Hạnh đến một số bệnh viện ở Đà Lạt và TP Hồ Chí Minh, tận mắt chứng kiến nhiều cuộc vi phẫu tái tạo mặt cực kỳ khéo léo do các chuyên gia hàng đầu thực hiện.

Giữa tháng 6/2017 tôi gặp lại Hạnh ở Đà Nẵng. Cô đến điểm hẹn với gương mặt không khẩu trang và nụ cười tươi tắn. Hạnh vừa nhận tháng lương đầu cho phần việc giao dịch với du khách nước ngoài ở một cơ sở du lịch, với mong muốn tìm được một nghề tốt hơn tại “thành phố đáng sống” này, để nhanh chóng có điều kiện giúp đỡ những hoàn cảnh khốn khó như mình, trước kia.  

Tự sự của Hạnh

Không thể đếm chính xác hết số lần mẹ đưa em ra Bắc, vào Nam theo lịch hẹn thực hiện các cuộc phẫu thuật thẩm mỹ, em chỉ ước khoảng hơn 40 chuyến hành trình lênh đênh. Ba mẹ rời quê Hà Nam vào Đắk Lắk hơn 20 năm nay vẫn không mua nổi mảnh rẫy nào, phải nuôi con nhỏ, mẹ già bằng những đồng tiền làm thuê thấm đầy mồ hôi nước mắt.

Nếu không có sự giúp đỡ của các chuyên gia phẫu thuật tạo hình thẩm mỹ thông qua sự kêu gọi của báo Tiền Phong, thì có lẽ, trọn đời em vẫn giấu mặt mình sau mảnh khẩu trang đầy mặc cảm. Vài bạn thân từng nói nếu bị tai nạn như em, chắc bạn không dám đi học, thậm chí có thể tự tử.

Nhưng ngay trong những ngày hậu phẫu đau đớn nhất, em cũng chưa từng bi quan, tiêu cực, mà chỉ mong mau chóng được trở lại trường lớp. Em thấy thật sự may mắn được nhiều người tốt cứu giúp và càng trân trọng cuộc sống hiện tại. Thủ phạm là một bệnh nhân tâm thần, nên em không thù hận, chỉ coi đây là một tai nạn, biết đâu là nhân-quả tiền kiếp…

Em mang khẩu trang đi học khiến mọi người thắc mắc. Để không phải mất quá nhiều thời gian giải thích, em chỉ nói mình bị đau. Có lẽ thần may mắn đã mỉm cười với em, nên em đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ cả vật chất lẫn tinh thần của độc giả, nhà báo và các bác sĩ giỏi nghề, nhân hậu.

Sau hàng chục cuộc phẫu thuật tại bệnh viện Quân y 108, bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Lạt, thẩm mỹ viện Dương Đình Hùng ở TP Hồ Chí Minh, đến phần tái tạo hàm đòi hỏi cả kỹ thuật lẫn phương tiện đặc biệt, bác sĩ Hùng đã nhờ bạn thân là một chuyên gia người Việt, quốc tịch Canada làm việc trong một bệnh viện Quốc tế tiếp tục hỗ trợ. Chỉ riêng năm học lớp 12, em đã có hàng chục lượt cuối tuần đón xe đò xuống TP HCM để bác ấy phẫu thuật tái tạo hàm và trồng răng cho em.

Cứ tan thuốc mê, đỡ đau là em lại mở sách ra học bù. Các khoản học bổng trường ưu tiên dành tặng dù nhỏ bé, cũng giúp em chia sẻ bớt nỗi vất vả của cha mẹ. Em chọn vào trường đại học Duy Tân ở Đà Nẵng vì chất lượng học tốt, học phí vừa phải, lại là điểm giữa của các bệnh viện Nam-Bắc mà em cần phẫu thuật tiếp vào mỗi mùa hè.

Dù em không bao giờ khóc trước mặt bố mẹ, người thân hay bất kỳ ai nhưng đã rất nhiều đêm, em lại mơ thấy vụ tai nạn kinh hoàng. Khi giật mình tỉnh lại, em đưa tay lên mặt, tự lau nước mắt cho mình. Sáng hôm sau em lại quên đi nỗi ám ảnh để đến trường, tự động viên mình là mọi chuyện sẽ ổn, sẽ qua thôi…

Sau đợt phẫu thuật cuối cùng tại bệnh viện Quân Y 108 vào mùa hè năm thứ 2 đại học, em tiếp tục được giới thiệu vào TP Hồ Chí Minh, gặp bác sĩ Võ Thành Trung. Bác sĩ Trung cho biết sửa mũi cho em rất khó, chỉ có thể giúp trông khá lên chút xíu chứ không hoàn chỉnh được. Em thưa khá hơn hiện tại là tốt rồi, và đã được bác sĩ Trung điều trị, chăm sóc rất ân cần.

Vào năm học thứ 3, em muốn học thêm tiếng Anh. Thầy Tiền nổi tiếng về đào tạo tiếng Anh ở Đà Nẵng nói sẵn lòng dạy miễn phí cho em, chỉ với một điều kiện em phải gỡ bỏ khẩu trang khi vào lớp. Em sợ hãi nghĩ mọi người sẽ kinh dị trước khuôn mặt dị dạng của mình. Nhưng em biết mình đã nhầm, khi bỏ khẩu trang ra mà thầy cô, bạn bè vẫn đối xử với em rất bình thường, tự nhiên. Dù gương mặt em chưa hoàn toàn bình thường, nhưng không ai bỏ mặc, quay lưng xa lánh. Thật may mắn vì em đã gặp được nhiều người tốt đến thế.

Các anh chị khóa trên đã dạy cho em nhiều kỹ năng mềm, nâng cao khả năng giao tiếp và kinh nghiệm học tập. Là thành viên câu lạc bộ Hành Trình Xanh Đà Nẵng, các cuối tuần chúng em thường đi thu nhặt ve chai, dọn rác gây quỹ, đạp xe vào một số xã heo hút thuộc tỉnh Quảng Nam để tặng quà cho những học sinh nghèo, giúp nông dân dọn vệ sinh, làm ruộng, đào mương…

Hạnh (áo xanh chống cán xẻng bên trái) luôn hòa đồng cùng các bạn

Em từng được nhiều người giúp đỡ, nên chỉ mong mình cũng giúp đỡ được nhiều người khác. Tai nạn nghiệt ngã trong quá khứ, bây giờ trực diện nhìn lại, đã giúp em sống càng tự tin, mạnh mẽ, mong muốn được đóng góp thật hữu ích cho đời …

Thầy Đoàn Tranh đại học Duy Tân: Tôi là thầy giáo Chủ nhiệm lớp K17 QTC của Hạnh. Vượt qua mọi tự ti mặc cảm, Hồng Hạnh đã tích cực tham gia mọi phong trào tình nguyện, là Phó bí thư Đoàn toàn Khoa, được tặng nhiều giấy khen về thành tích hoạt động Đoàn xuất sắc, là “Sinh viên 5 tốt” cấp thành phố, và tốt nghiệp cử nhân chuyên ngành Tài chính Ngân hàng với học lực giỏi. Đối với toàn trường, Hồng Hạnh đã thể hiện một nhân cách sống rất đẹp, đặc biệt giàu nghị lực vượt khó.

Hạnh đã vượt mọi khó khăn để tốt nghiệp loại giỏi

H.T.N.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s