6 bài học về phát triển bền vững từ Diễn đàn chính trị cấp cao

English: 6 Lessons on Sustainable Development from the High-Level Political Forum

Diễn đàn chính trị cấp cao năm 2016 về phát triển bền vững đã nhóm họp tại Liên Hợp Quốc vào Tháng 7 vừa qua.

Gần 1 năm  trước tại Liên Hợp Quốc, các nhà lãnh đạo thế giới đã thông qua các mục tiêu phát triển bền vững (SDGs) nhằm đưa kinh tế thế giới vào con đường bền vững. Trong tháng 7, im lặng hơn rất nhiều, Diễn đàn chính trị cấp cao về phát triển bền vững đã họp tại UN để giúp chuyển lời hứa này thành hiên thực qua việc xem xét lại những nỗ lực của các nước và đề xuất một địa điểm cho những người hoạch định chính sách từ khắp nơi trên thế giới trao đổi các ý tưởng làm thế nào để bước chuyển giao này tiến triển nhanh hơn.

Trong khi không đánh giá những tiến triển về SDGs, diễn đàn đã khởi động một cuộc thảo luận then chốt để tạo ra các khung chính sách thực thi được các mục tiêu, tập trung vào chủ đề của năm nay “không bỏ lại ai phía sau” dựa vào các báo cáo quốc gia tự nguyện của 22 nước.

Nhóm phụ trách SDGs của World Resource Institute – WRI – đã nhấn mạnh sự cần thiết cho sự gắn kết chính sách – Policy coherence, tham gia với chính phủ Thụy Điển và Mexico, OECD và liên minh các tổ chức cố vấn – think tank – để tổ chức một cuộc thảo luận dựa trên những kinh nghiệm của các quốc gia về chính sách và sự chuyển đổi thể chế để có thể giúp thúc đẩy sự áp dụng rộng rãi chương trình nghị sự này một cách thống nhất và hiệu quả. Những phát hiện từ trường hợp của các nước và báo cáo tổng hợp về sự gắn kết chính sách đã được trình bày để tạo khung và cung cấp thông tin cho cuộc thảo luận này.

6 bài học đã được nêu ra

1.    Phạm vi về các chiều hướng phổ biến của SDGs được hiểu khá rõ. Báo cáo từ các nước từ OECD đã đưa ra ví dụ về cam kết để thực hiện SDGs tại quốc gia của mình. Lập lại một cụm từ mà đã trở nên rõ ràng và chắc chắn về sự khác nhau giữa SDGs  và mục tiêu phát triển quốc tế trước đây, Thủ tướng Na Uy Erna Solberg khẳng định rằng “SDGs đã khiến cho tất cả chúng ta trở thành các nước đang phát triển” có nghĩa là tất cả các nước có việc phải làm để khiến cho xã hội của mình công bằng hơn và trách nhiệm với môi trường. Nước Đức đã nhấn mạnh “liên kết chặt chẽ” về 3 mức độ hành động trong nội dung này: liên quan đến những tác động trong nước, tác động xuyên biên giới ở các quốc gia khác và những hàng hóa công toàn cầu, và hỗ trợ các nước khác thông qua các chính sách phát triển.

2.    Các quốc gia đang khởi động cam kết để tham gia một cách có phương pháp vào “quá trình nội địa hóa” nhằm đưa SDGs toàn cầu vào các chính sách quốc gia của mình, thông qua việc vẽ ra một bản đồ của các quy hoạch hiện có và phân tích những khoảng cách cần bù đắp. Ví dụ, Phần Lan đã xác định nhu cầu cấp thiết để tập trung vào biến đổi khí hậu và việc làm. Uganda, Togo, Thụy Sĩ và các nước khác báo cáo đảm bảo sự liên kết này với SDGs sau đó cần yêu cầu không chỉ điều chỉnh những khuôn khổ đang tồn tại mà cần xác định những kế hoạch phát triển quốc gia mới và chiến lược phát triển bền vững. Ai Cập thậm chí trân trọng mục tiêu phát triển bền vững trong hiến pháp của mình. Cần rất nhiều nỗ lực hơn nữa, tuy nhiên, để đánh giá sự phối hợp và đánh đổi giữa các ưu tiên quốc gia nhằm đảm bảo hiệu quả liên kết chính sách tới chương trình nghị sự quốc gia.

3.    Các nước công nhận sự cần thiết của việc tiếp cận bởi toàn bộ chính phủ. Các chiến lược tổng thể, như Tầm nhìn 2030 của Ai Cập hoặc Kế hoạch phát triển quốc gia của Madagascar, được thiết kế để cho phép đưa các tiếp cận mục tiêu SDGs vào để lập kế hoạch trên nhiều khía cạnh của chính sách. Mặc dù cơ chế phối hợp rất khác nhau giữa các quốc gia về khả năng lãnh đạo và cách thức tổ chức, hầu hết các nước nhắm đến sự tham gia của thể chế thông qua chính phủ. Những bộ trưởng đứng đầu cho mỗi mực tiêu SDG đã được chỉ định ở Samoa và Na Uy. Sự phối hợp theo các ban ngành dọc với các chính quyền địa phương cũng đã đẩy mạnh, đặc biệt ở Colombia, Thụy Sỹ và Philipine, nơi đã thiết lập một cơ chế điều phối địa phương cho các mục tiêu SDGs.

Những cuộc phỏng vấn với người hoạch định chính sách cho thấy, mặc dù sự tham gia của tất cả các Bộ còn nhiều thách thức và các cơ quan điều phối cần sức mạnh chính trị để mục tiêu được thực thi. Ở Pháp, ví dụ, trong khi người đứng đầu Bộ môi trường về thực thi bộ luật các dạng năng lượng mới và chiến lược car-bon thấp, chiến lược phát triển bền vững và chiến lược giảm khí carbon giúp tăng tính thống nhất giữa các chương trình nghị sự liên kết chặt chẽ này, thì đại diện bộ nội vụ phụ trách phối hợp với tất cả các Bộ khác cho SDGs có thể thiếu quyền lực để đạt được mục tiêu này.

4. Có sự nhấn mạnh vào việc bao gồm tất cả mọi người (Inclusive). Tham vấn về các ưu tiên quốc gia đã được tiến hành ở hầu hết các nước có báo cáo, với các đại diện từ tất cả các tổ chức xã hội dân sự ở Ma-rốc và Madagascar, sau đó có được sự chú ý đặc biệt bao gồm những người tàn tật và cộng đồng nghèo. Tuy nhiên, một vài quốc gia đã đi một bước xa hơn để trao sức mạnh cho xã hội dân sự. Ví dụ, liên minh của Phần Lan, với tên Cam kết của xã hội cho phát triển bền vững, được kết hợp từ hàng trăm tác nhân không thuộc khối chính phủ, bao gồm 60 doanh nghiệp ủng hộ các mục tiêu của họ để đóng góp vào SDGs.

5.    Những sáng kiến tương lai  nhằm xây dựng việc giám sát mạnh mẽ và toàn diện và tạo nên những khuôn khổ về chịu trách nhiệm giải trình. Các chỉ số được sử dụng để theo dõi sự phát triển đã được thay đổi để bao gồm tất cả các mục tiêu SDGs ở Samoa và Estonia. Sự giám sát kỹ lưỡng của Quốc hội Na Uy được tăng cường, nơi các Bộ sẽ báo cáo những hành động của mình cho mục tiêu SDGs trong ngân sách của bộ đề xuất với Quốc hội, và Hàn Quốc đã thành lập nhóm tư vấn riêng của các lãnh đạo Quốc hội. Như là một thành viên của Liên doanh chính phủ mở – Open Government Partnership   – một sáng kiến quốc tế cho các nhà cải cách trong nước cam kết thực hiện một chính phủ cởi mở hơn và phản ứng nhanh cho người dân – Mexico đã thành lập một ủy ban đặc biệt điều phối 25 tổ chức và một diễn đàn đề nghị tất cả công dân cập nhật và dữ liệu tham khảo địa lý về các hoạt động của thành phố và của bang.

6.    Xây dựng năng lực là điều cần thiết để giải quyết các khoảng cách về kiến thức, phối hợp  tổ chức và quản lý dữ liệu, thông qua hỗ trợ tài chính và kỹ thuật, trao đổi và nghiên cứu các thực hành tốt nhất. Các chiến lược truyền thông mạnh mẽ hơn và đào tạo cũng cần thiết để trao sức mạnh cho những người trong chính phủ và xã hội dân sự để thúc đẩy chương trình nghị sự.

Dựa vào những kinh nghiệm đầu tiên này, WRI và các đối tác đang phát triển một dự án lớn hơn nhằm cung cấp sự hỗ trợ trong nước và các phân tích toàn cầu về cách thiết thực cải thiện sự liên kết chính sách cho phát triển bền vững. Ngoài việc theo dõi SDGs một cách cụ thể, các Diễn đàn chính trị cấp cao tương lai cần tiếp tục xem lại những nỗ lực của các nước để xây dựng cơ cấu quản lý phù hợp và toàn diện, đó là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển lâu dài trên toàn bộ chương trình nghị sự

2 bình luận về “6 bài học về phát triển bền vững từ Diễn đàn chính trị cấp cao

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s