Lòng Yêu Nước – Patriotism: The tranquil and steady dedication of a lifetime

English follows Vietnamese

Lòng yêu nước

Chủ nhật, 1/9/2019, 21:00 (GMT+7)  VnExpress

Ngày Quốc khánh Việt Nam là lúc để tôi nói lời cảm ơn của mình với quốc gia này, nơi đã chịu đựng bao đau thương gây ra bởi bàn tay của những người ngoại quốc. Trong đó, những vết thương sâu nhất lại đến từ quốc gia ghi trên hộ chiếu của tôi.

Tôi cảm ơn Việt Nam vì đã sẵn lòng đón chào tôi và nhiều người khác, vì đã trao cho tôi cơ hội được cống hiến cho sự nghiệp mình đã chọn – một nhà giáo dục ở đây. Đó là công việc mà tôi thật sự tâm đắc cũng như cảm thấy được mang lại giá trị xứng đáng cho chính mình và người khác.

Như lời nhà thơ người Mỹ Robert Frost (1874-1963), cũng là họ hàng xa của tôi:

“Một ngã rẽ giữa rừng sâu,
Và tôi – tôi đã chọn con đường ít dấu chân hơn bám đầy bụi đất.
Mọi sự khác biệt bắt nguồn từ đó”.

Tôi đã cho phép tôi chọn con đường ít dấu chân hơn, bám đầy bụi đất: sống và làm việc tại Việt Nam thay vì quê hương Mỹ của mình. Và quả thực, mọi khác biệt với tôi cũng bắt nguồn từ ngả rẽ đó.

Những gì đập vào mắt tôi trong chuyến đi đầu tiên đến Việt Nam vào năm 1996 là hình ảnh một quốc gia đang biến đổi liên tục, chỉ vừa khai mở cánh cửa của mình với thế giới sau hàng thế kỷ bị cô lập và hứng chịu đói nghèo. Lý do chủ yếu đến từ lệnh cấm vận do Mỹ đứng đầu và hậu quả của hai cuộc chiến tranh tàn khốc, cuộc chiến kháng Pháp và ngay sau đó là bước chân đẫm máu của Đế quốc Mỹ. Tất cả những gì tôi biết về Việt Nam vào thời điểm đó đa phần đến từ sách sử và một vài du học sinh Việt đến Mỹ trong “thuở ban đầu”.

Dù vào lúc ấy, nơi đây là một trong những quốc gia nghèo khó nhất thế giới với thu nhập bình quân đầu người chỉ đạt hơn 300 USD mỗi năm, tôi đã thấy một nguồn năng lượng tiềm ẩn, sự tự nhiên và thuần phác không đong đếm nổi toát ra từ con người và đất nước này. Tôi cảm nhận được tham vọng đang lớn dần cũng như một tiềm lực còn đang say ngủ ở đây. Việt Nam là quốc gia đã vượt qua được những gì tệ hại nhất mà hai cường quốc đã ném vào họ mà vẫn ngẩng cao đầu, chuẩn bị, sẵn lòng, háo hức lao vào một tương lai tươi sáng.

Đó là lúc bắt đầu Đổi mới, năm 1986. Bất chấp muôn vàn khó khăn cản đường, từ đó và xuyên suốt hai mươi ba năm qua – mà tôi đã vinh dự được tận mắt chứng kiến hơn một nửa quãng thời gian đó – Việt Nam đã thật sự vươn mình từ đống tro tàn.

Kể từ những ngày đầu đến sống ở đây vào năm 2005, tôi cũng đã được tận mắt chứng kiến những sự kiện ấm tận con tim mình và qua đó củng cố được góc nhìn của tôi cũng như thấy rõ được định nghĩa trong từ điển về lòng yêu nước đã được phơi bày qua chính người Việt Nam. Tôi thấy họ yêu mến và sẵn lòng cống hiến cho đất nước mình bên cạnh việc chung vui với những thành tựu bất kể lớn nhỏ, thậm chí là một giải bóng đá. Hay cùng chung cảm xúc đau buồn bởi sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào năm 2013.

Năm ngoái, Việt Nam ghi nhận tăng trưởng GDP lên đến hơn 7%, cao thứ nhì trong khu vực Đông Nam Á và thứ 9 toàn cầu. Dẫu cho không phải tất cả mọi người đều được hưởng lợi từ sự tăng trưởng dựa trên thành tích xuất khẩu và phần nhiều bởi doanh nghiệp FDI này, nhưng chắc chắn nó đang nâng đỡ con thuyền kinh tế của quốc gia.

Và vì nhiều lý do khác nữa, Việt Nam đã trở thành một miền đất đầy cơ hội cho hàng triệu người, trong đó tất nhiên có cả những người nước ngoài sẵn lòng mạo hiểm, thích nghi, sẵn lòng tạo dựng một đội ngũ làm việc đa văn hóa, đa chủng tộc.

Khác với những người nước ngoài mà không ít trong số họ cho rằng bản thân mình biết nhiều hơn, ngập chìm trong sự tự tin về văn hóa của mình vốn phức tạp cao siêu (hay còn gọi là chủ nghĩa dân tộc), tôi không thích đưa ra những lời khuyên dư thừa khi ở đây bởi một lẽ: sau cùng thì, Việt Nam thuộc về dân tộc Việt Nam. Kể cả những người đã ở đây rất lâu, hoặc thậm chí là đã và sẽ ở đây cả đời, người nước ngoài hay cựu ái quốc, tất cả cũng chỉ là khách.

Trong số người nước ngoài chúng tôi, những con người hành động và tư duy như những công dân toàn cầu, thường chia sẻ kinh nghiệm và tri thức không phải vì chúng tôi cho rằng “cách của mình” tốt hơn mà bởi lẽ chúng tôi thật sự quan tâm tới đất nước này. Cùng với các bạn, những người chúng tôi thở chung một bầu không khí, ăn chung một loại thức ăn, bước chân cùng nhịp trên những con đường và lái xe hòa trong một dòng người. Và rằng chúng tôi biết rất rõ Việt Nam còn có thể tốt hơn hiện tại rất nhiều.

Ngày Quốc khánh hôm nay là lúc thích hợp nhất để mỗi người Việt Nam nhìn lại những gì mình đã trải qua, đã làm được và cũng là lúc cân nhắc xem mỗi người và mọi người có thể làm gì để cuộc sống tốt hơn. Ví dụ như thay đổi nhận thức, lối sống, hành động vì môi trường, tăng cường văn minh đô thị trên đường phố, cải thiện đạo đức kinh doanh và các lĩnh vực cốt yếu khác trong tầm tay của mình.

“Lòng yêu nước đặt quốc gia cao hơn cả vị trí hiện tại của nó”, tôi cho rằng câu nói của Adlai Stevenson II, một ứng viên tổng thống Mỹ và là đại sứ của Mỹ tại Liên hợp quốc nói về những người ái quốc rất phù hợp với người Việt Nam.

Bên cạnh việc ăn mừng những thành tựu chung về tăng trưởng, cải thiện chất lượng cuộc sống, khoa học nghệ thuật và thể thao, người dân yêu nước còn có thể đưa ra những nhận xét mang tính xây dựng tích cực cho quốc gia của mình một cách chính đáng. Bởi họ muốn chính quốc gia ấy tốt đẹp hơn.

Mark A. Ashwill

Patriotism: The tranquil and steady dedication of a lifetime

By Mark A. Ashwill   September 2, 2019 | 06:15 pm GMT+7

“Two roads diverged in a wood, and I, I took the one less traveled by, And that has made all the difference.” – Robert Frost (1874-1963).

Mark A. Ashwill

Mark A. Ashwill

During my first trip to Vietnam in January 1996 to set up a summer program for U.S. students, I caught a glimpse of what could be a rapidly changing nation just opening up to world after decades of isolation and poverty, mostly the result of a U.S.-led economic embargo and the legacy of two cataclysmic wars with France and the U.S. following in the former’s bloody and foolhardy footsteps. What I knew about Vietnam at the time came mostly from history books and a few Vietnamese students studying in the U.S. in the “early days.”

Even though it was one of the poorest countries in the world then with a per capita income of just over $300 per year, I saw deep reservoirs of energy, spontaneity and ingenuity. I sensed a driving ambition and an ocean of untapped potential. Vietnam was a country that had survived the worst that two world powers had thrown at it and held its collective head high, ready, willing, and eager to forge ahead into a glowing future. It was an inspirational and electric place where necessity was truly the mother of invention.

That was a time when the historic renovation reforms of 1986 (Doi Moi), a fateful example of the official determination to bend rather than break, were beginning to kick in. There was the pervasive feeling that Vietnam would rise like a phoenix from the ashes, in spite of the legion of limitations imposed by war, poverty, mismanagement (then Prime Minister Pham Van Dong told a visitor in the late 1970s that “waging a war is simple, but running a country is very difficult”), and a U.S.-imposed comprehensive trade embargo. This sense of boundless possibility is one of the reasons I took the road less traveled by and moved here in 2005.

During the past 23 years, over half of which I have had the privilege of observing changes first-hand, including positive, negative and that vast expanse of gray, it has done precisely that, much to the credit of the Vietnamese people and some pivotal government policies.

The long and rocky road to progress

People fly Vietnams national flag in front of their houses in Hanoi for the National Day of September 2, 2019. Photo by VnExpress/Giang Huy.

People fly Vietnam’s national flag in front of their houses in Hanoi for the National Day of September 2, 2019. Photo by VnExpress/Giang Huy.

Unlike many foreigners, quite a few of whom who think they know better and who are imbued with a cultural superiority complex, also known as nationalism, I am not prone to offering unsolicited advice because, after all, Vietnam belongs to the Vietnamese. Even those of us who are here for the long-term, the expatriates and ex-patriots, are still guests.

Those of us who think and act as global citizens occasionally share our knowledge and experience not because we think “our way” is better but because we care. We know that Vietnam can be better than it is. We breathe the same air, eat the same food, walk on the same streets, and drive on the same roads. As employers, we hire from the same pool of applicants. Our motivation is a marriage of self-interest and altruism, both mutually inclusive, in this case.

Over the past 14 years, I have witnessed a number of unifying events that warm my heart and reinforce my view of Vietnamese as patriots who love and are devoted to their country, a dictionary definition of patriotism, taking joyful pride in its achievements, including tournament football. One notable cathartic event was not one of jubilation but rather profound national sorrow and loss: the 2013 death of General Vo Nguyen Giap.

While patriots justifiably celebrate national achievements in development, quality of life, education, the arts and sciences, and sports, etc., they are also capable of constructively criticizing their country because they want it to be better. In the words of Adlai Stevenson II, one-time U.S. presidential candidate and U.S. ambassador to the U.N., these individuals possess “a patriotism that puts country ahead of self; a patriotism which is not short, frenzied outbursts of emotion, but the tranquil and steady dedication of a lifetime.”

Land of opportunity & unmet challenges

Last year, Vietnam recorded a GDP growth rate of over 7 percent, the second highest in Southeast Asia and ninth in the world. This torrid growth, the result of strong exports and record foreign direct investment (FDI), while it doesn’t yet benefit everyone, is lifting the economic boats of most Vietnamese.

For these and other reasons,Vietnam has become a land of opportunity for millions of people, including foreign entrepreneurs who are adventurous, well-prepared, and flexible enough to set up shop and put down roots here and who, in the world of work, are able to build highly effective bilingual and bicultural teams.

Vietnam’s National Day is a fitting time to take stock of what this country and its people have accomplished but also to think about what each and every citizen can do to meet unmet needs and challenges and make Vietnam an even better place to live, including environmental awareness and action, heightened civility on the roads, business ethics, and other concrete areas that are within their control.

On a personal note, it is a time to reflect on my gratitude to this country, which has suffered so much at the hands of foreigners, including those from the country whose passport I hold, for its willingness to embrace me and many others, for giving me the chance to contribute to my chosen profession doing work that I find deeply satisfying and richly rewarding, and for allowing me to take the road less traveled by. It has indeed made all the difference.

*Mark A. Ashwill is an international educator who has lived in Vietnam since 2005. He served as country director of the Institute of International Education (IIE)-Vietnam from 2005-09 and is the co-founder and managing director of Capstone Vietnam, a full-service educational consulting company with offices in Hanoi and HCMC. The opinions expressed here are his own.

One thought on “Lòng Yêu Nước – Patriotism: The tranquil and steady dedication of a lifetime

  1. Mark A. Ashwill wrote “… On a personal note, it is a time to reflect on my gratitude to this country, which has suffered so much at the hands of foreigners, …”
    I’m a Vietnamese and I beg to differ – the suffer by the Vietnamese over the last 40 years has been self-inflicted. I for one do not put the blame on foreigners. I would not expect a foreigner to self-indulge on our difficulty.
    Thanks Mark, but no thanks.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s