- Bài 1: Không thể để đồng bào mãi lầm đường và lạc niềm tin
- Bài 2: Vỡ mộng trên đất khách
- Bài 3: Trở về từ ranh giới của sự sống và cái chết
- Bài 4: Huổi Khon – vết thương đã lành
- Bài 5: Bồi đắp niềm tin lòng người
Trẻ em người Mông ở bản Hua Sin. Ảnh: Bích Hằng
***
Ổn định vùng người Mông di cư tại Điện Biên
29/11/2016 – 15:07 BP
Việc người Mông di cư vượt biên trái phép không phải là vấn đề mới, gần đây sự việc lại nóng lên và được nhận định là có thể gia tăng với tính chất phức tạp hơn. Đây là một thách thức lớn đối với lực lượng Biên phòng và các địa phương có vùng đồng bào Mông sinh sống. Chúng tôi đi dọc tuyến biên giới của tỉnh Điện Biên tìm lại hồ sơ về người Mông vượt biên di cư, chuyện chưa hề cũ.
Tiếp tục đọc “Ổn định vùng người Mông di cư tại Điện Biên – 5 bài”









Tôi vừa đọc một bài viết sâu sắc, lý thú của GS Trần Đình Sử: “Nghề văn không sang trọng”. Với kiến giải của một bậc thầy, và với sự phẫn nộ của một người cầm bút chân chính trước những gì đang làm hạ thấp văn chương, GS đã thẳng thừng phang vào thói háo danh đồng thời vạch ra thực chất của lao động chữ nghĩa: “kiếp nhà văn ở đâu cũng thế thôi. Họ nhặt rác để kiếm ăn, để bảo lưu giá trị văn hóa, dựng xây xã hội, phản kháng bất công từ một địa vị thấp.” Và ông kết thúc bài viết trên, mở ra nội dung của một vấn đề lớn khác: “Văn chương rất cần sự cao quý nhưng không cần sang trọng.” Tôi, một đàn em của ông, xin làm một kẻ “ăn theo nói leo”, liều mạng phát triển thêm những gì mà GS chưa kịp nói. 
