English: Designing the COVID-19 Recovery for a Safer and More Resilient World
Bài báo bình luận thực hiện bởi Viện Tài Nguyên Thế Giới – World Resources Institute (WRI), là một đối tác quản lý của Ủy ban toàn cầu về thích ứng – Global Commission on Adaptation.
Khi chúng ta phản ứng với thách thức chưa từng có do đại dịch hiện nay, Bộ Tài Chính của các quốc gia có thể đưa ra những ưu tiên cấp bách về kinh tế và xã hội trong khi giải quyết một rủi ro lớn khác trên toàn cầu – biến đổi khí hậu.
Nền kinh tế toàn cầu sẽ không giống như trước sau cú sốc đại dịch Covid-19. Giữa lúc ca bệnh tật và tử vong lan rộng, cung và cầu hàng hóa giảm mạnh, thất nghiệp tăng vọt. Trong vài ngày hoặc vài tuần, các ngành công nghiệp như du lịch và lữ hành bị gián đoạn ở quy mô khó có thể nghĩ tới. Ngành bán lẻ bị biến đổi bởi dãn cách xã hội, và các công ty trên thế giới tăng cường đáng kể việc điều chỉnh làm việc từ xa. Sự mong manh và những lỗ hổng trong hệ thống y tế, hệ thống cảnh báo sớm, hệ thống thông tin và mạng lưới an toàn xã hội đã bị phơi bày.
Tiếp tục đọc “Phục hồi sau Covid-19: Thiết kế cho một Thế Giới an toàn và kiên cường hơn”





At the end of the Vietnam War, agriculture in Vietnam employed around 75 per cent of the total workforce and produced roughly 10 million tons of rice, the country’s staple. The majority of Vietnam’s population of 50 million was significantly undernourished. Agricultural recovery was slow, blocked by the government’s collectivisation policies. Formal reform efforts through Directive 100 in 1981 partially freed up agricultural markets. They accelerated with doi moi (renovation) in 1986 and the Law on Land in 1988. The latter granted land use rights to households and stimulated a dramatic response from farmers. 





