Rau, từ xóm nghèo tới khách sạn 5 sao

Phóng sự của Hoàng Thiên Nga

          Chỉ vì khác nhau về kỹ thuật canh tác, nguồn gốc và thương hiệu sản phẩm, mà những mớ rau cân đậu khi đến tay người tiêu dùng có mức chênh lệch giá gấp hàng chục lần. Dọc ngang những vườn rau  xuyên Việt, chúng tôi tận hiểu nghịch lý nơi này rau rẻ lại ế, nơi khác rau đắt không đủ đáp ứng nhu cầu của thực khách phong lưu !

Rau thơm VietGAP ở phường Khánh Xuân
Rau thơm VietGAP ở phường Khánh Xuân ngoại thành Buôn Ma Thuột

Tiếp tục đọc “Rau, từ xóm nghèo tới khách sạn 5 sao”

Cá ngừ đại dương: có tiếng mà chưa có miếng – Vì sao cá ngừ Việt Nam không thể làm sushi?

Cá ngừ đại dương: có tiếng mà chưa có miếng

Ngọc Hùng – Thứ Hai,  21/3/2016, 21:07 (GMT+7)

Làm sao để nâng cao chất lượng cá ngừ đại dương sau khi đánh bắt vẫn là một vấn đề nan giải của Việt Nam. Trong ảnh: một con cá ngừ đại dương trưng bày tại Lễ hội thủy sản tại Phú Yên. Ảnh: NH

(TBKTSG Online) – Cuối tháng 1-2016, Việt Nam đã mang 8 con cá ngừ đại dương sang Nhật Bản để đấu giá, và so với lần đấu giá năm 2014, chất lượng sản phẩm của Việt Nam đã cải thiện ít nhiều.  Tuy nhiên, sự kiện nói trên cũng chỉ mang tính chất “trình diễn”, vì sản lượng cá ngừ Việt Nam thực tế vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu trong nước, hàng năm vẫn phải chi hàng trăm triệu đô la Mỹ nhập khẩu cá ngừ cho tiêu dùng nội địa.

Tiếp tục đọc “Cá ngừ đại dương: có tiếng mà chưa có miếng – Vì sao cá ngừ Việt Nam không thể làm sushi?”

Địa chủ hiện đại, tại sao không?

Lê Anh Tuấn – Chủ Nhật,  21/2/2016, 14:21 (GMT+7)

Có lẽ, đã đến lúc nên nhìn nhận người địa chủ như một thành phần sản xuất trong xã hội, tương tự như giới doanh nhân, chủ đầu tư, nhà tư bản, chủ tịch tập đoàn… Ảnh: Lê Hoàng Vũ

(TBKTSG) – Hơn nửa thế kỷ qua, tên gọi giới địa chủ, mặc nhiên được xem như một giai cấp gắn liền với bóc lột tá điền, cường hào ác bá, ăn chơi hưởng thụ, dốt nát hợm hĩnh, cấu kết với các thế lực thực dân phong kiến cầm quyền, chống phá cách mạng…

Ngày nay, tình thế kinh tế – xã hội trong và ngoài nước đã có nhiều thay đổi, nhưng quan niệm về địa chủ dường như vẫn chưa thay đổi kịp. Có lẽ, đã đến lúc nên nhìn nhận người địa chủ như một thành phần sản xuất trong xã hội, tương tự như giới doanh nhân, chủ đầu tư, nhà tư bản, chủ tịch tập đoàn… Tiếp tục đọc “Địa chủ hiện đại, tại sao không?”

Hạt dẻ Trùng Khánh – sản vật trăm năm chật vật chỗ đứng trên sân nhà

BCB – Hạt dẻ đã có thương hiệu nhưng chưa có các giải pháp để bảo vệ và phát huy thương hiệu. Không có tổ chức nào đứng ra đại diện thu mua để tiêu thụ, bảo vệ thương hiệu nên hạt dẻ Trùng Khánh bị các thương lái trà trộn với hạt dẻ Trung Quốc…

Người dân xóm Khưa Khảo, xã Đình Minh (Trùng Khánh) thu hoạch hạt dẻ
Đến thăm vườn cây dẻ cổ thụ 40 – 100 năm tại xã Đình Minh (Trùng Khánh), đồng chí Trần Long Giang, Phó Bí thư Đảng ủy xã – hộ trồng cây dẻ lâu năm tâm huyết nói: Từ lâu đời, cây hạt dẻ trồng trên đất Trùng Khánh được các cụ già dặn con cháu chăm sóc như cây quý vì cho hạt lòng vàng óng, bở, thơm, ngọt…, hiếm nơi nào sánh bằng. Thương hiệu hạt dẻ Trùng Khánh nổi tiếng từ lâu nhưng khi chúng tôi tìm hiểu thị trường thấy sản vật nổi tiếng lâu năm chật vật chỗ đứng “sân nhà”.

Theo như chị Hương, chủ quầy bán hạt dẻ chợ Xanh Thành phố, hạt dẻ Trùng Khánh và các huyện khác không đủ cung ứng thị trường nên hầu hết tư thương chợ Xanh nhập hạt dẻ Trung Quốc về bán và ghi “hạt dẻ Trùng Khánh” – “hạt dẻ Cao Bằng”. Tiếp tục đọc “Hạt dẻ Trùng Khánh – sản vật trăm năm chật vật chỗ đứng trên sân nhà”

Báo cáo chương trình GROW – Hợp tác, liên kết nông dân trong sản xuất nông nghiệp theo tiếp cận thúc đẩy quyền, tiếng nói, lựa chọn của nông dân: Hiện trạng và khuyến nghị chính sách.

September 10th, 2015 by Oxfam in Vietnam 

Tổ chức Oxfam tại Việt Nam công bố báo cáo nghiên cứu về “Hợp tác liên kết nông dân trong sản xuất nông nghiệp theo tiếp cận thúc đẩy Quyền, Tiếng nói, Lựa chọn của Nông dân: Hiện trạng và Khuyến nghị chính sách” do Oxfam, Viện Nghiên cứu và Tư vấn phát triển thực tiện tại 3 tỉnh mang tính đặc thù về sản xuất nông nghiệp và thị trường của 3 vùng khác nhau của Việt Nam: Ninh Bình (đồng bằng Bắc Bộ), Lâm Đồng (Tây nguyên) và Đồng Tháp (đồng bằng Sông Cửu Long), dựa trên các số liệu thu thập từ 360 hộ gia đình tham gia hợp tác xã và tổ hợp tác. Cục Kinh tế Hợp tác/ Bộ Nông nghiệp và PTNT, Liên Minh Vì Quyền của Nông dân và Hiệu quả của Nền nông nghiệp Việt Nam đồng phối hợp công bố báo cáo này.

Tiếp tục đọc “Báo cáo chương trình GROW – Hợp tác, liên kết nông dân trong sản xuất nông nghiệp theo tiếp cận thúc đẩy quyền, tiếng nói, lựa chọn của nông dân: Hiện trạng và khuyến nghị chính sách.”

Chàng nông dân loay hoay làm “nông nghiệp sạch”

Nông nghiệp Việt Nam trong hội nhập:

TPOAi sẽ làm nông nghiệp? Câu trả lời rất dễ bật ra: người nông dân. Nhưng người nông dân, thiếu kiến thức và các cơ chế hỗ trợ, sẽ đương đầu như thế nào trong “thế giới phẳng”, khi thị trường nông sản của họ không chỉ là cái chợ cóc đầu làng?


Võ Văn Tiếng: “Lúa của ba em không phải là lương thực”

Chàng nông dân “điên”

Năm 2010, Võ Văn Tiếng hoàn thành khóa nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương Đồng Tháp. Chàng trai trẻ tiếp quản vài héc-ta lúa từ tay cha mẹ, và lựa chọn tưởng như rất đơn giản: tiếp tục cấy trồng trên đó như ngàn đời nay vẫn vậy. Mỗi năm, gia đình Tiếng thu hoạch khỏi 200 tấn lúa – tạo ra một mức thu nhập hoàn toàn ổn định. Nhưng Tiếng phủ nhận thành quả của gia đình: “Lúa của ba không phải lương thực!” – cậu tuyên bố. Tiếp tục đọc “Chàng nông dân loay hoay làm “nông nghiệp sạch””

Tương lai nông sản nhìn từ trái thanh long

Thanh Hương      26/01/2015 11:37

“Thực sự, tiềm năng từ trái thanh long là rất lớn nhưng chưa có nhiều công ty chịu đầu tư chế biến.”“Thực sự, tiềm năng từ trái thanh long là rất lớn nhưng chưa có nhiều công ty chịu đầu tư chế biến.”

Công nghệ chế biến sâu đối với nông sản đem đến nhiều giá trị, nhưng số doanh nghiệp tham gia đầu tư vẫn ít.

Thu hoạch xong không bán được, không ít nông dân ở Tiền Giang, Bình Thuận, hay Lâm Đồng đã phải đem thanh long, dưa hấu, cà chua đổ bỏ, cho trâu bò ăn hoặc đem ủ phân. Tiếc những trái thanh long bị đổ bỏ, ông Trần Quốc Trọng, một nông dân tại Long An, đã nghiên cứu và chế biến thành công rượu vang từ thanh long. Theo ông, sản phẩm này đã giúp tăng giá trị của sản phẩm lên gấp 3 – 5 lần.

Tiếp tục đọc “Tương lai nông sản nhìn từ trái thanh long”

Nước mắm truyền thống đang kiệt quệ

VE – Trong số hơn 200 triệu lít nước mắm được tiêu thụ trên thị trường, 75% là nước mắm công nghiệp, cho thấy sự tuột dốc báo động của ngành hàng sản xuất truyền thống.

Giám đốc điều hành một hãng nước mắm nổi tiếng ở Phan Thiết cho biết, 10 tháng đầu năm doanh thu của công ty sụt giảm 25-30% so với cùng kỳ năm ngoái. Đây là mức sụt giảm mạnh nhất từ trước đến nay.

“Tình hình buôn bán năm nay không bằng năm ngoái. Dường như người tiêu dùng không còn mặn mà với nước mắm truyền thống, bởi lẽ, trên thị trường nước mắm công nghiệp nhan nhản, lại nhiều khuyến mãi”, vị này bộc bạch.

nuoc-mam-truyen-thong-dang-kiet-que

Nước mắm truyền thống ngày càng thất thế trước nước mắm công nghiệp. Ảnh: LT

Tiếp tục đọc “Nước mắm truyền thống đang kiệt quệ”

Trái bần hoang dã trở thành đặc sản xuất ngoại

Trà Vinh:

DTBà Võ Thị Cúc, SN 1952 (ở xã Long Trị, Long Đức, TP Trà Vinh) đã mày mò nghiên cứu để biến trái bần hoang dã thành đặc sản bán trong và ngoài nước. Sản phẩm bột bần, mứt bần của bà được người tiêu dùng ưa thích nhất là ở thành thị.

Bột bành phẩm của bà Cúc được xuất ngoại

Bà Cúc cùng chồng suốt mấy chục năm liền ở nhờ đất khu nông trường thuộc cù lao Long Trị nằm giữa sông Hậu. Xung quanh cù lao là đất bãi bồi, cây bần mọc thành rừng nên người dân nơi đây tận dụng lấy gỗ, rễ làm nút chai, trái bần thì nấu canh chua. Tuy nhiên để biến trái bần hoang dã thành món đặc sản là cả một chặng đường dài. Tiếp tục đọc “Trái bần hoang dã trở thành đặc sản xuất ngoại”

Nông nghiệp “thuận tự nhiên”

19/03/2015 09:20 GMT+7

TT Có người gọi Mai Thị Thúy Hằng là kẻ “đi tìm trời dưới đất” vì những ý tưởng khác biệt mà Hằng luôn thực hiện khiến mọi người bất ngờ.

Hằng (giữa) cùng các nhân viên chuẩn bị rau để giao cho khách - Ảnh: Hữu Khoa
Hằng (giữa) cùng các nhân viên chuẩn bị rau để giao cho khách – Ảnh: Hữu Khoa

Trong đó khái niệm “nông nghiệp thuận tự nhiên” là một ví dụ.

Đi ngược

Nhiều người e ngại rằng những gì Hằng đang làm là đi ngược lại với xu hướng chung của thị trường.

“Khách hàng không phải là thượng đế, thiên nhiên mới là thượng đế. Bạn đòi ăn thực phẩm trái mùa thì sẽ có người sản xuất chúng cho bạn, nhưng chất lượng của chúng thế nào? Cẩn thận với những gì bạn muốn!” là chia sẻ của Hằng trong buổi nói chuyện chủ đề “Khởi nghiệp để hạnh phúc”. Tiếp tục đọc “Nông nghiệp “thuận tự nhiên””

Nuôi trồng dược liệu (3 kỳ)

Nuôi cấy thành công đông trùng hạ thảo

TNVốn là một loại dược liệu quý hiếm từ lâu đời, đông trùng hạ thảo khá quen thuộc trong các phương thuốc đông y và có giá khá đắt. Nhưng tại VN, dược liệu lạ lùng này đã được nuôi cấy thành công.

Anh Đỗ Văn Huệ (trái) và cộng sự ở phòng nuôi cấy ĐTHT - Ảnh: Q.TAnh Đỗ Văn Huệ (trái) và cộng sự ở phòng nuôi cấy ĐTHT – Ảnh: Q.T

Đông trùng hạ thảo (ĐTHT) là một loại nấm sống ký sinh trên côn trùng, trên các vùng núi cao 3.000 – 4.000 m so với mực nước biển ở Himalaya, Tây Tạng, Vân Nam, Cam Túc… Có trên 600 loài ĐTHT nhưng được biết đến nhiều nhất là Cordyceps Sinensis và Cordyceps Militaris, trong đó Cordyceps Militaris có tính năng vượt trội về dược chất có lợi cho sức khỏe con người. Tuy nhiên ĐTHT trong thiên nhiên ngày càng cạn kiệt do khai thác quá nhiều và số lượng không đáp ứng đủ cho nhu cầu sử dụng nên giá thành rất cao, từ 50.000 – 90.000 USD/kg khô.

Anh Đỗ Văn Huệ, quê gốc ở Tiền Giang, đã phối hợp với một người bạn để nghiên cứu nuôi cấy ĐTHT thành công.

Tiếp tục đọc “Nuôi trồng dược liệu (3 kỳ)”

Xuất khẩu ế mới được… ăn ngon

>> Nghịch lý cá tra xuất khẩu rẻ hơn bán trong nước

30/08/2015 21:35

NLDThủy sản Việt Nam ngon có tiếng trên thế giới với kim ngạch xuất khẩu đứng ở tốp đầu nhưng người tiêu dùng trong nước muốn ăn hàng ngon không phải dễ

Muốn ăn thủy sản ngon, người tiêu dùng phải về tận nơi sản xuất để mua hoặc phải trả nhiều tiền để tới nhà hàng cao cấp là thực trạng của thị trường tiêu thụ thủy sản nội địa. Điều này “đẩy” nhiều loại thủy sản ngoại dần trở nên quen thuộc với người tiêu dùng hơn.

Chi phí vận tải, lưu thông và phân phối cao khiến sản phẩm thủy sản đến tay người tiêu dùng trong nước có giá cao hơn xuất khẩu

Chi phí vận tải, lưu thông và phân phối cao khiến sản phẩm thủy sản đến tay người tiêu dùng trong nước có giá cao hơn xuất khẩu

Tiếp tục đọc “Xuất khẩu ế mới được… ăn ngon”

Vắng bóng DN tư nhân trong chính sách nông nghiệp của ASEAN

Một vấn đề lớn được đặt ra trước thời điểm Cộng đồng Kinh tế ASEAN hình thành: Làm thế nào để tăng cường sự hợp tác trong ASEAN như tăng cường sự phát triển bền vững, tăng khả năng cạnh tranh trong sản xuất nông nghiệp?

Vắng bóng DN tư nhân trong chính sách nông nghiệp của ASEAN

Doanhnhansaigon – Thách thức lớn đặt ra cho Việt Nam và các nước ASEAN là đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của thế giới về các mặt hàng sản xuất theo hướng bền vững như gạo, cà phê, chè và các mặt hàng nông sản quan trọng khác. Tiếp tục đọc “Vắng bóng DN tư nhân trong chính sách nông nghiệp của ASEAN”

Tại sao chân gà, mề gà… cũng phải nhập?

Thứ Tư, ngày 24/6/2015 – 05:05

(PL)- Chỉ trong một năm, Việt Nam phải bỏ ra trên 5 tỉ USD để nhập khẩu thịt và nguyên liệu để sản xuất thức ăn gia súc, gia cầm và thủy sản.

Chăn nuôi là một trong những ngành bị tổn thương nhiều nhất khi Việt Nam hội nhập cộng đồng kinh tế ASEAN và sắp tới đây là hiệp định đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP). Tác động trực tiếp và gay gắt nhất chính là việc giảm các dòng thuế theo lộ trình đã cam kết. Điều này tạo điều kiện cho thịt ngoại nhập khẩu ồ ạt vào nước ta và có thể giết chết chăn nuôi trong nước.

Thịt ngoại nhập khẩu được người tiêu dùng lựa chọn do giá rẻ. Ảnh: HTD

TS Đoàn Xuân Trúc, Phó Chủ tịch Hội Chăn nuôi Việt Nam (AHAV), nhận định như trên tại hội thảo Phát triển chăn nuôi bền vững, chủ động hội nhập cộng đồng ASEAN và TPP vừa tổ chức ngày 22-6 tại TP.HCM. Tiếp tục đọc “Tại sao chân gà, mề gà… cũng phải nhập?”

Vì sao nông dân ĐBSCL chưa thoát nghèo?

18/06/2015 09:06 GMT+7

TTMặc dù mỗi năm ngành nông nghiệp mang về cho VN hàng chục tỉ USD, nhưng vì sao người nông dân vẫn còn nghèo, đặc biệt là người dân vùng vựa lúa ĐBSCL ?

Thu hoạch lúa ở xã Mỹ Trung, huyện Cái Bè (tỉnh Tiền Giang). Do không bán được, nông dân chất lúa đầy trên bờ kênh suốt nhiều ngày liền chờ thương lái đến mua - Ảnh: Vân Trường
Thu hoạch lúa ở xã Mỹ Trung, huyện Cái Bè (tỉnh Tiền Giang). Do không bán được, nông dân chất lúa đầy trên bờ kênh suốt nhiều ngày liền chờ thương lái đến mua – Ảnh: Vân Trường

Dưới góc nhìn tổng thể, ông Phạm Chánh Trực, nguyên phó Ban Kinh tế trung ương, đã gửi cho Tuổi Trẻ bài viết phân tích dưới đây. Chúng tôi xin trích đăng:

Chạy theo số lợng

Tư duy lãnh đạo ngành nông nghiệp đã và đang tập trung cho sản xuất nhiều lúa gạo và sản lượng xuất khẩu gạo hằng năm, thậm chí quan tâm những thành tích này hơn tình trạng nghèo dai dẳng, đặc biệt là ở vùng đất ĐBSCL. Gần đây Bộ NN&PTNT cho phép nhập giống ngô biến đổi gen càng thể hiện rõ kiểu tư duy này. Tiếp tục đọc “Vì sao nông dân ĐBSCL chưa thoát nghèo?”