Tầm quan trọng của giáo dục

Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma
Dịch giả: Phạm Thu Hương

Trích từ bài phát biểu của Đức Đạt Lai Lạt Ma ở Dharamsala [Ấn Độ] với một nhóm lớn những con dân Tây Tạng của Ngài vào ngày 27 tháng Ba năm 2006. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã cảnh báo nguy cơ trầm trọng nhất đối với sự sống còn của bản sắc Tây Tạng đồng thời nhấn mạnh công cuộc giáo dục hiện đại là không thể thiếu để duy trì văn hóa Phật giáo Tây Tạng cũng như duy trì tính dân tộc trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của lịch sử Tây Tạng.

Tôi luôn luôn nói rằng, quần chúng nhân dân Tây Tạng ở Tây Tạng mới là chủ nhân thật của vận mệnh Tây Tạng, và khoảng một trăm năm mươi ngàn người Tây Tạng lưu vong ở đây [Dharamsala, Ấn Độ] [1] chỉ đại diện cho nhân dân để hoàn thành sự thật của chính nghĩaTây Tạng, để hành động như những người phát ngôn tự do và như những người đại diện tượng trưng của nhân dân.

Cho đến nay, quần chúng nhân dân ở Tây Tạng vẫn còn ở trong trạng thái đau khổ vì hậu quả bị tước đoạt tự do của họ. Mặc dù vậy, ngay cả khi đối diện với những hiểm nguy đến với cuộc sống của họ, trong mọi phương diện họ vẫn kiên định giữ vững sứ mệnh cao cả về sắc tộc của họ và niềm tin chung vào viễn cảnh tương lai của người Tây Tạng, vẫn giữ vững trong tâm trí các quyền lợi của họ với tư cách là một dân tộc.

Tiếp tục đọc “Tầm quan trọng của giáo dục”

Lao động digan – đắng cay và nụ cười của Đức Phật

(LĐ) – Số 12 HOÀNG VĂN MINH – HỮU DANH – 7:9 PM, 15/01/2015

Sau vườn nhà ông Hai Ngựa, những người ốm, yếu, không đủ sức vác mía nên phải ở nhà kiếm sống bằng nghề phơi lá dừa làm chổi bán hoặc bán vé số… Ảnh: H.V.M

Vì sao những lao động “digan”, ai cũng cười với chúng tôi một nụ cười đầy Phật tính? Vì sao (hình như) họ không biết là họ đang rất cay đắng, khổ hạnh theo cách nhìn của chúng tôi mà trái lại họ còn sống, nhìn đời một cách an nhiên, tự tại như vậy? Chúng tôi ngược về “quê hương bản xứ” của những lao động “digan”, để tìm câu trả lời. Tiếp tục đọc “Lao động digan – đắng cay và nụ cười của Đức Phật”