Quiet is a luxury in Vietnam

By Jesse Peterson   January 16, 2020 | 01:05 pm GMT+7

Jesse Peterson

Jesse Peterson

It was in the middle of the night when I was woken by a noise that kept thumping into my ears. Someone was playing music somewhere down the street, and it was understandably annoying. Everyone in the neighborhood started calling each other to find out who did it. As for me, there went my peaceful slumber.

Eventually, it was discovered that a café down the street was responsible for the noise. The music continued for about 20 minutes before dying out.

The next morning I asked the café owner why he played loud music when everyone was asleep. “It’s the World Cup!” he said, as if that explained everything. He thought that way he could attract more customers to watch the game.

The other week I and my friends were hanging out at Saigon’s Le Van Tam Park at around 7 p.m. It was quiet, away from the urban cacophony and the traffic. We were having fun until we heard music being blasted at maximum volume from the center of the park. A man was carrying a huge loudspeaker and cranked it all the way up, much to the dismay of passersby. I asked him to turn it down, and he said no. We had to move to another place in the park, as far away from the source of the noise as possible, but it kept ringing in our ears so much we couldn’t hold a proper conversation.

Ironically, we were discussing how a society where people cooperate with each other in public is healthier than one whose citizens keep dragging each other down through distractions. Having lived in Saigon for many years, I realized two problems that its administration kept ignoring: waste and noise pollution.

A loudspeaker is placed in front of a shop in District 1, HCMC. Photo by VnExpress/Son Hoa

A loudspeaker is placed in front of a shop in District 1, HCMC. Photo by VnExpress/Son Hoa.

According to the broken windows theory by social scientists James Q. Wilson and George L. Kelling, visible signs of crime, anti-social behavior and civil disorder create an urban environment that encourages further crime and disorder, and vice versa.

One thing I noticed about Vietnam is how people have so little respect for each other’s ears. They don’t stop to consider if their playing music and singing loudly affects others, and the concept of noise pollution is simply lost to some. Every night I could hear the sound of people singing karaoke and eating and screaming during their nights out until 2 or 3 a.m. It’s almost lawless. Mind you, there’s an entire neighborhood here. Everyone’s trying to get some downtime after a long day at work or school. So please keep it down. I insist.

Tiếp tục đọc “Quiet is a luxury in Vietnam”

Bệnh rối loạn tâm thần – Kỷ nguyên vô lý

Thế giới càng giàu lên và già đi, bệnh rối loạn tâm thần ngày càng trở nên phổ biến. John Prideaux xem xét những hệ quả của việc này.

TẤT CẢ BẮT ĐẦU khi nàng bị chặt đầu. Truyền thuyết kể rằng, Dimpna, một nữ thánh trong đạo Thiên chúa sống vào thế kỷ thứ 7, đã chạy trốn khỏi quê hương Ireland khi người cha hóa điên vì đau buồn trước cái chết của vợ, sau đó phát sinh tình cảm loạn luân với con gái. Người cha bám theo và sau khi bị từ chối một lần nữa thì đã ra tay chém đầu nàng ở một vùng bình nguyên nay là phía Bắc nước Bỉ. Dimpna được phong thánh và ở châu Âu thời Trung cổ người ta đồn nhau rằng cầu nguyện giùm có thể chữa lành được bệnh rối loạn tâm thần . Sự sùng bái nàng tập trung chủ yếu ở Geel, một thị trấn nhỏ ở Bỉ, một đỉnh của tam giác Geel – Brussels – Antwerp. Bước sang thế kỷ 19, Geel đã thành lập một hệ thống chăm sóc bệnh nhân tâm thần mà bệnh nhân, còn được gọi là khách, được các gia đình tiếp nhận và chăm sóc. Hệ thống này tồn tại đến tận ngày nay. Năm 1900, khi chính phủ Bỉ ban sắc lệnh buộc những người điên phải ở trong trại, đe dọa sự tồn tại của hệ thống này, Geel chọn cách tự biến mình thành một trại thương điên.

Hệ thống chăm sóc bệnh nhân của Geel đặt yêu cầu rất nặng nề đối với các gia đình nhận nuôi. Không phải ai cũng được coi là phù hợp để được nhận chăm sóc. Những người có nguy cơ tự tử cao và khuynh hướng cuồng phóng hỏa không được nhận. Nhưng ông Bert Lodewyckx, người điều hành một đội chăm sóc bệnh nhân cao tuổi ở một bệnh viện địa phương cho biết danh sách những người bị loại cũng không dài. Trong một thị trấn có 35000 người, thì có khoảng 270 gia đình nhận chăm sóc những bệnh nhân tâm thần tại gia, những người mà nếu không có sự chăm sóc này thì phải ở trong trại thương. Những gia đình nhận nuôi không được biết thông tin gì về tiểu sử bệnh của những người bạn mới. Ông Lodewyckx giải thích thêm “Đã có thời nhận nuôi bệnh nhân tâm thần là danh giá cho một gia đình, giống như việc sở hữu một chiếc Mercedes-Benz vậy”. Mỗi gia đình nhận nuôi được trả khoảng €20 mỗi ngày, nhưng động lực chính để họ nhận chăm sóc bệnh nhân là truyền thống và lòng vị tha. Tiếp tục đọc “Bệnh rối loạn tâm thần – Kỷ nguyên vô lý”

Nhân viên hồi sức cấp cứu đối mặt với kiệt sức và căng thẳng cao

English: Emergency department workers face high stress, burnout

(Chuyên mục sức khỏe Reuters)- Nhân viên ở bộ phần cấp cứu luôn phải đối mặt với căng thẳng trong công việc, nhưng hiện có rất ít nỗ lực để cải thiện tình trạng này, các nghiên cứu cho biết.

Đã có rất nhiều nghiên cứu về nguyên nhân dẫn đến stress ở các bác sĩ, y tế và các nhân viên khác làm việc ở bộ phận cấp cứu (ED), nhưng có rất ít nghiên cứu giúp giải quyết những căng thẳng mà họ đang chịu đựng.

Tác giả Subhashis Basu, trường đại học Sheffield, Anh cho biết: “Nhân viên cấp cứu có lượng công việc rất lớn, luôn phải đưa ra các quyết định nhanh dưới áp lực lớn mà mang trách nhiệm nặng nề”

Căng thẳng quá độ có thể dẫn đến giảm sút sức khỏe thể chất và tinh thần; không còn thỏa mãn với công việc và khiến người lao động rời bỏ công việc của mình,” Basu viết cho Reuters Healthy qua email. Những nơi công việc áp lực cao thường ít hiệu quả và có nhiều biến động về nhân sự, ông cho biết thêm. Tiếp tục đọc “Nhân viên hồi sức cấp cứu đối mặt với kiệt sức và căng thẳng cao”

Mỗi năm 40.000 người VN tự tử do trầm cảm

Theo PGS.TS Cao Tiến Đức – Chủ nhiệm Khoa Tâm thần, Bệnh viện Quân y 103, một năm số người tự tử do trầm cảm ở Việt Nam lên đến 36.000-40.000 người. Hiện có khoảng 30% dân số bị rối loạn tâm thần, trong đó trầm cảm chiếm tới 15-25%.

tự tử, trầm cảm, rối loạn tâm thần

Tiếp tục đọc “Mỗi năm 40.000 người VN tự tử do trầm cảm”

ĐBSCL: “Vắng bóng” bác sĩ trị tâm thần

07/09/2015 16:04 GMT+7

TTMột vấn đề đáng báo động khi khu vực ĐBSCL có số bệnh nhân tâm thần ngày càng tăng, trong khi số bác sĩ chuyên khoa tâm thần ngày càng khan hiếm.

Một bệnh nhân tâm thần bị kích động vừa nhập viện tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ - Ảnh: T.Lũy
Một bệnh nhân tâm thần bị kích động vừa nhập viện tại Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ – Ảnh: T.Lũy

Khoa khám bệnh của Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ luôn quá tải. Bác sĩ Thiều Quang Hùng – phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ – lo lắng việc khám phát hiện bệnh nhân tâm thần rất quan trọng, khi khám phát hiện được phải quản lý điều trị bệnh nhân ở cộng đồng cho tốt.

Nhưng việc này đang rất nan giải vì chương trình quản lý bệnh nhân tâm thần ở cộng đồng đang rất thiếu và yếu. Tiếp tục đọc “ĐBSCL: “Vắng bóng” bác sĩ trị tâm thần”

Compassion Fatigue: Being an Ethical Social Worker