Chính phủ vừa đồng ý phương án các trường đại học thực hiện lộ trình tăng học phí phù hợp theo nghị định 81. Việc tăng học phí là bất khả kháng nhưng vẫn khiến không ít người lo ngại.
Học sinh đang tìm hiểu về chương trình đào tạo, học phí tại gian tư vấn của một trường đại học trong Ngày hội tư vấn tuyển sinh – hướng nghiệp năm 2023 của báo Tuổi Trẻ – Ảnh: DUYÊN PHAN
Nghị định 81 cho phép từ năm học 2022 – 2023 các cơ sở giáo dục công lập được tăng học phí theo lộ trình, nhưng do ảnh hưởng của dịch COVID-19, Chính phủ đã yêu cầu giữ ổn định học phí trong hai năm học vừa qua.
Việc này đã gây khó khăn cho các trường trong cân đối nguồn lực để nâng cao chất lượng giáo dục trong điều kiện đầu tư hạn chế, ngân sách chi thường xuyên bị cắt giảm hằng năm.
Nếu chương trình không được thiết kế tinh giản, lược bớt những môn học không giúp cải thiện cơ hội việc làm cho sinh viên mà vẫn hạch toán tính vào chi phí đào tạo là không công bằng.
Ông Hoàng Ngọc Vinh
Băn khoăn học phí các chương trình “đạt kiểm định”
TS Hoàng Ngọc Vinh – nguyên vụ trưởng Vụ Giáo dục chuyên nghiệp (Bộ GD-ĐT) – cho rằng thực hiện tự chủ đại học mà Nhà nước cắt giảm đầu tư, các trường không tăng học phí thì không thể đảm bảo chất lượng giáo dục.
People who use drugs in Thailand are receiving more help to reduce the harm caused by their habit thanks to a change in formerly punitive drug laws and support from the UN Office on Drugs and Crime (UNODC).
“I first started taking drugs when I was 15,” says 49-year-old Prapat Sukkeaw. “I smoked marijuana, but it was laced with heroin. I felt like I was floating, and it meant that I could forget about all the problems that I faced as a teenager. It was a beautiful feeling.”
Prapat Sukkeaw is one of an estimated 57,000 people who currently injects drugs in Thailand. His drugs of choice, marijuana and heroin, reflect a period in Thailand’s recent history when both illegal narcotics were the main stimulants being trafficked out of the storied Golden Triangle, a remote and somewhat inaccessible region which includes northern Thailand as well as Myanmar and Laos.
UN News/Daniel Dickinson
49-year-old Prapat Sukkeaw has used drugs since the age of 15.
Employed by a non-governmental organization (NGO), he has on occasion wanted to give up heroin due to pressure from family and friends. Now, he has recognized that, even if he admits to being addicted, taking drugs “is my preference and my right”. He has now started taking the synthetic drug methamphetamine, as heroin has become progressively more expensive.
Mường Nhé District has transformed its learning environment from cramped classrooms to spacious schools. The local authorities and organisations have helped create better conditions for children to thrive.
Equipped with better facilities and resources, these classrooms inspire quality education, attracting more students to school. A testament to unity and determination, Mường Nhé is building brighter futures for its children.
It understands the value of education and manages its teachers well
They’re on the ball image: alamy
Jun 29th 2023 | SINGAPORE
Ho chi minh, the founding father of Vietnam, was clear about the route to development. “For the sake of ten years’ benefit, we must plant trees. For the sake of a hundred years’ benefit, we must cultivate the people,” was a bromide he liked to trot out. Yet despite years of rapid economic growth, the country’s gdp per person is still only $3,760, lower than in its regional peers, Malaysia and Thailand, and barely enough to make the average Vietnamese feel well-nurtured. Still, Ho Chi Minh was alluding to a Chinese proverb extolling the benefits of education, and on that front Vietnam’s people can have few complaints.
Their children go through one of the best schooling systems in the world, a status reflected in outstanding performances in international assessments of reading, maths and science. The latest data from the World Bank show that, on aggregate learning scores, Vietnamese students outperform not only their counterparts in Malaysia and Thailand but also those in Britain and Canada, countries more than six times richer. Even in Vietnam itself, student scores do not exhibit the scale of inequality so common elsewhere between the genders and different regions.
A child’s propensity to learn is the result of several factors—many of which begin at home with parents and the environment they grow up in. But that is not enough to explain Vietnam’s stellar performance. Its distinctive secret lies in the classroom: its children learn more at school, especially in the early years.
In a study in 2020, Abhijeet Singh of the Stockholm School of Economics gauged the greater productivity of Vietnam’s schools by examining data from identical tests taken by students in Ethiopia, India, Peru and Vietnam. He showed that between the ages of five and eight Vietnamese children race ahead. One more year of education in Vietnam increases the probability that a child can solve a simple multiplication problem by 21 percentage points; in India the uplift is six points.
This paper examines the nature and drivers of Vietnam’s paradoxical performance in the Program for International Student Assessment (PISA) – consistently high student achievement despite being the poorest of all participating countries and a centralized education system. The authors first document ‘Vietnam advantage’ in a wide-range of supply and demand-related indicators such as school participation rate, educational inequality, inputs and expenditure in cross-country regression models. They then estimate an augmented educational production function to show that these supply and demand-side advantages don’t explain away Vietnam’s positive deviance in PISA when compared to other participating developing and developed countries. The authors then conduct student-level analysis to examine Vietnam’s performance in PISA 2012 in a regional context, vis-a-vis three high-spending but low-performing ASEAN member countries (Malaysia, Indonesia and Thailand) and two high performing Asian countries (South Korea and Singapore). Pooled regression estimates show that, holding differences in various indices of socioeconomic background, the gap in average student test scores between Vietnam and South Korea in Reading and Science becomes statistically insignificant. Moreover, once school-specific differences are also accounted for, Vietnamese students do just as well as Singaporean across all subjects – equalizing for existing socioeconomic differences between countries would give Vietnam an even better advantage in the PISA. A similar gain in PISA scores is absent in the case of Malaysia, Indonesia and Thailand. The paper concludes by offering a cultural explanation for the significant variation in educational performance among high-spending East Asian countries.
Ở trường tôi có em Cháng T.G 14 tuổi là một học sinh năng động, học tập tốt, ngoan và được các bạn trong trường bầu làm liên đội trưởng.
12 tập phim hoạt hình “Hành trình của Mỷ” được đông đảo các em chờ đón theo dõi.
“Ở trường tôi có em Cháng T.G 14 tuổi là một học sinh năng động, học tập tốt, ngoan và được các bạn trong trường bầu làm liên đội trưởng. Vậy mà chỉ sau dịp nghỉ tết Nguyên Đán, em G đã bỏ học để lấy chồng, một thanh niên cùng xóm. Nhà trường đã báo cáo chính quyền xã can thiệp nhưng em nhất quyết không đi học nữa để ở nhà lấy chồng. Một buổi chiều đầu năm, chúng tôi đến vận động em G đi học. Trước mái nhà em nhỏ bé, sân vườn ướt không có nổi một chỗ khô ráo để bước chân vào… Tôi hỏi ‘sao em không đi học’, em đáp ‘em cũng muốn học nhưng gia đình em bắt em lấy chồng’ vì con gái học nhiều làm gì, vì học thì cũng ăn ngô, không học cũng ăn ngô’”…
“Lấy chồng từ thuở mười ba”, câu chuyện của giáo viên trong một xã của huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang kể lại cho chúng ta thấy, kết hôn trẻ em là một thực tế phổ biến ở nhiều tỉnh miền núi trong cả nước. Thậm chí, tỉ lệ tảo hôn ở một số tộc người như người H’mông, Cơ Lao, Mảng… vẫn lên tới 50%, các em đều rời bỏ ghế nhà trường sau khi kết hôn.
TTCT – Năm 1998, lần đầu tiên Luật Giáo dục được thông qua (có hiệu lực năm 1999), cũng là lần đầu có quy định sinh viên sư phạm, người theo học các khóa đào tạo nghiệp vụ sư phạm không phải đóng học phí.
Bỏ một chính sách nhiều bất cập
Giáo viên dạy học trực tuyến trong giai đoạn đại dịch COVID bùng phát Ảnh: Chu Hà Linh
Vào thời điểm đó, chính sách này được đánh giá cao, bởi người ta tin rằng nó sẽ khuyến khích các học sinh giỏi nhưng có điều kiện khó khăn lựa chọn ngành sư phạm. Tuy nhiên sau 20 năm, chính sách này đã bộc lộ nhiều bất ổn.
Một học sinh cấp 3 tại Hà Nội sau khi được một huấn luyện viên thể hình (PT) cho một chiếc “bánh lười” – loại bánh trộn cần sa đã mang về… chia cho các bạn cùng sử dụng. Hậu quả, một nhóm học sinh đã bị ngộ độc ngay sau đó.
Thứ sáu, ngày 07/04/2023
“Nước vui”, “bùa lưỡi”, “bột dâu”, “bột xoài” với hình thức bắt mắt dễ dàng qua mặt lực lượng chức năng. (Ảnh: Cơ quan chức năng cung cấp)
Đây chỉ là một trong những thí dụ không hề hiếm gặp cho thấy ma túy “thế hệ mới” đã và đang xâm nhập vào học đường hiện nay.
Nguy hiểm rình rập học đường
Theo thống kê của Bộ Công an vào tháng 6/2022, 60% số người sử dụng trái phép chất ma túy lần đầu ở độ tuổi từ 15-25 tuổi, trong đó nhiều người đang là học sinh, sinh viên. Người nghiện ma túy đang có xu hướng ngày càng trẻ hóa đặt ra không ít thách thức cho công tác phòng, chống ma túy cũng như cai nghiện.
Một điều tra viên lâu năm trong lĩnh vực phòng, chống tội phạm ma túy chia sẻ, bản thân anh đã từng chứng kiến nhiều vụ việc “dở khóc, dở cười”.
“Chúng tôi từng nhận được thông tin về việc một nữ học sinh cấp 3 được huấn luyện viên thể hình đưa cho một chiếc bánh lười (loại bánh tẩm cần sa-PV). Tuy nhiên, cô bé không sử dụng ngay mà mang về… chia cho các bạn cùng lớp ăn cùng. Kết quả, cả nhóm học sinh đều bị ngộ độc và phải đưa đi cấp cứu”, điều tra viên kể lại.
Ma túy tổng hợp cơ quan chức năng thu giữ. (Ảnh: Cơ quan công an cung cấp)
Các đối tượng tội phạm về ma túy thường lợi dụng tâm sinh lý của học sinh, sinh viên nói riêng; giới trẻ nói chung để lôi kéo, dụ dỗ.
TN – Bản Máy là xã biên giới thuộc H.Hoàng Su Phì, Hà Giang. Đây là xã nằm trong danh sách đặc biệt khó khăn, do ở địa bàn hẻo lánh, đi lại khó khăn, thời tiết khí hậu khắc nghiệt, kinh tế chủ yếu tự cung tự cấp.
Xã Bản Máy có 4 thôn bản, trong đó cụm Mã Tẻn là khó khăn nhất. Từ trung tâm xã, chỉ có cách đi xe máy (thời tiết nắng ráo) hoặc đi bộ (trời mưa, mùa đông mây mù), với quãng đường gần 7 km mới tới trung tâm của thôn là điểm trường mầm non Mã Tẻn (thuộc Trường mầm non Bản Máy), nằm cách đường biên khoảng 300 m theo đường chim bay. Từ vị trí này có thể nhìn rõ người, xe bên Trung Quốc.
Mã Tẻn nằm trên vùng núi cao, mây mù bao phủ nhiều tháng trong năm – NGUYỄN ĐỘC LẬP
THE PALE BLUE DOT OF EARTH “That’s here. That’s Home. That’s us.”Image: NASA / JPL
“Hãy nhìn lại cái chấm đó. Cái Chấm đó chính là đây. Là nhà. Là chúng ta. Trên cái Chấm có tất cả những người thương yêu của bạn, có tất cả những ai bạn biết, những ai bạn từng nghe nhắc tới, và cả mọi con người đã từng tồn tại, từng sống trọn vẹn cuộc đời của họ. Cái Chấm đó là tổng hòa hỗn hợp của vui sướng và bất hạnh của mọi con người chúng ta, là hàng ngàn tôn giáo tín ngưỡng, mọi ý thức hệ, các học thuyết kinh tế, mọi thợ săn và thợ rèn, mọi anh hùng và kẻ hèn hạ, mọi nhà sáng lập và kẻ huỷ diệt nền văn minh, tất cả vua chúa và thường dân, tất cả đôi lứa đang yêu, tất cả ai làm cha mẹ và những đứa trẻ đầy triển vọng, mọi nhà phát minh và nhà thám hiểm, các thầy giảng các giáo viên, tất cả các chính trị gia tham nhũng, các “siêu sao”, các “lãnh đạo tối cao”, tất cả những vị thánh và kẻ tội đồ trong lịch sử loài người chúng ta đều sống ở đó – ở trên một cái Chấm hạt bụi lơ lửng trong một vệt nắng.
Trái Đất là một sân khấu siêu nhỏ trong một vũ đài vũ trụ mênh mông. Hãy nghĩ về những dòng sông đầy máu dưới tay của những vị tướng và hoàng đế, để mà trong vinh quang và chiến thắng, họ có thể trở thành những bá chủ nhất thời của một phần tí ti trong cái dấu Chấm đó. Hãy nghĩ về sự tàn khốc vô tận mà cư dân ở một góc tí ti này giáng xuống người dân ở một góc tí ti khác mà những con người ở đó thì đều giống nhau đến mức khó có thể phân biệt được, hãy nghĩ về mức độ nhầm lẫn thường xuyên của những con người đó, về sự háo hức tàn sát nhau về lòng căm thù sục sôi như thế.
Sự giả tạo của chúng ta, tự huyễn hoặc về cái sự quan trọng của chính mình, cái sự ảo tưởng rằng chúng ta có đặc quyền trong Vũ trụ bị thách thức bởi điểm Chấm mờ này. Hành tinh Trái Đất của chúng ta chỉ là một cái đốm lẻ loi, bao trùm bởi bóng tối vũ trụ bao la. Trong cái sự mù mờ của chúng ta, trong vũ trụ vô tận này, không hề có một dấu vết nào cho thấy sẽ có sự giúp đỡ đến từ một nơi nào khác (ngoài cái Chấm này) để cứu rỗi chúng ta khỏi chính mình.
Cho đến nay trong mọi nơi mà ta từng biết đến, Trái Đất là thế giới duy nhất cho phép sự sống neo đậu và trú ẩn. Không một hành tinh nào khác, ít nhất là trong tương lai gần, mà loài người chúng ta có thể di cư đến. Vâng, đến thăm thì được, chứ định cư thì chưa đâu. Dù muốn hay không, thì Trái Đất vẫn là nơi cho ta cư trú ở thời điểm hiện tại.
Người ta nói thiên văn học là một trải nghiệm khiêm nhường và để xây dựng chí khí. Có lẽ không có cách bày tỏ nào tốt hơn về sự tự phụ ngu xuẩn của loài người bằng hình ảnh xa xôi về thế giới nhỏ bé của chúng ta. Đối với tôi, hình ảnh cái Chấm này nhấn mạnh trách nhiệm của chúng ta để đối xử tử tế với nhau hơn, để giữ gìn và trân trọng cái Chấm xanh mờ nhạt này, ngôi nhà duy nhất mà con người chúng ta biết đến.”
— Carl Sagan, Pale Blue Dot, 1994
Look again at that dot. That’s here. That’s home. That’s us. On it everyone you love, everyone you know, everyone you ever heard of, every human being who ever was, lived out their lives. The aggregate of our joy and suffering, thousands of confident religions, ideologies, and economic doctrines, every hunter and forager, every hero and coward, every creator and destroyer of civilization, every king and peasant, every young couple in love, every mother and father, hopeful child, inventor and explorer, every teacher of morals, every corrupt politician, every “superstar,” every “supreme leader,” every saint and sinner in the history of our species lived there–on a mote of dust suspended in a sunbeam.
The Earth is a very small stage in a vast cosmic arena. Think of the rivers of blood spilled by all those generals and emperors so that, in glory and triumph, they could become the momentary masters of a fraction of a dot. Think of the endless cruelties visited by the inhabitants of one corner of this pixel on the scarcely distinguishable inhabitants of some other corner, how frequent their misunderstandings, how eager they are to kill one another, how fervent their hatreds.
Our posturings, our imagined self-importance, the delusion that we have some privileged position in the Universe, are challenged by this point of pale light. Our planet is a lonely speck in the great enveloping cosmic dark. In our obscurity, in all this vastness, there is no hint that help will come from elsewhere to save us from ourselves.
The Earth is the only world known so far to harbor life. There is nowhere else, at least in the near future, to which our species could migrate. Visit, yes. Settle, not yet. Like it or not, for the moment the Earth is where we make our stand.
It has been said that astronomy is a humbling and character-building experience. There is perhaps no better demonstration of the folly of human conceits than this distant image of our tiny world. To me, it underscores our responsibility to deal more kindly with one another, and to preserve and cherish the pale blue dot, the only home we’ve ever known.
Bạn tôi ơi, đừng nản lòng. Chúng ta được tạo ra cho thời điểm này. Gần đây tôi nghe từ rất nhiều người rằng họ đã hoang mang tận cùng thế nào. Họ lo ngại về tình trạng của mọi thứ trong thế giới của chúng ta ngày nay. Mỗi ngày, những thứ quan trọng nhất của con người văn minh trở nên tệ hơn và mang đến đầy sự kinh ngạc và tức giận.
Tuy nhiên, tôi kêu gọi bạn, nhắc nhở bạn, khuyên nhủ bạn, đừng tiêu tốn cạn kiệt tinh thần của mình bằng cách than van về thời điểm khó khăn này. Đặc biệt, đừng mất đi hy vọng. Và quan trọng hơn, chúng ta được sinh ra cho thời đại này. Đúng vậy. Trong suốt nhiều năm qua, chúng ta đã học, thực hành, được đào tạo và chỉ chờ đợi để đối mặt với cuộc chạm trán này.
Hãy nhìn ra phía trước, có hàng triệu con tàu linh hồn công chính trên biển cùng bạn. Ngay cả khi lớp vỏ tàu của bạn rung lắc vì từng con sóng trong trận bão này, tôi cam đoan rằng những thanh gỗ dài làm nên mũi tàu và đuôi lái của bạn đến từ một khu rừng vĩ đại. Loại gỗ có lõi sợi dài đó đã được biết đến để chịu đựng bão táp, để giữ vững, tự bảo vệ và tiến lên, bất chấp mọi thử thách.
Trong những thời điểm u tối, có xu hướng nghiêng về sự chán nản vì thế giới này đang sai lạc hoặc chưa được sửa chữa. Đừng tập trung vào đó. Cũng có xu hướng yếu lòng khi đắm chìm vào những điều nằm ngoài tầm với của bạn, những điều vẫn chưa thể xảy ra. Đừng tập trung vào đó. Đừng lãng phí những cơn gió lớn mà lại không giúp cánh buồm giương cao.
Nhiệm vụ của chúng ta không phải là giải quyết mọi vấn đề của thế giới trong một lần, mà là vươn dài tay ra để sửa chữa phần của thế giới mà chúng ta có thể tiếp cận. Bất kỳ điều nhỏ bé, bình lặng nào mà một linh hồn có thể làm để giúp linh hồn khác, để hỗ trợ một phần của thế giới đau khổ khốn khó này, đều hết sức có ích. Chúng ta không biết rằng những hành động nào hoặc do ai, sẽ làm cho sự thay đổi đạt được khối lượng tới hạn để chuyển dịch theo chiều hướng tốt đẹp bền vững.
Điều cần thiết để thay đổi mạnh mẽ là một sự tích lũy của những hành động, thêm vào, tiếp tục thêm nữa. Chúng ta biết rằng không cần tất cả mọi người trên Trái Đất để mang lại công lý và hòa bình, mà chỉ cần một nhóm nhỏ, quyết tâm không bỏ cuộc trong cơn bão đầu tiên, thứ hai hoặc thứ một trăm.
Một trong những hành động yên bình và mạnh mẽ nhất mà bạn có thể làm để can thiệp vào thế giới đầy bão táp là đứng lên và tỏ bày linh hồn của bạn. Linh hồn đang tỏa sáng giống như vàng trong những thời điểm tăm tối. Ánh sáng của linh hồn gửi ra những chớp sáng, đánh lên những tia lửa, góp thành những ngọn lửa, và bùng cháy. Tỏ bày ngọn đèn của linh hồn trong những thời điểm đầy bóng tối như thế này – mạnh mẽ và có lòng từ bi đối với người khác; cả hai đều là những hành động của sự dũng cảm lớn lao và cần thiết nhất.
(ĐCSVN) – Đưa giáo dục di sản văn hoá tới học sinh, ngay tại khu di tích quốc gia đặc biệt Óc Eo – Ba Thê là một phương pháp rất hiệu quả để tuyên truyền, giáo dục truyền thống lịch sử văn hóa; giúp thế hệ trẻ nâng cao hiểu biết, thêm tự hào về di tích, thêm trân trọng tiền nhân và cùng ra sức giữ gìn các di tích của địa phương.
Điệu múa Óc Eo do diễn viên Trung tâm Văn hoá Nghệ thuật An Giang biểu diễn
Nghệ thuật múa Óc Eo
Theo một nghiên cứu của TS. Nguyễn Khánh Trung Kiên,Phó Viện trưởng Viện Khoa học xã hội vùng Nam Bộ, khoảng 2.000 năm trước, vùng đất An Giang từng là thời kỳ phát triển rực rỡ của văn hóa Óc Eo, với sự xuất hiện của một “đô thị” quan trọng của quốc gia cổ Phù Nam vào đầu Công nguyên.
Nơi đây từng có một thời hoàng kim với những hoạt động kinh tế nông nghiệp và thương mại sôi động, là điểm dừng quan trọng của những tuyến hàng hải đường dài kết nối phương Đông và phương Tây.
Những thành tựu và bài học kinh nghiệm của trong việc hỗ trợ giải quyết gánh nặng chăm sóc không được trả công trong cộng đồng đồng bào dân tộc thiểu số đã được tổ chức CARE Quốc tế tại Việt Nam, Đại sứ quán Canada tại Việt Nam, các cơ quan quản lý Dự án AWEEV – “Nâng cao Quyền năng Kinh tế của phụ nữ ở Việt Nam” tại Hà Giang và Lai Châu chia sẻ.
Công việc chăm sóc là hoạt động thiết yếu với cuộc sống của con người và tăng trưởng kinh tế bền vững. Nhưng trên khắp thế giới, công việc chăm sóc thường bị đánh giá thấp và mang tính phân biệt giới cao.
Sự phân bổ theo giới của công việc chăm sóc không được trả công cũng khác nhau tùy theo hộ gia đình và cộng đồng, trong đó các yếu tố như tôn giáo, văn hóa và mức thu nhập có vai trò quan trọng, ảnh hưởng đến phụ nữ và trẻ em gái, những người phải chịu nhiều hình thức phân biệt đối xử đan xen nhiều nhất. Khi không có phụ nữ trong độ tuổi lao động chăm sóc, gia đình thường giao cho trẻ em, đặc biệt là trẻ em gái vị thành niên và phụ nữ lớn tuổi đảm nhận vai trò này.
Thousands of visually impaired students have been able to improve their English skills thanks to the dedication of staff at a free language centre in Hà Nội. Founded in 2011, Vietnam and Friends offers free classes to help students gain more confidence.