Bị kéo về làm vợ ngoài ý muốn khi mới 12 tuổi, Đan* quyết tâm bỏ trốn, trở về nhà và tiếp tục con đường học tập. Nhưng hành trình trở về nhà, trở về với cuộc sống của chính em đầy những gian nan thách thức.
“Em đi bộ từ sáng sớm đến 4 giờ chiều, đi hết quãng đường 20km để trốn khỏi nhà chồng” – Đan* rơi nước mắt khi kể lại hành trình ba lần thoát khỏi nhà chồng khi mới 12 tuổi.
Trường phổ cập Tam Hà (TP. Thủ Đức) (1) là cơ sở giáo dục ưu tiên tiếp nhận học sinh có hoàn cảnh đặc biệt. Mỗi em có một hoặc hơn một rào cản tiếp cận hệ thống giáo dục công lập lẫn tư thục. Thiếu hồ sơ, giấy tờ theo quy định. Không đủ khả năng chi trả. Bị khiếm thị. Mắc chứng tự kỷ… Những thân phận hẩm hiu được gột rửa, nâng đỡ. Trường giàu tình thương, trò hạnh phúc.
Ba thế hệ ở hẻm rau muống
“Hẻm rau muống” là cách người địa phương gọi hẻm 252 đường Tam Bình, TP. Thủ Đức.
NDO – Sáng 1/10, ông Trần Văn Nhơn, Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Kông Lơng Khơng (huyện Kbang, tỉnh Gia Lai) xác nhận trên địa bàn xã vừa xảy ra một vụ đuối nước thương tâm khiến 2 cháu trai tử vong là em Đ.V.Đ (SN 2012) và Đ.V.K (sinh năm 2011, cùng làng Mơhra-Đáp).
Đoạn suối xã Tơ Tung nơi 2 cháu cháu Đ.V.Đ và Đ.V.K đuối nước.
Vụ việc xảy ra vào lúc 15 giờ ngày 30/9, cháu Đ.V.Đ và Đ.V.K cùng với 2 em nhỏ khác cùng làng đi xuống suối đầu nguồn xã Tơ Tung (đoạn tiếp giáp giữa làng Đắk Pơ Kao và làng Stơr, xã Tơ Tung) để tắm.
Do trời mưa to, nước suối lên nhanh nên các cháu không may bị đuối nước.
Hai em nhỏ đi cùng thấy vậy liền chạy đi tìm người cứu, tuy nhiên, do suối ở xa khu dân cư nên lúc mọi người đến nơi thì các cháu đã tử vong.
Chính quyền, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể xã Kông Lơng Khơng và huyện Kbang đã đến chia buồn và hỗ trợ 2 gia đình làm thủ tục mai táng cho 2 cháu.
Trước đó, vào ngày 7/9, trên địa bàn huyện Ia Grai (Gia Lai) cũng xảy ra vụ đuối nước khiến 2 nam sinh L.Đ.P.K (9 tuổi) và T.V.H (10 tuổi) là học sinh của Trường Tiểu học Nguyễn Viết Xuân, cùng trú tại làng Bek, xã Ia Bă, huyện Ia Grai đuối nước thương tâm.
Nguyên nhân là chiều 7/9, trường cho nghỉ học, nên 2 học sinh rủ nhau ra hồ nước ở làng Bek bắt cá, tắm. Đến 15 giờ cùng ngày, nghe tiếng kêu cứu, người dân đến hiện trường đưa 2 em lên bờ và chở đi cấp cứu nhưng L.Đ.P.K và T.V.H tử vong sau đó.
Vài năm trở lại đây, nhiều phụ huynh tìm đến chùa gửi con tham gia khóa tu mùa hè. Vì sao các khóa tu này bỗng ‘hot’ lên và việc quản lý nó sẽ do ai đảm trách?
Khóa tu mùa hè là cụm từ vừa nổi khoảng 3 năm trở lại đây. Không chỉ dành cho các em thiếu nhi, thanh thiếu niên, người lớn tuổi cũng tham gia những khóa tu ngắn ngày được các chùa tổ chức. Bên cạnh đó, nhiều đoạn clip được trích từ bài giảng pháp của những người tu hành được lan tỏa trên mạng xã hội với lượt xem “khủng” càng khiến nhiều người tò mò.
Vì sao khóa tu mùa hè bỗng “hot” lên? Các chùa đã tổ chức khóa tu mùa hè thế nào để quản lý được từ vài trăm đến cả 3.000 người cùng tham dự một khóa tu như vậy? Thanh Niên thực hiện loạt bài giải mã khóa tu mùa hè qua góc nhìn của chính người trong cuộc để tìm câu trả lời.
Khóa tu mùa hè tổ chức tại chùa Thiên Quang (Bình Dương) đầu tháng 6 vừa qua – Diệu Mi
Ở trường tôi có em Cháng T.G 14 tuổi là một học sinh năng động, học tập tốt, ngoan và được các bạn trong trường bầu làm liên đội trưởng.
12 tập phim hoạt hình “Hành trình của Mỷ” được đông đảo các em chờ đón theo dõi.
“Ở trường tôi có em Cháng T.G 14 tuổi là một học sinh năng động, học tập tốt, ngoan và được các bạn trong trường bầu làm liên đội trưởng. Vậy mà chỉ sau dịp nghỉ tết Nguyên Đán, em G đã bỏ học để lấy chồng, một thanh niên cùng xóm. Nhà trường đã báo cáo chính quyền xã can thiệp nhưng em nhất quyết không đi học nữa để ở nhà lấy chồng. Một buổi chiều đầu năm, chúng tôi đến vận động em G đi học. Trước mái nhà em nhỏ bé, sân vườn ướt không có nổi một chỗ khô ráo để bước chân vào… Tôi hỏi ‘sao em không đi học’, em đáp ‘em cũng muốn học nhưng gia đình em bắt em lấy chồng’ vì con gái học nhiều làm gì, vì học thì cũng ăn ngô, không học cũng ăn ngô’”…
“Lấy chồng từ thuở mười ba”, câu chuyện của giáo viên trong một xã của huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang kể lại cho chúng ta thấy, kết hôn trẻ em là một thực tế phổ biến ở nhiều tỉnh miền núi trong cả nước. Thậm chí, tỉ lệ tảo hôn ở một số tộc người như người H’mông, Cơ Lao, Mảng… vẫn lên tới 50%, các em đều rời bỏ ghế nhà trường sau khi kết hôn.
Báo cáo tóm tắt: Tại đây: Sức khỏe tâm thần và tâm lý xã hội của trẻ em và thanh niên tại một số tỉnh và thành phố ở Việt Nam
Các thông điệp chính
Mặc dù tỷ lệ mắc các vấn đề sức khỏe tâm thần được báo cáo trong các nghiên cứu tài liệu có sẵn là tương đối thấp, quan điểm chung cho rằng vấn đề sức khỏe tâm thần và tâm lý xã hội đều đang gia tăng ở Việt Nam, đặc biệt trong trẻ em và thanh thiếu niên.
Kỳ vọng và áp lực lớn từ gia đình và nhà trường về việc học tập tốt, về các chuẩn mực xã hội (bao gồm cả kết hôn sớm) thường đặt các em gái vào vị thế bất lợi so với các em trai, và sự tăng tiếp xúc với Internet là những yếu tố nguy cơ tiềm tàng đối với sức khỏe tâm lý xã hội, dẫn đến tình trạng cô lập xã hội, lo lắng, buồn phiền, lo âu, trầm cảm, cảm giác tuyệt vọng và trong một số trường hợp là tự tử.
Các yếu tố bảo vệ bao gồm môi trường gia đình gắn kết, mạng lưới xã hội và bạn bè tốt, giáo viên hỗ trợ và có tấm gương để noi theo; gia đình có nền tảng kinh tế – xã hội tốt cũng như sự sẵn có của các dịch vụ cũng giúp giảm nhẹ các gánh nặng lên trẻ em, từ đó giúp giải tỏa những căng thẳng tiềm ẩn.
Trong khi các dịch vụ sức khỏe tâm thần và tâm lý xã hội mới được cung ứng thông qua các trung tâm bảo trợ và công tác xã hội, các bệnh viện tâm thần và các phòng ham vấn tâm lý học đường, chất lượng và độ bao phủ của các dịch vụ này còn giới hạn và thường tập trung vào những rối loạn tâm thần nặng.
Trong tương lai, điều then chốt là đẩy mạnh và nâng cao số lượng và chất lượng nguồn nhân lực cũng như số lượng và loại hình dịch vụ, đặc biệt là những dịch vụ hướng đến các vấn đề sức khỏe tâm thần không phải thể nặng.
Nâng cao nhận thức của tất cả các cấp về sức khỏe tâm lý xã hội của trẻ em và thanh thiếu niên cũng là một việc làm cần thiết, và tất cả những điều này không thể được thực hiện nếu không có khung chính sách, phân bổ ngân sách hợp lý và sự hợp tác giữa các ban ngành khác nhau
Độ tuổi chịu trách nhiệm hình sự của trẻ em là một chủ đề gây nhiều tranh cãi trên thế giới. Ở Việt Nam, vấn đề này đang được tranh luận trong quá trình sửa đổi bổ sung Bộ Luật Hình sự. Một số người tranh luận rằng phương thức tiếp cận “cứng rắn với tội phạm” là cần thiết để trừng phạt trẻ em nhằm phòng ngừa tình trạng phạm tội tiếp diễn.
Tuy nhiên, nghiên cứu quốc tế chỉ ra rằng do trẻ em còn đang trong giai đoạn phát triển, việc gán cho trẻ em và đối xử với trẻ em như những tội phạm ở độ tuổi nhỏ có thể tác động tiêu cực nghiêm trọng đến sự phát triển và khả năng cải tạo, phục hồi thành công của trẻ.
Đề xuất giảm độ tuổi tối thiểu chịu trách nhiệm hình sự không phù hợp với bằng chứng cho thấy não bộ của trẻ em còn chưa phát triển đầy đủ về cấu trúc và chức năng, có tác động đến khả năng ra quyết định và gia tăng xu hướng trẻ em có những hành vi liều lĩnh ở tuổi chưa thành niên. Khoa học cũng chỉ ra rằng trẻ em sẽ có khả năng “từ bỏ” được những hành vi này.
Nếu trẻ em có thể bị ảnh hưởng tiêu cực bởi những nhóm có ý đồ xấu dẫn đến vi phạm pháp luật, thì cũng có nghĩa là trẻ em có khả năng rất lớn ảnh hưởng tích cực để làm những việc tốt nếu trẻ em được đưa vào chương trình phục hồi, giáo dưỡng phù hợp thay vì bị trừng phạt một cách khắc nghiệt.
Theo thống kê của UNICEF, dù vẫn còn nhiều trẻ em đang chịu những sự thiếu thốn nhất định, nhưng Việt Nam đã đạt nhiều thành tựu to lớn, đa phần trẻ em Việt Nam hiện được hưởng cuộc sống chất lượng hơn thế hệ đi trước.
Báo cáo “Trẻ em Việt Nam” của UNICEF Việt Nam cập nhật số liệu đến cuối tháng 4/2022 cho thấy, chỉ trong một thời gian khá ngắn, Việt Nam đã đạt được những tiến bộ to lớn về chăm sóc cho 26 triệu trẻ em và người vị thành niên.
Thành tựu kinh tế và phát triển con người tăng lên nhanh chóng chỉ trong hơn 2 thập kỷ cũng được phản ánh trong các chỉ số phúc lợi dành cho trẻ em. Hầu hết trẻ em được đi học tiểu học và trung học cơ sở, được tiếp cận với dịch vụ chăm sóc sức khỏe đầy đủ và có thể sống thọ hơn cha mẹ mình.
Ly-Et was enrolled in a school accommodating deaf children. The headmaster remembers her arrival.
STORY HIGHLIGHTS
The Quality Improvement of Primary Education for Deaf Children Project developed new sign language gestures and trained deaf teachers, mentors, and caregivers.
Expanded sign language facilitated the integration of deaf children in Vietnam into the mainstream and special education.
The success of the project makes it suitable for expansion around the country and to older students.
Lo Mu Du Ly-Et was born in 2010 to deaf parents belonging to the Cil (K’ho) ethnic group in the central highland province of Lam Dong in Vietnam. Ly-Et’s parents’ deafness was considered a burden to their families, but they overcame that stigma, raised a family together, and wanted their child to have opportunities that had been unavailable to them.
Born deaf, growing up with linguistic barriers, and as a result, a sense of isolation and loneliness, Nguyen Thi Ngoc Anh didn’t give up. Instead she rose to the challenge and became a primary education teacher – and a fighter for a future without language barriers where deaf children can develop equally to those who can hear.
Teachers of Nguyen Dinh Chieu Special School for the Visually Impaired in Ho Chi Minh City have made Braille textbooks for their students during the last three months. Photo: Ngoc Phuong – Pho Huong / Tuoi Tre
Instead of having a normal summer break, teachers at Nguyen Dinh Chieu Special School for the Visually Impaired in Ho Chi Minh City used their free time to prepare Braille books for a new curriculum for blind students.
But at a cooking school in Hanoi, the focus is on more than filling stomachs.
For the teenagers who attend KOTO, an internationally recognised hospitality boarding school in the Vietnamese capital, the kitchen offers a path out of poverty – one dish at a time. Tiếp tục đọc “Vietnam’s Cooking School of Hope”→
TN – Lớp học tình thương ‘Chắp cánh ước mơ’ tại khu phố 2, P.Hiệp Bình Phước, TP.Thủ Đức (TP.HCM) mà người dân quen gọi, thực chất nằm trong chốt dân phòng tự quản, là nơi dạy chữ cho trẻ nhập cư nghèo mấy năm nay…
Tâm (áo trắng – hồng, bên phải) đã theo học lớp tình thương 3 năm nay – ẢNH: SONG MAI
PN – Bùi Thanh Xuân – 12 tuổi – nằm nghiêng, quay mặt ra rạch Bà Bướm (P.Phú Thuận, Q.7, TP.HCM), ôm ấp một hàng bốn con búp bê nhỏ xíu đặt gọn trong lòng. Phía sau lưng em, bóng đêm đã kịp phủ xuống dù chiều chỉ mới nhập nhoạng phía bên ngoài. Con thuyền cũ được quây lại để làm thành một mái nhà đã không còn một ánh sáng nào lọt vào, ngoài luồng sáng yếu ớt phản chiếu từ mặt sông, hắt ngang qua người đứa trẻ đang nằm ngang lại chỗ mũi thuyền. Chỗ đó là thế giới của Xuân.Tiếp tục đọc “Những đứa trẻ đói… chữ”→