Dự án xây sân vận động Trống Đồng với sức chứa 135.000 chỗ ngồi trong khu đô thị thể thao Olympic tại Hà Nội là một công trình tham vọng, mang tầm vóc quốc tế của VN.
Tuy nhiên, giá trị của dự án không thể chỉ xét trên quy mô mà ở khả năng vận hành hiệu quả, bền vững và đảm bảo tính kết nối với các cơ sở hạ tầng xung quanh.
Để đem lại lợi ích thiết thực cho người dân và tránh nguy cơ lãng phí như nhiều công trình thể thao trước đây, Chính Phủ và nhà đầu tư cần đánh giá năng lực quản lý, duy trì hoạt động, cũng như xem xét rủi ro vận hành của một sân vận động lớn hơn gấp 3 lần sân Mỹ Đình hiện tại.
Quan trọng hơn, chỉ khi mọi người dân đều có sân chơi thể thao đúng nghĩa và chất lượng thể thao nước nhà từng bước vươn tầm thế giới, các sân vận động quy mô lớn mới thực sự đem lại lợi ích cho cộng đồng và thu hút bạn bè quốc tế, thay vì chỉ dừng lại ở vai trò biểu tượng.
Ngày 19.12 vừa qua, siêu đô thị thể thao Olympic với điểm nhấn là sân vận động Trống Đồng 135.000 chỗ ngồi đã được khởi công. Đây là một bước đi đầy tham vọng. Nhưng để một công trình vĩ đại không trở thành một “ốc đảo” lãng phí, chúng ta cần nhiều hơn là những khối bê tông cốt thép.
Từ niềm tự hào của những thế hệ “mở mắt là thấy bóng đá”
Trong ký ức của những người Hà Nội yêu bóng đá, sân Cột Cờ hay sân Hàng Đẫy không đơn thuần chỉ là những địa danh, đó là những thánh đường của cảm xúc. Khi sân Hàng Đẫy được nâng cấp năm 1998 chuẩn bị cho Tiger Cup, rồi sau đó là sự ra đời của Mỹ Đình để phục vụ SEA Games 22 năm 2003 mà Việt Nam là chủ nhà, mỗi cột mốc ấy đều tạo nên một làn sóng phấn khích đối với người hâm mộ.
Ô nhiễm không khí đe dọa trực tiếp tới sức khỏe và tính mạng con người. Tại Việt Nam, tình trạng này đang ở mức báo động, đặc biệt ở Hà Nội và TP.HCM. Đáng nói, số liệu về chất lượng không khí tại nhiều địa phương vẫn còn mù mờ, khiến người dân không nắm rõ mức độ ô nhiễm nơi mình sinh sống.
Trước thực trạng này, minh bạch dữ liệu không khí là yếu tố then chốt giúp Nhà nước, người dân và toàn xã hội ý thức rõ về tình trạng không khí và các nguồn gây ô nhiễm. Từ đó, mới có các giải pháp cải thiện không khí hiệu quả và quyết liệt hơn.
Theo nghiên cứu của WHO, hơn 60.000 người tử vong năm 2016 do bệnh tim, đột quỵ, ung thư phổi, phổi tắc nghẽn mạn tính, viêm phổi ở Việt Nam đều có liên quan tới ô nhiễm không khí.
Bệnh nhân tại phòng cấp cứu ở Trung tâm Hô hấp – Bệnh viện Bạch Mai – Ảnh: DANH KHANG
Sài Gòn đã mắc sai lầm lớn khi để nhà cao tầng mọc dọc hai bờ sông Sài Gòn. Đừng đi vào vết xe đổ đó. Hãy để sông Hàn là của tất cả mọi người (không phải của riêng người giàu) và tất cả mọi người (khắp thế giới) sẽ đến với you, Đà Nẵng.
Trục cao tầng góp phần thay đổi diện mạo hai bờ sông Hàn
Đà Nẵng đẩy mạnh tái thiết hai bờ sông Hàn với loạt dự án cao tầng, hạ tầng, củng cố định hướng phát triển trung tâm dịch vụ, tài chính và thị trường bất động sản cao cấp.
Hai bờ sông Hàn đang trở thành một trong những tâm điểm phát triển mới của Đà Nẵng, trong bối cảnh thành phố dịch chuyển từ mô hình đô thị du lịch sang trung tâm dịch vụ, thương mại và tài chính tầm khu vực. Loạt dự án căn hộ, khách sạn và thương mại quy mô lớn được triển khai, góp phần tạo nên trục cao tầng mới và định hình lại diện mạo đô thị.
Sụt lún nghiệm trọng đang xảy ra tại TP.HCM thực tế đã được nghiên cứu và cảnh báo cách đây hơn 15 – 20 năm. Tuy nhiên, chính sách phát triển đô thị ở đây khi tính đến nguy cơ sụt lún vẫn xìu xìu ển ển.
TP.HCM đang ‘chìm dần’ và ‘chìm’ nhanh thứ 2 thế giới. Nếu Việt Nam tiếp tục chậm trễ trong quy hoạch và xây dựng, Việt Nam sẽ giống Indonesia khi phải di dời thủ đô do thành phố Jakarta đang chìm dần. Tương lai có thể tệ hơn khi TP.HCM bị lún nhiều gấp 4 lần Jakarta.
Ho Chi Minh City is one of the most unaffordable housing markets in the world, with the median home costing 32.5 times median household income. Can young people ever afford to save for their first property? A young engineer in Vietnam’s biggest city shares her strategies for reaching this goal.
Many poor people in HCM City are forced to live in makeshift houses along canals, where the environment is dirty, dangerous and unhealthy. They all hope for a more stable life in better places. Hear what they have to say.
Climate change has threatened to erase major cities in Vietnam, including its biggest metropolis, Ho Chi Minh City. A historic downpour which sank many parts of the city late last year was seen as a mere tip of the iceberg. It’s predicted that by 2050, the city will go underwater if no concrete measures are taken to prevent the phenomenon of rising sea levels, land subsidence, weak soil foundation due to groundwater extraction, rapid developments and population growth. What has been done to respond to the gradual sinking of the city? Can it survive a looming threat to its existence?
Anh lái xe nghêu ngao hát: “Dù có đi bốn phương trời, mà vẫn ngỡ đang ở Nhổn…” lúc chúng tôi chạy tránh thị trấn Sapa để vượt đèo Ô Quy Hồ sang Bình Lư đi Sìn Hồ (Lai Châu). Không chỉ chúng tôi, những người từng yêu Sapa nay đều hầu như không còn ai muốn chui vào “đống bê tông lổn nhổn” ấy nữa, dù nó ngay trước mặt.
Nếu lấy mốc 1897 chính quyền Pháp mở cuộc điều tra dân số đầu tiên về các tộc người vùng núi cao, từ đó Sapa được phát hiện, tính đến nay tròn 120 năm. Tôi lên đó đầu những năm 90 thế kỷ trước, rồi còn vài lần nữa, nhưng không sao nhớ nổi chuyện mỗi lần, hơn 30 năm rồi còn gì.
Sapa có ba giá trị lớn: khí hậu, cảnh quan và cuộc sống người thiểu số. Ảnh: Thanh Vy
Hồ Tây ở Hà Nội và Hồ Tây ở Hằng Châu (Trung Quốc) tương đồng về quy mô, hình thế, công năng văn hóa. Nhưng Hồ Tây ở Hằng Châu đã trở thành Di sản văn hóa thế giới, đại chúng cùng được thụ hưởng, trong khi Hồ Tây ở Hà Nội có nguy cơ thành “vùng bất động sản khủng của các doanh nghiệp”.
Trong khu vực các nước đồng văn, có rất nhiều hồ mang tên Hồ Tây. Trung Quốc có 36 Hồ Tây, Nhật Bản có một Hồ Tây (ở huyện Yamanashi) và Việt Nam có một Hồ Tây tại thủ đô Hà Nội. Không chỉ cùng tên, tất cả các Hồ Tây kể trên còn mang một đặc điểm chung rất quan trọng: đều là nơi hội tụ, ghi dấu của thơ ca, truyền thuyết và tín ngưỡng dân gian.
Nổi tiếng nhất trong số đó, phải kể đến Hồ Tây ở Hằng Châu (Trung Quốc) và Hồ Tây tại Hà Nội với nhiều điểm tương đồng mà chúng tôi sẽ lần lượt nêu ra.
Hồ Tây và thành phố Hằng Châu nhìn từ trên cao. Ảnh tư liệu Đinh Thế Anh
(Dân trí) – Bờ sông Sài Gòn đoạn qua phường Thảo Điền (TP Thủ Đức) bị những dãy biệt thự khủng bịt kín, gần như không còn lối ra. Các khu biệt thự biến mặt sông thành bến du thuyền, chiếm trọn không gian chung.
Những năm gần đây, vấn đề các công trình xây dựng xây dựng vươn sát mặt sông Sài Gòn là thực trạng chưa có lời giải của TPHCM. Trong đó, khu vực sông Sài Gòn đoạn qua khu vực phường Thảo Điền (thành phố Thủ Đức) là điểm nóng của vấn nạn công trình, biệt thự bao vây đường bờ sông, người dân khó để tìm nơi tiếp cận, hóng gió trời hay tập thể dục.
Để được tận hưởng không khí của mặt sông, người dân buộc phải chọn phương án đi bộ xa hơn về đầu hoặc cuối đường Nguyễn Văn Hưởng, một con hẻm nhỏ nằm giữa đường hoặc trả tiền để vào nhà hàng, quán cà phê ven sông.
TTCT – Trong bộ phim Hàn Quốc đình đám vừa ra mắt trên Netflix Squid Game (Trò chơi con mực), hàng trăm con nợ đường cùng tình nguyện tham gia một trò chơi sinh tử, nơi người thắng chung cuộc lĩnh hàng chục triệu đô, còn kẻ thua ngay lập tức bỏ mạng. Liệu thực tế xã hội Hàn Quốc có bế tắc đến vậy?
Người Hàn Quốc biểu tình trong trang phục Squid Game.
Ngày 20-10, một nhóm người biểu tình đã diện đồng phục, mặt nạ lính trong Squid Game xuống đường phố Seoul nhằm yêu cầu Chính phủ Hàn Quốc cải thiện tình trạng sống bế tắc của người lao động – một đề tài được đề cập xuyên suốt bộ phim.
ZN – Quá trình xâm lấn đô thị làm gia tăng khoảng cách xã hội giữa những cư dân ngoại ô giàu có và hàng nghìn người dân “bị bỏ lại phía sau”.
Danielle Labbé, Chuyên gia quy hoạch đô thị Danielle Labbé là phó giáo sư quy hoạch đô thị của Đại học Montreal (Canada). Bà từng theo học tại Đại học Xây dựng Hà Nội năm 2001 và nghiên cứu rất nhiều về quy hoạch ở khu phố cổ Hà Nội. Hiện nay Labbe đang sống và làm việc tại Québec, chủ yếu nghiên cứu và giảng dạy các vấn đề liên quan đến quy hoạch đô thị.
Hơn 20 năm trước, mô hình khu đô thị mới lần đầu tiên được đề xuất ở Việt Nam. Các nhà quy hoạch, làm chính sách lẫn người dân đều kỳ vọng khu đô thị mới sẽ cung cấp đầy đủ nhà ở cho cư dân thành thị trong không gian sống tiện nghi.
Đồng thời, khu đô thị mới được xây dựng sẽ giải quyết vấn đề phát triển đô thị hỗn loạn, tự phát khắp Việt Nam. Thay vào đó nó được kỳ vọng tạo ra cảnh quan đô thị mới hiện đại, văn minh và đồng bộ.
Tuy nhiên sau hai thập kỷ, viễn cảnh về những khu đô thị mới hiện đại, người dân có nhà để ở, chủ đầu tư thu lợi từ dự án không hề tốt đẹp như đã hứa.
Tác giả Erik Harms đã chia sẻ thêm với TTCT về quyển sách Luxury and Rubble của anh.
Erik Harms khi đang tìm hiểu về hoàn cảnh của nhiều gia đình ở Thủ Thiêm bị di dời qua bên kia sông Đồng Nai, ở một khu tái định cư thuộc huyện Nhơn Trạch vào tháng 7- 2012 (Ảnh: nhân vật cung cấp)
Vì sao anh viết quyển sách này?
– Trước khi thực hiện dự án này, tôi nghiên cứu về sự phát triển đô thị và đã viết cuốn sách Saigon’s Edge: On the Margins of Ho Chi Minh City (tạm dịch: Bên lề Sài Gòn: Câu chuyện của những vùng ven) nói về sự phát triển của các khu vực vùng ven Sài Gòn như Hóc Môn.
Sau đó, tôi trở lại Việt Nam tìm hiểu thêm về những vấn đề quan trọng của đất nước các bạn. Tôi phát hiện sự phát triển đô thị mới ở Việt Nam rất quan trọng và tất cả mọi người đều quan tâm. Ngoài ra, giới trí thức và kiến trúc sư chưa phân tích đủ những ảnh hưởng xã hội của mô hình này.
TTCT – Những khu công nghiệp mênh mông, những đô thị sầm uất được xây nên ngày hôm nay có mồ hôi nước mắt thầm lặng của người di cư. Và 6 tỉ đôla mỗi năm được họ gửi về bản quán.
Một người nhập cư ở TP Thủ Đức (TP.HCM). -Ảnh: Cương Trần
“Sợ thành phố phong tỏa không trụ được, hai vợ chồng em bế con chạy xe máy về Trà Vinh nhưng đến chốt Long An yêu cầu giấy xét nghiệm không qua được nên lại quay về phòng trọ” – cô vừa kể trong video call vừa cho tôi xem giấy cầm đồ. Chiếc xe máy – tài sản có giá duy nhất – mang ra tiệm cầm đồ được 5 triệu để cầm cự qua mấy chỉ thị giãn cách chắc khó mà lấy về. Cô cho tôi xem đứa trẻ hai tuổi đang ngủ say trên võng trong căn phòng trọ nhếch nhác, mái tôn thấp và những mảng tường loang lổ.