Tại Việt Nam, nhu cầu chăm sóc sức khỏe và sinh hoạt tại viện dưỡng lão của người cao tuổi ngày càng tăng. Tuy nhiên, số lượng cơ sở và nhân lực có trình độ trong lĩnh vực này vẫn còn hạn chế. Bởi vậy, Nhà nước cần có chính sách hỗ trợ và đẩy mạnh mở rộng các mô hình viện dưỡng lão, qua đó giúp người cao tuổi dễ dàng tiếp cận các trung tâm chăm sóc sức khỏe chất lượng, phù hợp với khả năng chi trả. Ngoài ra, cần khuyến khích gia đình và xã hội quan tâm, chăm lo đến người cao tuổi, để họ sống vui khỏe, có ích và không rơi vào tình cảnh cô đơn.
Cấp bách khơi thông cơ chế phát triển nhà dưỡng lão
Bài 1: Muốn vào viện dưỡng lão, không dễ!
01/07/2024 – 06:34
PNO – Theo dự báo, đến năm 2038, Việt Nam sẽ trở thành nước có dân số già với tỉ lệ người cao tuổi chiếm 25%, kéo theo nhu cầu sử dụng các dịch vụ chăm sóc, hỗ trợ xã hội ngày càng lớn. Cho nên, ngay từ bây giờ, việc quan tâm đầu tư, phát triển hệ thống các dịch vụ chăm sóc người cao tuổi, trong đó có viện dưỡng lão, là hết sức cần thiết, nhất là tại các thành phố lớn như Hà Nội và TPHCM.
Không gian rộng rãi, thoáng mát của trung tâm dưỡng lão Thị Nghè (TPHCM) – ẢNH: THU LÊ
Quỹ bảo hiểm y tế là nơi giúp hàng chục triệu người dân giảm gánh nặng tài chính khi khám chữa bệnh, đặc biệt là những người nghèo, những người già sống một mình.
Tuy nhiên, nhiều cá nhân và tổ chức đã và đang thực hiện hành vi lập hồ sơ khám bệnh giả để rút tiền phạm pháp của quỹ BHYT. Làm giảm đi đáng kể các nguồn lực để giúp những bệnh nhân được cứu chữa kịp thời, làm nguy hại đến sức khoẻ và tính mạng của họ. Đây không chỉ là phạm pháp mà còn là việc làm rất vô đạo đức. Những người thầy thuốc như vậy thì làm sao mà điều trị cho bệnh nhân được.
Nhà nước đang thực hiện chuyển đổi số trong ngành y tế. Một trong những mục đích của việc này là minh bạch chi phí BHYT, giúp làm giảm các hồ sơ khám bệnh giả. Mong việc này được đẩy mạnh, nhanh và toàn diện hơn nữa trong thời gian tới.
Vụ việc tại Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên, nơi thiết bị tán sỏi laser đã hỏng nhưng vẫn được ghi nhận sử dụng trong thời gian dài, khiến mỗi bệnh nhân phải chi trả ít nhất 1,3 triệu đồng, không chỉ phơi bày lỗ hổng quản trị, thái độ coi thường pháp luật, coi rẻ sức khỏe, tính mạng của bệnh nhân của những cá nhân có liên quan mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về nhu cầu cấp thiết đẩy mạnh chuyển đổi số trong y tế.
Chỉ khi lấy dữ liệu làm nền tảng, công nghệ làm công cụ, chuyển đổi số sẽ trở thành “lá chắn” vững chắc, chặn đứng sai phạm từ gốc, bảo vệ quỹ bảo hiểm y tế (BHYT) và củng cố niềm tin của nhân dân vào hệ thống chăm sóc sức khỏe.
Chúng ta đã chuẩn bị được những gì cho ba thập niên tới khi mà Việt Nam có hơn 30 triệu người cao tuổi và chiếm khoảng 25% dân số cả nước? Liệu đây có hoàn toàn chỉ là thách thức?
(KTSG) – Việt Nam đang tiến gần hơn đến thời kỳ già hóa dân số từ năm 2036. Hơn 23 triệu người đang ở độ tuổi trung niên (30-44) sẽ thành người già trong khi sự chuẩn bị cho tuổi già của nhóm người này, đặc biệt là ý thức và sự tích lũy tài chính, còn mờ nhạt chưa kể đến hệ thống an sinh xã hội chưa phát triển. Hệ thống chăm sóc y tế, điều trị bệnh cho người cao tuổi đối mặt với nhiều thách thức.
Điều dưỡng đang chăm sóc bệnh nhân tại một bệnh viện ở TPHCM. Ảnh: H.T
Những biến đổi về môi trường, khí hậu đã đẩy người lớn tuổi ở Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) phải rời quê tìm đường mưu sinh.
Bà Nguyễn Thị Áp (63 tuổi) tại chỗ ngủ của mình – một tầng hầm để xe ở chung cư nơi bà làm nhân viên vệ sinh. Ảnh: Thành Nguyễn
Chuyến rời quê đầu tiên trong đời bà Nguyễn Thị Áp* là khi bà đã bước qua tuổi 63. Sáng sớm một ngày tháng Bảy, người phụ nữ tóc bạc trắng xách giỏ quần áo, một mình ra lộ bắt xe đi khỏi quê nhà Chợ Mới, An Giang, tỉnh thượng nguồn ĐBSCL đến Thành phố Hồ Chí Minh (TP.HCM). Không chỉ mưu sinh, với bà, đó còn là một cuộc chạy trốn.
Khoản nợ hơn 100 triệu đồng tích tụ “từ ngày còn mần lúa”, lãi chồng lãi, cùng bệnh tim của người chồng đã đẩy bà Áp – gần như cả đời chỉ quen ruộng vườn – đến đô thị xa lạ tìm kiếm việc làm. Đích đến ban đầu trong kế hoạch của bà là Bình Dương, khu công nghiệp lớn nhất nước, nhưng những hàng xóm đi trước rỉ tai rằng nơi ấy chỉ có việc cho người trẻ. Cuối cùng, theo lời họ hàng chỉ, bà đặt cược vào TPHCM, nơi sẵn công việc làm thuê qua ngày.
“Ruộng đã bán. Con cái có gia đình riêng, và cũng khổ. Dì ở lại [quê] hết đời cũng không thể trả hết nợ”, bà Áp nói, không quên dặn người phỏng vấn giấu danh tính vì sợ chủ nợ nhận ra.