Văn học VN đang loay hoay, hay, nói chính xác hơn, nhà văn VN đang loay hoay. Vì sao?
Vì họ không có điểm tập trung.
Nhà văn, cũng như những người lao động nghệ thuật khác (nhạc sĩ, họa sĩ…), nên chú tâm vào nghệ thuật. Khi bắt đầu chú tâm vào những điều khác ngoài nghệ thuật (như tiền bạc, danh tiếng, độc giả, khuynh hướng chính trị của quan chức – dù là có thật hay do mình tưởng tượng…), nhà văn sẽ đánh mất chính mình, và nghệ thuật của họ khó được trong sáng và sâu sắc.
Hãy tập trung vào nghệ thuật. Dù chẳng có mấy ai đọc bài mình, dù chẳng có nhà xuất bản nào in bài mình, dù mình chẳng có tiền từ chất xám của mình…, hãy tập trung vào nghệ thuật. Và mọi chuyện còn lại để Trời Đất lo.
PTH (cũng là nhà văn)
***
Khi văn học thôi làm ta khó chịu
NGUYỄN THANH SƠN – 25/11/2025 12:01 GMT+7
TTCT – Và nếu có điều gì cần cho văn học Việt bây giờ thì đó chỉ là một điều giản dị: thêm một chút can đảm để đi xa hơn vùng an toàn, và thêm một chút trung thực để nói ra một điều gì đó thật, dù nhỏ.











Tôi vừa đọc một bài viết sâu sắc, lý thú của GS Trần Đình Sử: “Nghề văn không sang trọng”. Với kiến giải của một bậc thầy, và với sự phẫn nộ của một người cầm bút chân chính trước những gì đang làm hạ thấp văn chương, GS đã thẳng thừng phang vào thói háo danh đồng thời vạch ra thực chất của lao động chữ nghĩa: “kiếp nhà văn ở đâu cũng thế thôi. Họ nhặt rác để kiếm ăn, để bảo lưu giá trị văn hóa, dựng xây xã hội, phản kháng bất công từ một địa vị thấp.” Và ông kết thúc bài viết trên, mở ra nội dung của một vấn đề lớn khác: “Văn chương rất cần sự cao quý nhưng không cần sang trọng.” Tôi, một đàn em của ông, xin làm một kẻ “ăn theo nói leo”, liều mạng phát triển thêm những gì mà GS chưa kịp nói. 