phobienphapluat – “Lỗ hổng cốt lõi của cơ chế hậu kiểm hiện nay chính là sự lệ thuộc quá mức vào hồ sơ – giấy tờ, trong khi kiểm soát thực chất và trách nhiệm chuỗi bị làm mờ”, Luật sư Tuấn cho biết.
Sản phẩm Pate Cột đèn của Công ty CP Đồ hộp Hạ Long không đảm bảo anh toàn vệ sinh thực phẩm. Ảnh: Báo Tiền phong
Vụ việc 130 tấn lợn đông lạnh nhiễm bệnh, dương tính với virus tả lợn châu Phi của Công ty CP Đồ hộp Hạ Long bị Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an TP Hải Phòng phát hiện và khởi tố vừa qua đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo về cơ chế hậu kiểm an toàn thực phẩm, truy xuất nguồn gốc và quản lý chuỗi cung ứng trong kiểm soát an toàn vệ sinh thực phẩm thực chất hiện nay. Để hiểu rõ hơn về vấn đề này, chúng tôi đã trao đổi với Luật sư Nguyễn Văn Tuấn – Giám đốc Công ty Luật TNHH TGS (thuộc Đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội).
PV:Xin ông hãy cho biết, từ góc độ pháp lý, vụ phát hiện 130 tấn lợn nhiễm dịch tại Đồ hộp Hạ Long cho thấy những lỗ hổng lớn nào trong cơ chế hậu kiểm an toàn thực phẩm hiện nay?
Hoạt động đánh bắt thủy sản bằng kích điện là hành vi bị pháp luật nghiêm cấm do gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng đối với môi trường và cộng đồng. Dòng điện phóng xuống nước làm cá lớn, cá nhỏ, tôm, cua và cả trứng, cá con đều bị sốc, dẫn đến hủy diệt hàng loạt sinh vật thủy sinh và phá vỡ cân bằng hệ sinh thái.
Việc khai thác điện khiến nguồn lợi thủy sản cạn kiệt nhanh chóng, đặc biệt khi cá non và cá đang sinh sản bị tiêu diệt, gây ảnh hưởng đến sinh kế của những người khai thác hợp pháp. Bên cạnh tác động môi trường, thiết bị kích điện chế tạo thủ công còn tiềm ẩn nguy cơ điện giật, đe dọa tính mạng người sử dụng và người xung quanh. Cá đánh bắt bằng điện dễ mất độ tươi, nhanh ươn, làm giảm chất lượng thực phẩm.
Về mặt pháp lý, người vi phạm có thể bị xử phạt hành chính đến hàng chục triệu đồng, tịch thu phương tiện và thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự nếu gây hậu quả nghiêm trọng. Vì vậy, cần tăng cường tuyên truyền và kiểm tra nhằm ngăn chặn triệt để hành vi khai thác bằng kích điện để bảo vệ nguồn lợi thủy sản và phát triển bền vững.
Sầu riêng bị Trung Quốc trả lại do vượt dư lượng Cadimi – chất gây hại cho sức khỏe con người.
Loạt bài này mổ xẻ trách nhiệm quản lý và giải pháp của cơ quan chức năng khi để doanh nghiệp và nông dân trồng sầu riêng thua lỗ, do không nắm được thông tin và tiêu chuẩn xuất khẩu nông sản theo yêu cầu của thị trường quốc tế.
An An
Bài 1: Vì sao Cục Bảo vệ thực vật phớt lờ cảnh báo?
Bài 2: Loay hoay giữa ma trận tiêu chuẩn
Bài 3: Nỗi lo chính vụ
Bài 4: Lỗ hổng kiểm soát an toàn thực phẩm
Bài 5: Nước mắt nông dân
Bài cuối: Chờ sự hóa giải của tư lệnh ngành Nông nghiệp
***
Đại phẫu ‘vua’ trái cây tỷ USD – Bài 1: Vì sao Cục Bảo vệ thực vật phớt lờ cảnh báo?
Dương Hưng
02/06/2025 05:49
TP – Sầu riêng là trái cây xuất khẩu quan trọng nhất của Việt Nam, nhưng chỉ sau 2 năm tỏa sáng, loại vua trái cây xuất khẩu này đang rơi vào cuộc khủng hoảng chưa từng có. Đã đến lúc ngành hàng xuất khẩu tỷ USD của Việt Nam cần nhìn thẳng những bất cập, cần một cuộc “đại phẫu” để phát triển bền vững hơn.
CNA More than half of Chinese adults are overweight or obese, a potential ticking timebomb for the country’s healthcare sector. So, last March, China announced greater efforts to tackle rising obesity rates, with health authorities rolling out a nationwide weight management campaign during the annual ‘Two Sessions’ meeting.
How did China go from food scarcity two generations ago to rapid weight gain now? What does diet, lifestyle and education have to do with it? As beating obesity becomes a national priority, can China beat the bulge?
Chuyển đổi số hứa hẹn sẽ mang đến cho người nông dân nhiều lợi ích từ khâu sản xuất đến tiêu thụ sản phẩm. Tuy nhiên, trên thực tế, nhiều người nông dân vẫn cảm thấy khó khăn để tiếp cận và làm chủ công nghệ số. Bên cạnh đó, nhiều sảm phẩm công nghệ đưa ra chưa đáp ứng đúng nhu cầu sử dụng của người nông dân.
Chuyển đổi số sẽ đem lại kết quả to lớn cho nông dân và ngành nông nghiệp chỉ khi có sự đồng hành, đào tạo, hỗ trợ liên tục và phối hợp làm việc giữa nhà nước, công ty công nghệ và người nông dân.
VOV.VN – Dù được coi là chìa khóa nâng cao năng suất, chất lượng và đầu ra bền vững, chuyển đổi số trong nông nghiệp vẫn đang là bài toán khó với nhiều nông dân, hợp tác xã (HTX). Thiếu hạ tầng, thiếu kỹ năng, thiếu nguồn lực và thiếu kết nối thị trường đang khiến họ loay hoay giữa làn sóng công nghệ.Tiếp tục đọc “Nông dân loay hoay trước chuyển đổi số “→
Tội nghiệp Tây Nguyên và anh chị em đồng bào thiểu số.
Lượng xuất khẩu cà phê Việt Nam đang đứng thứ 2 thế giới, nhưng không có tăm tiếng trên thị trường thế giới vì Robusta chỉ được người ta mua để làm cà phê bột hòa tan. Trong khi đó, nước ngầm bị cạn kiệt, và nông dân nghèo không có đủ nước để sinh hoạt.
Và trong trường kỳ, rất có thể toàn Tây Nguyên không có đủ nước để trồng cà phê, đặc biệt với ảnh hưởng của biến đổi khí hậu.
Hi vọng nhà nước thấy cái hại trường kỳ và tìm cách giải quyết vấn đề một cách khoa học và bình đẳng ngay từ bây giờ.
Giữa bối cảnh nguồn cung cà phê toàn cầu khan hiếm và biến động mạnh, cà phê Việt Nam tiếp tục khẳng định vị thế khi xuất khẩu lập kỷ lục mới, đạt 7 tỷ USD chỉ trong 9 tháng và dự báo cả năm 2025 có thể cán mốc 8 tỷ USD. Đây là con số cao chưa từng có trong lịch sử ngành cà phê Việt Nam…
Kim ngạch xuất khẩu cả năm 2025 có thể vượt 8 tỷ USD.
Trong các bếp ăn trường học, thực phẩm đông lạnh được sử dụng khá phổ biến. Tuy nhiên, nếu bảo quản trong thời gian dài hoặc rã đông, chế biến không đúng cách, các thực phẩm này có thể bị hư hỏng, sinh vi khuẩn và các chất độc hại, gây nguy cơ mất an toàn thực phẩm.
Ngoài ra, sử dụng nguồn thực phẩm không đảm bảo vệ sinh an toàn cũng là nguyên nhân dẫn tới ngộ độc hàng loạt. Hệ miễn dịch của trẻ em cũng chưa được hoàn thiện, nên khi bị ngộ độc thì khả năng nguy hiểm đến sức khỏe và tính mạng hơn người lớn.
Giải pháp là nhà trường cần phải chọn nguồn thực phẩm sạch, bảo quản và chế biến đúng kỹ thuật, quy định của nhà nước. Các cơ quan nhà nước cũng cần thường xuyên kiểm tra và có mức phạt thích đáng khi các nhà trường làm sai trong việc đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.
Nguyễn Bảo Ngọc
1. Hàng loạt vụ ngộ độc thực phẩm trong nhà trường 2. Vụ ‘nghi ngăn học sinh ngộ độc đi cấp cứu’: Mẫu thực phẩm dương tính với vi khuẩn
Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, TP.HCM liên tiếp xảy ra ba vụ nghi ngộ độc thực phẩm tập thể tại các trường học khiến nhiều học sinh nhập viện với triệu chứng nôn ói, đau bụng, tiêu chảy…
Anh Phan Khắc Hồng một chủ doanh nghiệp ở Khánh Hòa, người đã chuyển đổi hàng trăm hecta đồn điền keo độc canh sang rừng tái sinh đa loài, đa tầng. Với một tinh thần: chuyển sang dưỡng rừng đa loài là con đường tất yếu, con đường lợi về cả về chi phí tài chính lẫn sinh thái.
Nhìn vào dữ liệu của Cafely năm 2025, có thể thấy người Việt chỉ đứng top 50 về tiêu thụ cà phê toàn cầu. Mỗi người chúng ta đang uống khoảng 0,4 ly mỗi ngày, tương đương mức của Philippines và thấp hơn nhiều so với Nhật Bản (1 ly) hay Hàn Quốc (0,9 ly). Điều này đặc biệt tương phản với bức tranh tiêu dùng ở châu Âu, nơi mức tiêu thụ dao động 2–5 ly/ngày. Thậm chí các quốc gia sản xuất lớn và là những nền kinh tế đang phát triển như Brazil hay Colombia cũng có mức tiêu thụ cao hơn Việt Nam.
Đáng chú ý, Việt Nam hiện đứng thứ hai thế giới về sản lượng cà phê, tương đương 17% thị phần toàn cầu và chỉ đứng sau Brazil (37%). Việt Nam cũng bỏ xa nhóm kế sau: cao hơn Colombia khoảng 2,2 lần và cao gần gấp 3 lần so với Indonesia hay Ethiopia. Vậy nguyên nhân nằm ở đâu? Một quốc gia xuất khẩu tới 90% sản lượng, đạt kim ngạch 5,48 tỉ USD năm 2024 (tương đương 3% GDP quốc gia và 10% GDP ngành nông nghiệp), lại chỉ tiêu thụ nội địa ở mức tối thiểu – dù văn hóa cà phê đã ăn sâu vào đời sống đô thị lẫn nông thôn. Khoảng cách giữa vị thế “đại bàng sản xuất” và thói quen “uống rất ít” cho thấy dư địa tăng trưởng thị trường trong nước lớn đến mức nào.
Câu chuyện bảo hộ mía đường ở VN tồn tại cả mấy chục năm nay, đến giờ vẫn không có lối thoát, bằng chứng là đường lậu luôn tìm cách đi vào VN. Sở dĩ có đường lậu vì đường trong nước đắt quá, mà đường các nước khác lại rẻ hơn.
VN mang tiếng bảo hộ/ bảo vệ cho nông dân nhưng thực tế nông dân chẳng được bảo vệ, chẳng được bán mía với giá cao, nên nghèo vẫn nghèo. Đã vậy, người tiêu dùng lại phải mua đường giá cao. Một mũi tên trúng 2 con chim: nông dân và người tiêu dùng.
Cách xử lý vấn đề rất giản dị: Nhà nước ngừng bảo hộ mía đường và để thị trường có tự do cạnh tranh.
PTH
Lén chở lậu 40 tấn đường từ Campuchia về TP HCM
Ai hưởng lợi từ bảo hộ mía đường?
Ai hưởng lợi từ bảo hộ mía đường? – Kỳ 1
Ai hưởng lợi từ bảo hộ mía đường – Kỳ 2: Cạnh tranh để ‘giải thoát’ nông dân
Ai hưởng lợi từ bảo hộ mía đường? – Kỳ 3: Không thể cứ bắt người tiêu dùng chịu thiệt
Ai hưởng lợi từ bảo hộ mía đường? – Kỳ 4: Hãy coi nhập đường từ Lào như một phép thử
Tài xế Bùi Xuân Trọng, 33 tuổi, thừa nhận được thuê chở 800 bao đường cát lậu, trọng lượng 40 tấn, theo đường mòn từ Campuchia về TP HCM thì bị cảnh sát phát hiện.
Ngày 23/9, Trọng bị Công an TP HCM bắt tạm giam để điều tra về hành vi Vận chuyển trái phép hàng hóa qua biên giới.
Bùi Xuân Trọng (phải) và tang vật trên xe. Ảnh: Công an cung cấp
(Chinhphu.vn) – Người đầu tiên ở Việt Nam nhiễm HIV vào 30 năm trước là một phụ nữ sống tại TPHCM. Hiện người phụ nữ này vẫn được theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TPHCM và sống khỏe mạnh nhờ tuân thủ điều trị.
Nuôi trồng thủy sản biển (Marine aquaculture hay mariculture) là hình thức nuôi dưỡng và khai thác sinh vật thủy sinh trong môi trường nước mặn tự nhiên, bao gồm các khu vực như vùng ven bờ, eo vịnh, biển mở, vùng triều, trên triều và khu vực quanh các hải đảo
Hoạt động này không chỉ nhằm cung cấp sản phẩm thủy sản phục vụ nhu cầu tiêu dùng trong nước và xuất khẩu, mà còn góp phần giảm áp lực lên nguồn lợi khai thác tự nhiên, cải thiện sinh kế và tăng cường sự hiện diện, thực thi chủ quyền quốc gia trên biển.
Việt Nam, với đường bờ biển dài hơn 3.260 km và vùng đặc quyền kinh tế rộng khoảng 1 triệu km², với tài nguyên nước dồi dào, sở hữu diện tích lớn các bãi triều, vùng ngập mặn tại cửa sông, khu vực ven đảo, các eo vụng kín gió và vùng biển xa bờ, phân bố đa dạng trên nhiều vùng và tiểu vùng sinh thái đặc thù thuận lợi cho phát triển nuôi biển. Ngoài ra, nguồn gen thủy sản bản địa phong phú với nhiều nhóm loài có giá trị kinh tế cao là một lợi thế chiến lược để phát triển ngành nuôi trồng thủy sản biển theo hướng công nghiệp, bền vững và hội nhập quốc tế.
NOAA Fisheries announced its Marine Mammal Protection Act comparability determinations in the Federal Register, covering about 2,500 fisheries across 135 nations. Of these, 240 fisheries from 46 nations were denied comparability findings, restricting their ability to export to the United States.
In August 2025, NOAA Fisheries announced its 2025 Marine Mammal Protection Act comparability finding determinations in the Federal Register. These determinations cover approximately 2,500 fisheries in 135 nations seeking to export fish and fish products to the United States. Comparability finding determinations are made for each nation on a fishery-by-fishery basis. A total of 240 fisheries from 46 nations were denied comparability findings.
NOAA Fisheries conducted a detailed analysis of each comparability finding application submitted by harvesting nations. Details regarding each nation’s comparability finding determination are categorized in the lists below. Each harvesting nation’s Comparability Finding Application Final Report can be accessed by clicking on the nation under Lists 1, 2, and 3 below. Additional documents detailing NOAA Fisheries’ evaluation process, the fisheries denied and granted comparability findings for each nation, and the trade information associated with fishery denials (including Harmonized Tariff Codes) can be found at the bottom of this page.
Nations whose fisheries were denied comparability findings are prohibited from importing fish and fish product from those fisheries into the United States beginning January 1, 2026, and may reapply for a comparability finding for the affected fisheries at any time after January 1, 2026. More information on seafood import restrictions and how they will be implemented under this program, is available here.
On the day French MPs gave themselves a round of applause for approving legislation to reintroduce a banned pesticide last month, a figure rose from the public gallery to shout: “You are supporters of cancer … and we will make it known.”
Fleur Breteau made it known. Her outburst and appearance – she lost her hair during chemotherapy for breast cancer – boosted a petition against the “Duplomb law” to well over 2m signatures.
On Thursday, France’s constitutional court struck down the government’s attempt to reintroduce the pesticide acetamiprid – a neonicotinoid banned in France in 2018 but still used as an insecticide in other EU countries as well as the UK – in a judgment that took everyone by surprise. The ruling said the legislature had undermined “the right to live in a balanced and healthy environment” enshrined in France’s environmental charter.
mekongeye.com Produced in partnership with the Putlizer Center
Long-term intensive chemical use in Laos’ banana farms has degraded the country’s once-fertile soil, and it may take nearly half a century to restore it.
Laos’ fertile soil and its proximity to China have created ideal conditions for banana cultivation to meet the surging demand from Chinese consumers.
This fruit frenzy has attracted Chinese companies to seek farmland in Laos, a landlocked country that has embraced a “green agriculture” approach to combat poverty.
With government approval, the sector has expanded, offering jobs, infrastructure development, and revenue from land once considered undervalued.
However, an investigation by Mekong Eye and the Rainforest Investigations Network (RIN) reveals that the fruit plantation boom has left a legacy of soil degradation and uncertain livelihoods for many local farmers.
OUDOMXAY & BOKEO, LAOS – Northern Laos is experiencing soil degradation after years of monocropping and widespread chemical use on banana farms operated by Chinese entrepreneurs.
Thiep doesn’t remember the name of the Chinese fruit company that leased his family’s land, only that it was one of the first to arrive in his northern Lao village in 2007.
After a decade of monocropping bananas, the company left and then returned the land to his family. But in the interim, the earth had changed in ways Thiep and his household couldn’t have anticipated.
“The soil is unusually hard and dry, not like it used to be. We had to replace the plow with a stronger one just to break the ground,” Thiep recalled.
His family members invested extra effort into its first rice crop after reclaiming the plotland. That year, they enjoyed a bumper harvest that was more than they had before the arrival of the Chinese company. But it was the last time they saw such abundance.
“The yield kept decreasing after that,” Thiep said, planting seedlings in the flooded paddy. “Before we leased it out, this plot produced 60 bags of rice. Now it’s down to 30, not enough for the family to eat.”
Nearly two decades ago, Chinese entrepreneurs, attracted by geographic proximity, blanketed northern Laos with banana plantations.
Exporting bananas to China quickly became an economic mainstay, replacing the long reliance on subsistence rice farming. The plantations not only created local jobs but also increased income for households leasing their land to companies.
But investment capital is bittersweet: it may have provided the region with a ladder out of the depths of poverty, but it has ushered in new perils.
Some local workers have reportedly fallen ill or died after pesticide spraying on farms.
Young Hmong workers rest after long hours of labor on a banana plantation in Oudomxay province, northern Laos. Many, including children under 15, face direct exposure to hazardous agricultural chemicals used in the plantations.
A 2017 study, conducted with the Lao government’s involvement, found that agricultural chemicals – used intensively and without consistent management on banana plantations – had poisoned rivers and soil, and harmed the health of residents and plantation workers.
Among the chemicals identified were paraquat – a highly toxic herbicide banned in several countries, including Laos and China – and chlorothalonil, a hazardous substance banned in the EU in 2020 due to its potential to pollute groundwater and cause cancer.
Facing the issue, an official from the Ministry of Industry and Commerce verbally stated in early 2017 that the Prime Minister’s Office had ordered a ban on all commercial banana cultivation, according to the Laos News Agency. However, our reporter was unable to find any official orders on public platforms dating back to 2016.