“Homestay” cho học sinh Lào: Dạy tiếng Việt gắn với sự ấm áp gia đình

HUY ĐỒNG (VIETNAM+) 

Các lưu học sinh Lào tìm hiểu về cuộc sống của các hộ gia đình ở Việt Nam. (Nguồn: Trường Hữu nghị T78)

Gắn học tập với thực tiễn, thực hành là một trong những phương pháp học tập được đánh giá đạt hiệu quả cao trong việc học ngoại ngữ.

Là một ngôi trường có bề dày lịch sử gần 60 năm chuyên đào tạo tiếng Việt cho các du học sinh Lào, Trường Hữu nghị T78 đã ứng dụng hiệu quả phương pháp giáo dục này, thông qua chương trình đào tạo “Homestay” – đưa lưu học sinh Lào đi thực tế tại nhà dân. Tiếp tục đọc ““Homestay” cho học sinh Lào: Dạy tiếng Việt gắn với sự ấm áp gia đình”

“Thành phố đáng sống”: Từ sông ra biển nối nhau ô nhiễm

 | 15/08/2017 | 10:26

Mỗi ngày âu thuyền Thọ Quang đón hơn 700 lượt tàu thuyền, sự quá tải đã khiến nơi này ô nhiễm kéo dài. Ảnh: MỸ LINH
Mỗi ngày âu thuyền Thọ Quang đón hơn 700 lượt tàu thuyền, sự quá tải đã khiến nơi này ô nhiễm kéo dài. Ảnh: MỸ LINH

Bãi biển đẹp Đà Nẵng những ngày này mùi hôi thối từ những cống xả tràn, những dòng kênh đen ngòm chảy ra biển khiến du khách phải dè chừng. Cây cầu Thuận Phước giữa cửa biển, nơi nhiều người chọn làm điểm thưởng lãm sông Hàn, ngắm núi Sơn Trà nhưng cách đó không xa là mùi hôi thối nồng nặc của cảng cá. Từ sông ra biển nối nhau ô nhiễm – thực trạng của thành phố du lịch, thành phố đáng sống – Đà Nẵng…

Tiếp tục đọc ““Thành phố đáng sống”: Từ sông ra biển nối nhau ô nhiễm”

Decades after war, what’s behind US-Vietnamese military cooperation

Mattis Pentagon Ngo
© US Defense Department

sputniknews – 21:36 10.08.2017 (updated 18:15 12.08.2017)

During the recent meeting between Vietnamese Defense Minister Ngo Xuan Lich and his US counterpart James Mattis, the two defense leaders agreed to deepen mutual military cooperation. Speaking to Sputnik Grigory Lokshin explained what lies at the heart of US-Vietnamese rapprochement.

Although the last time a US aircraft carrier visited Vietnam’s shores was when it participated in the evacuation of American advisers and supporters of the Saigon government in spring 1975, today Hanoi regards the US as one of its most important partners. Tiếp tục đọc “Decades after war, what’s behind US-Vietnamese military cooperation”

Ngôi trường ở Sài Gòn miễn học phí và cấp bằng quốc tế

TT&GD – 26-07-2016

Không học phí. Không tốn tiền ăn. Không lo tiền ở. Được học tiếng Anh. Có văn bằng nghề bếp hay quản lý nhà hàng khách sạn tiêu chuẩn Đức. Có tương lai rộng mở. Đó là những điểm đặc biệt của ngôi trường Andre Mai Sen ở Sài Gòn 

andre mai sen hinh anh 1Kỳ thi Trung học phổ thông Quốc Gia 2016 đã có kết quả. Trong số đó nhiều học sinh đang lo lắng: “Gia đình khó khăn, tiền đâu mình tiếp tục đi học lên cao?”.

Thật ra, với nhiều người, học nghề cũng là một lựa chọn đáng cân nhắc. Các em sẽ học nghề và nhanh chóng có công việc ổn định trong khi bạn cùng tuổi tốt nghiệp đại học mà thất nghiệp. Ngoài nhân sự giỏi, nhiều công ty, xí nghiệp ở Việt Nam hiện nay cần thợ hơn thầy. Một trong những lĩnh vực đang “khát” thợ chuyên nghiệp mà các em có thể theo học là nghề bếp và nhà hàng khách sạn. TTGĐ tìm và giới thiệu tới các em ngôi trường Andre Mai Sen giữa lòng Sài Gòn. Đây là ngôi trường mà TTGĐ tin rằng các em nhà nghèo có thể tìm hiểu để gửi gắm tương lai mình. Tiếp tục đọc “Ngôi trường ở Sài Gòn miễn học phí và cấp bằng quốc tế”

Nơi vải lanh đi muôn phương

  • THÁI LỘC – NGỌC HIỂN
  • 17.07.2017, 16:13

TTCT – “Lanh gắn với dân tộc Mông như vợ với chồng. Lanh là sự kết tinh của tri thức, của bản sắc, là tinh hoa văn hóa dân tộc Mông trên núi cao… Còn công việc của chúng tôi là cố gắng đưa lanh của dân tộc mình tỏa khắp năm châu!”. 

Nơi vải lanh đi muôn phương
Nghệ nhân Vàng Thị Mai (đội mũ) cùng làm việc với các vị khách quốc tế và trẻ em Mông ở Lùng Tám -NGỌC HIỂN

Nghệ nhân dệt lanh Vàng Thị Mai (55 tuổi) tự tin giới thiệu về Hợp tác xã (HTX) lanh Lùng Tám do bà sáng lập và làm chủ nhiệm. Tiếp tục đọc “Nơi vải lanh đi muôn phương”

Giữ rừng với mức lương… 1.000 đồng/ngày

  • TRẦN MAI
  • 09.08.2017, 10:41

TTCT – Còn một năm nữa là ông tròn 40 năm canh giữ cánh rừng nguyên sinh rộng 36ha nằm cạnh quốc lộ 24B. Chừng ấy thời gian, người cựu binh già vẫn miệt mài giữ “thành lũy” xanh cuối cùng giữa đồng bằng. 

Giữ rừng với mức lương... 1.000 đồng/ngày
Nhiều dốc núi dựng đứng, ông Minh phải khom người bò lên khi đi giữ rừng -Trần Mai

Ông là Trần Đức Minh (65 tuổi), người ngăn chặn nhiều đợt tấn công của lâm tặc ở núi Nhàn (xã Tịnh Sơn, H.Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi).

Đứng từ cánh đồng lúa Tịnh Sơn nhìn về ngôi làng tựa lưng vào cánh rừng xanh một màu nguyên thủy, đó là núi Nhàn. Ở đất này, ai cũng biết cánh rừng ấy còn đến ngày hôm nay, công lớn thuộc về ông Minh. Người già, con nít nào trong làng cũng có thể kể về ông.

Dấu chân in từng phiến đá, gốc cây

Những năm 1970, chiến tranh diễn ra ác liệt. Ông Minh cũng như những thế hệ trai tráng Tịnh Sơn cầm súng ra trận chiến đấu. Những cuộc sinh tử chồng chất trong chiến cuộc dài ra từng ngày. Ông và đồng đội chọn núi Nhàn làm căn cứ.

Ở dưới đồng bằng có thể bị truy đuổi nhưng khi lên đến núi Nhàn thì quân địch chỉ có khiếp vía. “Từng gốc cây, tảng đá trở thành nơi để chúng tôi trú ngụ, thoát khỏi những trận mưa bom bão đạn của giặc. Cái ân tình ấy mãi đến sau này vẫn không thể nào quên” – ông Minh tâm sự.

Hòa bình lập lại, năm 1978 ông Minh trở về quê, vừa là thương binh vừa là bệnh binh. Sự gan dạ của ông khiến cấp trên đề bạt ông giữ chức xã đội trưởng xã Tịnh Sơn. Hòa bình, và ông chọn làng An Ngọ dưới chân núi Nhàn làm nơi sinh sống.

Ở dưới chân ngọn núi từng đưa “tấm lưng” ra che chắn cho ông và đồng đội trong cuộc chiến thoát khỏi lằn sinh tử ấy, lâu lâu ông Minh lại nghe tiếng rựa, rìu xé toạc một góc trời. Thế là mình ông vác rựa lên núi.

Nhìn những thân cây ứa nhựa, ông Minh đau đớn: “Nhựa cây như máu của đồng đội ngã xuống, tôi tự hỏi trong chiến tranh cánh rừng này bom đạn hủy hoại không nổi mà giờ hòa bình sao lại bị tàn phá. Thế là tôi quyết truy đuổi lâm tặc ra khỏi rừng”.

Bà Nguyễn Thị Xuân, vợ ông Minh, cũng là người đồng đội một thời, hiểu rõ tâm nguyện của ông. Bà Xuân nhớ lại cái ngày ông từ núi Nhàn về cách đây gần 40 năm, bỏ cả cơm nước, mặt buồn xo.

“Tôi gặng hỏi mãi anh Minh mới bảo núi Nhàn bị tàn phá cả vạt lớn, cứ thế này thì đến một ngày sẽ không còn rừng nữa. Anh nói phải bảo vệ cho được rừng để đồng đội an giấc mà làng lại có được nơi giữ nước để có cái ăn” – bà Xuân kể.

Thời gian chạy qua như một trận bão, chớp mắt chàng thanh niên ngày nào đã trở thành ông già ngoài lục tuần. Trong từng nếp nhăn chằng chịt trên khuôn mặt, có biết bao sự kiện ông phải nhớ, nhưng núi Nhàn vẫn là tâm điểm.

“Lâm tặc lúc đó là người dân, họ đốn cây làm nhà hoặc làm chất đốt, nên tôi đến từng nhà khuyên can. Có người nói không đốn rừng lấy gì ăn. Tôi liền khuyên giữ lại rừng mới là kế sinh nhai lâu dài, bà con đốn mãi rừng cũng hết mà nguồn nước cạn kiệt thì lấy gì trồng lúa” – ông Minh nhớ lại.

Thế rồi, dấu chân ông hết in từng gốc cây, tảng đá núi Nhàn, lại in dọc làng để đi thuyết phục dân, giữ cho ngọn núi thôi tiếng rựa rìu.

Không khoan nhượng

Nhưng khi người làng đã biết nghĩ đến cái lâu dài, thôi phá rừng thì lâm tặc ở khắp nơi mò đến. Rừng lại ở ngay quốc lộ nên trở thành miếng mồi ngon. Chỉ chừng 15 phút là một cây rừng sẽ bị đốn hạ, chuyển lên xe chở đi.

Chính vì thế cuộc chiến giữ rừng trở nên cam go hơn. Người dân thấy công sức ông Minh bỏ ra bảo vệ núi, bảo vệ rừng không công nên ai cũng quý, chính họ dần trở thành các kênh thông tin, mỗi lần có người lạ lên núi Nhàn, họ lập tức báo cho ông, cùng ông bảo vệ rừng.

Từ ngày tình nguyện giữ rừng, trên cơ thể ông thêm những vết thương do té ngã. Lần thì ông đuổi một nhóm lâm tặc vừa vào rừng đốn cây, trong cuộc truy đuổi đơn thương độc mã ấy, ông vấp phải chính gốc cây lâm tặc đốn, ngã nhào, máu chảy đầy chân.

Khi người làng chạy đến nơi đã thấy ông nằm đó, người tiếp tục truy đuổi, người đưa ông đi cấp cứu. Nể phục ông Minh, thêm hai người lính già tình nguyện cùng ông giữ rừng. Thế là ông có một đội giữ rừng. Hai người bạn thời chiến, phong ông làm đội trưởng, họ là đội viên tổ giữ rừng núi Nhàn.

Ông Lê Cao Hùng, người lính đặc công năm xưa bây giờ không còn giữ rừng nữa và nhường trách nhiệm ấy cho con trai, tâm sự: “Chúng tôi chưa bao giờ khoan nhượng cho lâm tặc cả. Thời tôi còn trong tổ bảo vệ, bất kể đêm khuya, chỉ cần nghe người dân báo tin có người lạ vào rừng là cả ba lập tức lên núi truy đuổi”.

Màu xanh ngút ngàn của núi Nhàn hôm nay cũng trải qua những câu chuyện đáng nhớ. Vào một buổi xế chiều cách đây hơn 20 năm, tổ bảo vệ vây một lâm tặc vào trong hang đá. Bí thế, lâm tặc trèo lên tảng đá, tay cầm rựa hung hăng bảo ai vào sẽ chém.

Ông Minh không nói không rằng lao thẳng vào đối tượng. Cả hai vật lộn, sẵn có tí võ khi còn trong quân ngũ, ông Minh né những nhát rựa của kẻ phá rừng và ra đòn khóa tay. “Lúc này hai ông bạn cũng lao vào hỗ trợ trói tay tên lâm tặc.

Lúc bị áp giải xuống núi, tên này gào lên: “Tao trời đánh không chết, sợ chi ba thằng bọn mày”. Tôi nói: “Súng thằng Mỹ bắn tao còn không chết thì sợ gì cái rựa của mày, mà tao có chết thì núi Nhàn phải còn”” – ông kể.

Anh Lê Cao Hoàng, con trai ông Hùng, người thay cha tiếp tục theo ông Minh giữ rừng núi Nhàn, cho biết núi Nhàn có địa hình thoai thoải, nằm lọt thỏm giữa các xóm làng. Phía tây giáp núi Diên Niên, phía đông giáp xóm làng thôn An Thọ, phía nam giáp sông Trà Khúc, phía bắc giáp núi Đá Ngựa xã Tịnh Bình.

Trên núi có nhiều loại cây, có cây lớn cả người ôm, phía dưới có nhiều loài dây leo chằng chịt… Đây cũng là điểm trú ngụ của nhiều loại chim cu đất, chích chòe, hồng tước…

“Nhờ tâm huyết giữ rừng gần 40 năm qua mà suối Chình nước vẫn đầy quanh năm và là nơi trú ngụ của biết bao loài vật. Nhất là ong rừng đến mùa người dân tha hồ lấy mật” – anh nói.

Giữ rừng với mức lương... 1.000 đồng/ngày
Từ cánh đồng dọc quốc lộ 24B nhìn qua ngôi làng Thọ An là cánh rừng nguyên sinh xanh ngát -Trần Mai

Giữ rừng đừng nghĩ đến lương

Nhưng ong và muông thú vô tình lại trở thành một mối lo cho người giữ rừng. Ông Minh bây giờ không còn sợ lâm tặc nữa bởi tiếng tăm giữ rừng của tổ bảo vệ rừng khiến những ai nhăm nhe đến núi Nhàn chặt cây phải chùn chân.

Và hơn hết ông có một vành đai dân cư xung quanh không để người lạ xâm phạm núi Nhàn khi chưa xin phép. Mối lo lớn nhất của ông Minh là từ những người đồng bào dân tộc thiểu số từ H.Sơn Hạ xuống săn thú và tìm ong.

Ông bảo chỉ cần phát hiện chồn trên cây là họ sẵn sàng đốn hạ một vạt rừng để giăng lưới phía còn lại rồi đốn cây để con chồn hoảng quá chạy vào bẫy. Còn đốt ong thì sợ nhất là lửa gây cháy rừng.

“Tới mùa ong là anh em mang cơm ăn ngủ trong rừng, phát hiện người săn ong mật là tới nói thẳng. Cho bắt nhưng phải hết sức cẩn trọng và cấm đụng đến rừng và phải có người canh giữ để không cho tàn lửa rơi xuống lớp lá cây khô phía dưới. Tôi nói là họ nghe” – ông Minh chắc nịch.

Đi cùng ông Minh vào núi Nhàn, một quy tắc bất di bất dịch là không hút thuốc, không dùng đến lửa. Gặp một phụ nữ đang mang bó củi khô từ rừng ra, ông Minh nở nụ cười thăm hỏi rồi nói: “Người dân vào rừng cũng chỉ lấy những thân khô về làm củi, không ai chặt cây tươi. Ý thức giữ rừng của bà con là số một”.

Người phụ nữ cười tươi đáp lời: “Anh Ba (ông Minh) giữ rừng mấy chục năm, tụi tui không phụ công anh đâu”. Chúng tôi hỏi mỗi tháng ông nhận được bao nhiêu lương, ông xua tay bảo: “Giữ rừng đừng nói chuyện lương. Lương nào bằng lương tâm”.

Rồi ông tâm sự: “Xã thấy tôi giữ rừng không công mãi nên cũng quý. Đến năm 2004, tổ giữ rừng nhận hỗ trợ mỗi năm 700.000 đồng. Đến năm 2011 nâng lên 1 triệu đồng, chia cho ba người thì chưa đến 1.000 đồng/ngày/người”.

Ông cười khà khà nói: “Lương vậy thôi, nhưng mỗi người được xã hỗ trợ thêm cho ba sào lúa, ai làm giỏi thì có lúa ăn. Vậy là vui rồi”.

Ông bảo giờ sức khỏe yếu rồi, đi rừng nhiều cũng đau chân. Nhiều lần xin nghỉ nhưng UBND xã Tịnh Sơn động viên mong ông tiếp tục giữ rừng. Bản thân ông cũng đang cố tìm người kế cận đủ tin tưởng để giao cánh rừng nguyên sinh giữa đồng bằng này lại.■

 

Ông Nguyễn Thanh Sơn, chủ tịch UBND xã Tịnh Sơn, ghi nhận công sức giữ rừng gần 40 năm qua của ông Minh, mang đến sự bình yên cho mảnh rừng nguyên sinh ngay giữa đồng bằng. “Nhờ uy tín của ông Minh mà trong thời gian qua giá keo tăng cao nhưng người dân vẫn không lấn rừng. Ông Minh lấy tảng đá hay thân cây làm “mốc” giữa rừng sản xuất của người dân và rừng nguyên sinh, đơn giản vậy nhưng rừng không mất một tấc nào” – ông Sơn nói.

Người dân địa phương cũng yêu quý ông. Anh Nguyễn Thành Phúc tâm sự: “Chú Ba nói là tụi tui nghe liền. Giờ đến đứa trẻ con ở làng cũng biết giữ rừng, nói chi là người lớn. Tôi nghĩ đến khi chú Ba không còn giữ rừng nữa thì cả làng này sẽ giữ rừng để không phụ công sức đời người của chú”.

 

Tài sản quan chức và lòng tin của dân

Nguyên Lê Thứ Sáu,  16/6/2017, 09:21 (GMT+7)

 Để phát huy sức mạnh nhân dân, cần thực sự trao cho họ quyền tiếp cận thông tin – trước mắt là các bản tự kê khai của quan chức, để so sánh, đối chiếu với cái thực biết của mình.

(TBKTSG) – Dạo này, trên các mặt báo thường xuất hiện các bài viết về “dinh thự”, “biệt thự” gọi là “khủng” của các quan chức hàng tỉnh, mà kèm theo đó là các câu hỏi về nguồn gốc tài sản để tạo lập nên chúng cũng như tính hợp pháp của các quy trình pháp lý hành chính liên quan.

Tiếp tục đọc “Tài sản quan chức và lòng tin của dân”

Mù Cang Chải hoang tàn nhìn từ trên cao

VNN– Một ngày sau trận lũ quét kinh hoàng, thị trấn Mù Cang Chải, Yên Bái còn ngổn ngang đất đá, nhiều nhà dân bị san phẳng, trường học bị tàn phá, công trình nhấn chìm trong bùn đất.

Ở tổ 8 thị trấn Mù Cang Chải – nơi lũ ống, lũ quét tàn phá mạnh nhất – hàng chục nhà dân bị lũ xóa sổ hoàn toàn. Gần 10.000 m3 đất đá, có những phiến đá tảng to bằng ô tô nằm lăn lóc.

Mưa lũ Yên Bái, lũ quét, mưa lũ, Yên Bái, Mù Cang Chải
Thị trấn Mù Cang Chải nham nhở sau cơn lũ quét.

Tiếp tục đọc “Mù Cang Chải hoang tàn nhìn từ trên cao”

Ngắm những bức ảnh bình dị về một ‘Phố xá mình yêu’

  • NGUYỄN KHÁNH
  • 04.05.2017, 16:30

TTCT – Bộ ảnh “Phố xá mình yêu” gom lại những khoảnh khắc dung dị và chân thật nhất của cuộc sống hằng ngày nơi phố thị. 

Ngắm những bức ảnh bình dị về một 'Phố xá mình yêu'
Tuổi thơ dữ dội — Ảnh: Trần Quang Nhật

Nó dường như tách ra khỏi cái nhịp sống ồn ã với khói bụi và những tiếng ồn đang “nhăm nhe” nuốt trọn cái “mộc” của những con phố cũ đang dần dần biến mất.

Ở đó, nhịp sống ở khu phố cổ Hà Nội được khắc họa không thể rõ nét và chân thật hơn. Và ở đó, Sài Gòn cũng đáng yêu và thanh bình biết mấy. Tiếp tục đọc “Ngắm những bức ảnh bình dị về một ‘Phố xá mình yêu’”

Giấc mơ xuyên Á

BQN – Thứ Năm, 30/03/2017, 08:46 [GMT+7]

Sau 11 năm tỉnh Quảng Nam và tỉnh Sê Kông (Lào) chính thức khai trương cửa khẩu chính Nam Giang – Đắc Tà Oọc (ngày 21.2.2006), con đường 14D chưa có gì thay đổi. Bao giờ con đường ngắn nhất khai thông lên vùng cao nguyên Boloven trù phú, giao thương với các tỉnh Nam Lào, Đông Bắc Thái Lan và Campuchia trên hành trình xuyên Á vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ!

HỤT HƠI HẠ TẦNG

Không thiếu quy hoạch, nhưng thiếu vốn nên việc hoàn thiện cơ sở hạ tầng để đón nhà đầu tư, phát triển kinh tế cửa khẩu vẫn là chuyện xa vời.

Cửa khẩu Nam Giang. Ảnh: T.D
Cửa khẩu Nam Giang. Ảnh: T.D

Tiếp tục đọc “Giấc mơ xuyên Á”

Sài Gòn 150 năm trước qua ống kính Emile Gsell

Reds – Đăng ngày Chủ nhật, 30 Tháng 7 2017 20:46 

Dinh toàn quyền khi vừa xây xong, đám cưới ở Sài Gòn, trò chơi của trẻ em bốc vác… là những hình ảnh qúy giá về Sài Gòn thập niên 1860-1880 do nhiếp ảnh gia Pháp Emile Gsell thực hiện.


Dinh Thống đốc năm 1875, 4 năm sau khi được xây dựng – tiền thân của Dinh Độc Lập.


Kênh Lớn khoảng thập niên 1880, nay đã bị lấp và trở thành đường Nguyễn Huệ. Phía xa là nhà thờ Đức Bà, lúc này còn chưa có chóp nhọn trên tháp chuông. Tiếp tục đọc “Sài Gòn 150 năm trước qua ống kính Emile Gsell”

Loạt ảnh hiếm có về nữ sinh Đồng Khánh ở Huế năm 1942

Reds – Đăng ngày Thứ bảy, 29 Tháng 7 2017 20:05 

Trường Đồng Khánh là ngôi trường của các thiếu nữ con nhà quyền quý ở Huế thời thuộc địa. Nữ sinh Đồng Khánh nổi tiếng về sự quý phái và thanh lịch.


Các nữ sinh Đồng Khánh mặc áo dài thăm lăng vua Minh Mạng trong một buổi dã ngoại ở Huế năm 1942.


Một nhóm nữ sinh tán gẫu dưới bóng mát cây xanh ở lăng Tự Đức. Tiếp tục đọc “Loạt ảnh hiếm có về nữ sinh Đồng Khánh ở Huế năm 1942”

Việt Nam Phật giáo sử luận – Chương 38: Cuộc vận động chống chế độ Ngô Đình Diệm

langmaiViệt Nam Phật giáo sử luận

PHẬT HỌC VÀ PHẬT GIÁO

Cuộc vận động năm 1963 của Phật giáo đồ được phát khởi từ Huế, trung tâm chỉ đạo của Phật giáo miền Trung. Lúc đó đứng làm lãnh đạo hội Phật Giáo Việt Nam tại Trung Phần là thiền sư Giác Nhiên, một vị caco tăng 84 tuổi, và hai vị thiền sư phụ tá: Trí Thủ và Trí Quang.

Thiền sư Giác Nhiên là đệ tử của thiền sư Tâm Tịnh, và là sư đệ của thiền sư Giác Tiên, người có công đầu trong phong trào Phục hưng Phật giáo tại Huế trước đó hai mươi lăm năm. Tiếp tục đọc “Việt Nam Phật giáo sử luận – Chương 38: Cuộc vận động chống chế độ Ngô Đình Diệm”

Hà Nội 1940 qua 50 bức ảnh tuyệt đẹp của Harrison Forman

Reds Đăng ngày Thứ tư, 02 Tháng 11 2016 21:14 

Những nét đặc trưng của 36 phố phường cùng những dấu ấn của người Pháp ở Hà Nội trong khoảng năm 1940 – 1941 đã được tái hiện sinh động qua ống kính nhiếp ảnh gia Mỹ Harrison Forman.


Tàu điện trên phố Hàng Đào.


Những biển báo ở góc phố Hàng Đào – Cầu Gỗ. Tiếp tục đọc “Hà Nội 1940 qua 50 bức ảnh tuyệt đẹp của Harrison Forman”

Việt Nam Phật giáo sử luận – Chương 37: Những nguyên do đưa tới cuộc vận động chống chế độ Ngô Đình Diệm

phatgiao63-4
17 tháng bảy năm 1963, Sài Gòn, Việt Nam – Binh sĩ miền Nam Việt Nam bao quanh các tín đồ Phật giáo đang ngồi biểu tình trên đường phố (trước chợ Bến Thành) trong ngày 16 tháng 7 – (Ảnh của Bettmann © / Corbis) – Nguồn: TVHS

langmai – Việt Nam Phật giáo sử luận

MỘT CUỘC VẬN ĐỘNG ĐƯỢC TOÀN DÂN ỦNG HỘ

Cuộc vận động năm 1963 của Phật giáo Việt Nam không phát xuất từ sự tranh chấp giữa người Phật giáo và người Công giáo. Cuộc vận động này chỉ nhằm chống lại chế độ độc tài của tập đoàn ông Ngô Đình Diệm. Một tập đoàn đã đi quá đà trong sự sử dụng người đồng bào Công giáo, nhất là người Công giáo di cư, vào việc củng cố quyền bính và đàn áp những tổ chức đối lập hoặc độc lập. Cuộc vận động này của phật tử đã được các giới không phải phật tử ủng hộ, trong đó có nhiều thành phần công giáo, linh mục cũng như giáo hữu. Họ đại diện cho đa số những người Công giáo có lương tri, có óc phê phán công chính và có thừa can đảm để chống lại những gì đi ngược lại với tinh thần chân chính của Phúc Âm. Cùng với đồng bào phật tử của mình, họ đã bị chế độ thẳng tay đàn áp. Tiếp tục đọc “Việt Nam Phật giáo sử luận – Chương 37: Những nguyên do đưa tới cuộc vận động chống chế độ Ngô Đình Diệm”