Nga – Ukraine: Chiến tranh hay hòa bình? (Phóng sự nhiều kỳ)

BBC.com Nguyễn Phương Mai

“Loạt bài ghi lại những quan sát của tác giả sau gần 4 tháng sống tại Ukraine, Nga và một số nước trong vùng đệm của hai bên chiến tuyến, tháng 6-9/2025”

Kỳ 1: Bom đạn – Thần Chết không có khuôn mặt người

Kỳ 2: Đổ nát – sự hủy hoại tinh thần của cuộc chiến

Kỳ 3: Kiên cường, sống chung với bão

Kỳ 4: Tuyển quân – hai cuộc chiến và hai kẻ thù

Còn nữa

Kỳ 5: Tiền tuyến – Định nghĩa lại chiến trường

Kỳ 6: Quê hương – Danh tính địa phương và cộng đồng tự quản

Kỳ 7: Nga hóa – ‘Không có Putin này sẽ có Putin khác’

Kỳ 1: Bom đạn – Thần Chết không có khuôn mặt người

Cuộc chiến tranh tại Ukraine bắt đầu bằng việc Nga phát động cuộc tấn công quân sự toàn diện vào quốc gia láng giềng hồi tháng 2/2022. Sau gần bốn năm, bom đạn vẫn rơi và máu vẫn đổ mỗi ngày khi mà Tổng thống Nga Vladimir Putin chưa cho thấy ý định dừng tay, còn phía Ukraine vẫn tiếp tục kháng cự và trả đũa. Những đề xuất từ Mỹ mới đây liệu có mang tới tương lai bình yên lâu dài cho vùng đất này vẫn là điều chưa chắc chắn.

Trong dịp này, BBC News Tiếng Việt khởi đăng loạt ghi chép của Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai sau những ngày đi thực địa tại Ukraine, Nga và các nước lân cận.

Chào mừng đến Ukraine

Khi tôi nói mình sẽ đi Ukraine, bạn bè không ai còn ngạc nhiên nữa. Họ nghĩ vài tháng ở đó chẳng thấm tháp gì bởi tôi vốn đã sống sót một năm trời ở Trung Đông thời Mùa xuân Ả Rập. Tuy nhiên, một đồng nghiệp người Nga lại bảo: “Mai nên viết di chúc đi”.

Tôi nghe lời anh. Nhưng thời gian gấp quá nên không hãng luật nào nhận lời. Tôi phải nói mình chuẩn bị tới “khu vực có chiến sự” thì một công ty mới thông cảm và làm mọi thứ online. Tôi chỉ cần về Hà Lan một ngày để ký.

Chuyến xe khách từ Ba Lan diễn ra suôn sẻ. Ở biên giới, cán bộ cửa khẩu cười tươi tắn và hỏi tôi định ở lại Ukraine bao lâu. Tôi nhún vai: “Khoảng một tháng, còn nếu an toàn thì hết tiền tôi mới về.” Chúng tôi cùng cười thành tiếng.

Tôi nhìn quanh. Phía trên ô cửa trình giấy tờ là một tấm biển: “Lực lượng biên phòng Ukraine cam kết đón chào quý vị nồng nhiệt, phục vụ chu đáo, giải thích cặn kẽ và phản hồi nhanh chóng mọi thắc mắc.” Trên tường treo bản tin của Văn phòng Thanh tra Quốc hội về Quyền con người và nơi công dân gửi khiếu nại.

Lời cam kết và bản tin ở cửa khẩu Ba Lan-Ukraine
Chụp lại hình ảnh,Lời cam kết và bản tin ở cửa khẩu Ba Lan-Ukraine

Còi báo động

Thành phố đầu tiên tôi đặt chân tới là Lviv, nằm ngay cửa ngõ châu Âu. Đây được coi là vùng an toàn vì biên giới với Nga ở phía đầu kia đất nước. Nhân viên khách sạn sau khi đưa tôi một ly rượu anh đào cũng không dặn dò gì thêm.

Đúng mười hai giờ đêm, tôi đang ngủ vùi vì mệt thì còi báo động rền vang thành phố. Phần mềm Air Alert trên điện thoại hối thúc tôi vào hầm trú ẩn. Bản đồ Ukraine đỏ rực từ đông sang tây. Chạy xuống lễ tân, cô gái ban chiều đang đeo tai nghe, khúc khích cười cùng bạn bè qua mạng.

“Hầm trú ẩn ở đâu em? Sao không ai chạy tránh bom?” – “Không cần đâu chị. Nó đánh ngoài thành phố. Bao giờ lực lượng phòng không thông báo đánh trung tâm thì mới phải chạy. Chị cần nút lỗ tai không em lấy cho?”

Đêm hôm đó, tầm hai tiếng còi lại réo một lần. Tôi ngủ chập chờn. Sáng hôm sau nhìn vào gương thấy hai quầng thâm, tôi nghĩ cứ thế này khéo có ngày mình sẽ giống hệt con gấu trúc.

Bản đồ hầm trú ẩn được tích hợp vào Google Map với mật độ dày đặc trong thành phố, nơi có nhiều mục tiêu bị đánh phá.
Chụp lại hình ảnh,Bản đồ hầm trú ẩn được tích hợp vào Google Map với mật độ dày đặc trong thành phố, nơi có nhiều mục tiêu bị đánh phá

Cuộc sống ban ngày

Mỗi lần chuyển đến một nơi ở mới, tôi luôn tìm hầm tránh bom và đánh dấu các ga tàu điện ngầm để trú ẩn. Tuy nhiên, vào ban ngày thì không ai để ý đến còi báo động.

Có lần tôi đang đi dạo trong công viên thì những tiếng hú bất thần vang lên nhức óc. Cô gái đi cùng vẫn thao thao bất tuyệt. Thấy tôi nhăn mặt, cô còn không hiểu chuyện gì xảy ra: “Chị mỏi chân ạ? Mình ngồi ghế kia nghỉ nhé?”

Những trận không kích ban ngày thực ra vẫn rất nguy hiểm. Nhưng nguyên nhân đầu tiên khiến người dân không xuống hầm là vì tỉ lệ rủi ro thấp hơn ban đêm. Các cuộc tấn công thường dễ dàng bị phòng không Ukraine bắn chặn.

Nguyên nhân thứ hai là chi phí gián đoạn quá cao. Không ai có thể cứ vài tiếng lại chạy trú ẩn. “Thế thì ai bán hàng? Thế thì sống bằng gì?” – một người buôn bán nhỏ nói với tôi – “Chiến tranh thì cũng phải lo ăn chứ, vậy nên kệ thôi.”

Nguyên nhân thứ ba là ai cũng quen rồi. Báo động quá thường xuyên khiến nó trở thành một phần cuộc sống. Mọi thứ sẽ tê liệt nếu cứ sợ hãi liên tục. Vậy nên tâm lý người dân là “sống chung với bão”. Thậm chí người ta bỗng thấy… lo khi vắng tiếng còi báo động. Một cô giáo nói với tôi: “Người Ukraine có từ бентега (benteha) chỉ sự bồn chồn khi xung quanh quá yên tĩnh. Nguy hiểm đã trở nên bình thường đến mức an toàn lại thành bất thường.”

Cuối cùng, ở những vùng gần chiến tuyến như Kharkiv, việc chạy vào hầm trở nên vô nghĩa vì không đủ thời gian. Kharkiv chỉ cách Nga vài chục cây số nên tiếng nổ xảy ra trước tiếng còi báo động: “Nghe báo động tức là thương vong đã xảy ra rồi. Bác sĩ chúng tôi đôi khi cứ liều tiếp tục công việc trên bàn mổ sẽ có cơ hội cứu sống bệnh nhân hơn là lập tức di tản.”

Người dân Kyiv trú ẩn trong ga tàu điện ngầm giữa một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa của Nga vào ngày 29 tháng 6 năm 2025 tại Kyiv, Ukraine.
Chụp lại hình ảnh,Người dân Kyiv trú ẩn trong ga tàu điện ngầm giữa một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa của Nga vào ngày 29 tháng 6 năm 2025 tại Kyiv

Giấc ngủ ban đêm

Tuy nhiên, những trận không kích ban đêm lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Chúng dày đặc và có tính hủy diệt cao hơn.

Bóng đêm khiến tên lửa và drone của Nga rất khó phát hiện. Hệ thống radar bị quá tải bởi những trận tấn công kết hợp, buộc phòng không Ukraine phải dàn trải sức lực, tiêu tốn tên lửa vào các drone giá rẻ làm mồi nhử. Vào ban đêm, các mục tiêu tĩnh như kho đạn, đường sắt, nhà máy… cũng ít được bảo vệ hơn.

Nhưng hậu quả lớn nhất của những cuộc tấn công ban đêm là tổn thương tâm lý và sức khỏe của người dân. Đây là chiến lược có chủ đích của Nga nhằm tạo áp lực liên tục, gieo rắc sợ hãi và căng thẳng tinh thần, suy giảm khả năng phục hồi xã hội.

Trong suốt thời gian ở Ukraine chưa có đêm nào tôi trọn giấc. Hơn một phần ba người dân Ukraine bị mất ngủ hoặc chỉ ngủ dưới 6 tiếng mỗi đêm. Hai phần ba bị rối loạn giấc ngủ. Lượng thuốc an thần và thuốc ngủ tăng vọt. Ông chủ nơi tôi ở trọ thậm chí bị nhờn thuốc. Tôi đưa ông mấy vỉ đông y Việt Nam chiết xuất từ củ bình vôi. Ông ngủ ngon hẳn và biết ơn tôi vô cùng.

Báo động liên tục suốt đêm cho tới sáng tại vùng Lviv
Chụp lại hình ảnh,Báo động liên tục suốt đêm cho tới sáng tại vùng Lviv

Không kích

Tôi tới Ukraine được một tuần thì vài người quen bắt đầu đùa rằng: “Ồ, hóa ra Putin sợ em Mai, lâu rồi không dám đánh trận nào quá lớn.” Vừa dứt mồm thì hôm ấy, tôi được trải nghiệm tận mắt những gì chỉ thấy trên phim ảnh.

Thời gian này tôi đang ở cùng hai mẹ con một doanh nhân người Việt ở Kyiv. Nhà chị đã biến toàn bộ tầng hầm vốn để chứa đồ thành ba phòng ngủ. Mỗi lần báo động, thay vì phải chạy xuống nhà để xe của khu chung cư cạnh đó hay các ga tàu điện ngầm, hai mẹ con có thể yên tâm ngủ tiếp vì phòng ngủ chính là hầm trú ẩn. Tuy nhiên, chị chủ là mẹ đơn thân. Dù sống trong căn biệt thự to bự chảng nhưng cô bé 15 tuổi vẫn ngủ chung giường để mẹ đỡ sợ. Bé con lớn lên trong thời chiến nên coi còi báo động như âm thanh thường nhật. Mỗi lần mẹ sợ quá nó lại dùng đủ giọng điệu, từ an ủi đến van lơn, rồi nạt nộ: “Mẹ à. Không sao đâu.”

Bắt đầu từ nửa đêm hôm ấy, các kênh Telegram tràn ngập thông tin về số lượng tên lửa, drone cùng các hướng tấn công của Nga. Tất cả báo hiệu một trận không kích quy mô lớn.

Quá nửa đêm, quanh nhà bắt đầu có tiếng nổ. Chúng tôi nghe rõ từng chiếc drone bay qua. Tiếng nó rè rè như cái xe máy khổng lồ chạy ngay sát tai, chỉ chực nổ tung, rất kinh sợ. Đằng sau những rặng cây ở phía xa, tên lửa rơi phát ra tiếng sét lớn rung chuyển. Cả một bầu trời đêm đỏ lòm như chảo lửa. Sau mỗi lần không gian sáng lòa bốc khói, chị kêu lên: “Chết rồi, khu gần nhà ông Chại”; “Chết rồi, phía sân bay nhà thằng Hữu”; “Chết rồi, chỗ văn phòng ngày trước của chị”.

Xung quanh nhà, tiếng súng lực lượng phòng không Ukraine đánh chặn tên lửa và drone rền vang như như hàng ngàn tiếng máy nổ: “Bộ đội mình bắn đấy em. Tụi hắn giỏi lắm, bắn chặn gần hết. Chứ không chừng đó rơi vào đầu mình là chết sạch cả lũ.”

Suốt đêm hôm đó, chị chạy lên chạy xuống suốt cả tiếng liền, vừa check Telegram, vừa kêu lên những tiếng thảng thốt khi nhận ra chỗ bị ném bom có bạn bè và nhân viên của mình.

Tầm rạng sáng, tôi để ý thấy hầm để xe của khu nhà bên cạnh vẫn sáng điện. Chị bảo đó là nơi người dân trú bom. Thấy ngưng ngưng tiếng nổ, hai chị em chạy sang hỏi thăm. Nhiều gia đình đang ngủ trong xe. Ở dưới hành lang thang máy, hai phụ nữ ngủ ngồi bên cạnh cái xe nôi. Ở góc hầm có một cái đệm cũ. Trên đệm có ba mẹ con người Việt ngủ lăn lóc. Ông bố thấy chúng tôi đến thì đứng dậy trò chuyện: “Em để sẵn cái đệm để mẹ con nó ngủ cho đỡ mệt.”

Bản đồ các vùng bị không kích đêm 30 rạng sáng 31/7/2025, chị chủ nhà đang hỏi thăm gia đình người Việt ở hầm chứa xe.
Chụp lại hình ảnh,Bản đồ các vùng bị không kích đêm 30 rạng sáng 31/7/2025, chị chủ nhà đang hỏi thăm gia đình người Việt ở hầm chứa xe

Thảm họa

Nhắm mắt được vài tiếng, tôi tỉnh dậy thì thấy chị đang chuẩn bị bữa sáng. Bỗng chị kiểm tra điện thoại và kêu ầm lên: “Thôi chết Mai ơi, văn phòng chị bị trúng đạn rồi.”

Nhưng thay vì lao xuống nhà mặc quần áo thì chị lao ra vườn. Tôi với theo: “Ơ kìa, mình đi luôn xem tình hình thế nào chị.” Chị quày quả không ngoái lại, miệng kêu: “Chết rồi! Chết rồi.”

Nửa phút sau chị quay vào, cầm một mớ rau thơm: “Em cho vào miến ăn ngay đi cho nóng. Ăn mau đi, chị thay đồ là mình đi luôn.” Tôi dở khóc dở cười, vừa ăn vừa nhắn tin cho mấy bạn bè thân thiết của chị để họ tới giúp đỡ.

Đến nơi, may mắn phúc đức thế nào mà hóa ra tòa văn phòng không bị trúng mảnh trực tiếp, chỉ bị sang chấn, vỡ nhiều kính, méo hết thang máy và sập vài khung cửa. Nạn nhân thiệt hại nhiều hơn là tòa nhà gần đó. Toàn bộ phần mặt trước bị phạt nát. Các ô tô đậu dưới đường bị đè bẹp, móp méo. Lá cây rụng thành một tấm thảm dày, xanh mướt phủ trùm cả khu phố. Vương vãi trên tấm thảm xanh ấy là những mảnh tên lửa cháy đen, quăn queo. Tôi nhặt về vài mẩu làm kỷ niệm.

Trận không kích ngày 31/7/2025 đánh dấu một kỷ lục mới của thảm họa dân sự tại Kyiv tính từ đầu cuộc chiến. Cho đến tối hôm đó, hàng trăm khu dân cư, trường học, và cơ sở y tế bị phá hủy, 31 người thiệt mạng, trong đó 5 trẻ em.

Một em gái thoát chết may mắn thần kỳ. Em bị bom đánh văng từ phòng ngủ xuống đường, nhưng cái giường đã rơi một cách không tưởng thế nào đó mà em vẫn sống sót.

Chung cư bị đánh sập tại quận Svyatoshyn, Kyiv ngày 31/7/2025
Chụp lại hình ảnh,Chung cư bị đánh sập tại quận Svyatoshyn, Kyiv ngày 31/7/2025

Mục tiêu là giết dân thường?

Trước khi tới Ukraine, tôi hay gặp những tít báo lớn loan tin Nga tấn công các mục tiêu dân sự như bệnh viện, khu dân cư, văn phòng, trường học, nhà thờ… Sau một thời gian tìm hiểu, tôi thấy đây là cách nhìn chưa đầy đủ.

Hôm đó, bạn trai tôi – một quân nhân Úc – chia sẻ một bài báo viết về vụ tên lửa Nga đánh phá cửa ga tàu điện ngầm. Nguyên văn tiếng Anh như sau: “Russia strikes Kyiv metro entrance as civilians shelter inside”.

“Cái nhan đề này, nếu ai đọc lướt qua có thể hiểu rằng quân Nga cố tình đánh ga tàu điện ngầm với mục tiêu giết những người dân đang lánh nạn bên trong.” – “Em thấy không đúng sao?” – “Ở các vùng khác và và thời điểm khác thì có thể. Nhưng ở Kyiv, vào thời điểm này, nếu chỉ tính các cuộc không kích thì mục tiêu số 1 không hẳn là dân thường.”

Chúng tôi tranh luận một hồi. Thật khó chịu khi những kẻ sống xa Ukraine cả nửa vòng Trái Đất lại cho rằng họ thực tế hơn chính người Ukraine.

“Thế phải đặt tít thế nào cho khách quan hơn?” – Sau một hồi đôi co, anh chàng quân nhân của tôi hỏi lại – “Không lẽ viết rằng ‘Nga tình cờ, không may, bắn nhầm vào ga tàu điện ngầm nơi người dân đang trú ẩn’?” – “Đơn giản lắm. Chỉ cần lấy ý của chính câu đầu tiên trong bài báo: ‘Russian strikes left metro entrance destroyed and one killed”.

Hai nhan đề này tương đối khác nhau: (1) “Nga bắn phá cửa ga tàu điện ngầm khi người dân đang lánh nạn bên trong” và (2) “Nga bắn phá khiến cửa ga tàu điện ngầm bị phá hủy và giết chết một dân thường.” Câu 1 có thể bị hiểu thành “mục tiêu đầu tiên” của Nga là giết thường dân. Câu 2 mục tiêu là gì chưa biết, nhưng dân chết là có thật.

Ảnh chụp màn hình bài báo tường thuật một trận tấn công vào Kyiv.
Chụp lại hình ảnh,Ảnh chụp màn hình bài báo tường thuật một trận tấn công vào Kyiv

Tại sao bom đạn trúng dân?

Năm nhân vật tương đối có thẩm quyền đã trả lời câu hỏi này của tôi. Họ gồm: một cán bộ an ninh, một viên chức chính phủ, hai chuyên gia thẩm định tin giả, và một Việt Kiều có chuyên môn sâu về quân sự do Liên Xô cũ đào tạo.

Họ cho rằng Nga không dại gì tấn công dân thường như một mục tiêu đơn lẻ. Thứ nhất là giết dân thường sẽ càng biến cuộc chiến thành phi nghĩa và khiến Nga mất tính chính danh. Thứ hai là vũ khí tầm xa rất đắt đỏ. Một mũi tên có thể “trúng hai đích”. Đắt đỏ nên cái đích quan trọng nhất phải “phá hủy cái gì cho đáng. Dân thường chỉ là thứ phụ”.

Nhìn tổng thể, những lý do chủ yếu khiến dân thiệt mạng trong các trận không kích là:

  • Nga tấn công các mục tiêu kép quân sự và dân sự (dual-use target) như hạ tầng điện nước, đường sắt, hầm mỏ, nhà máy, cầu đường… Các cơ sở này phục vụ đồng thời nhân dân và tiền tuyến, nằm trong khu vực dân cư. Khi bị tấn công, dân thường chắc chắn sẽ thiệt mạng.
  • Nga sử dụng vũ khí có tầm sát thương rộng (wide area effects) nên khi tấn công chắc chắn sẽ gây ra thiệt hại cho dân chúng xung quanh.
  • Nhiều loại tên lửa và drone rẻ tiền của Nga khá cũ và có độ chính xác thấp, khi đánh vào các thành phố đông dân thì chỉ cần lệch vài chục mét cũng khiến cả khu chung cư bị đánh sập.
  • Nga đã thực hiện ít nhất 36 vụ tấn công đúp (double-tap strike), tức là đánh lần 1, chờ một lúc rồi đánh tiếp lần 2 vào cùng một mục tiêu. Chiến lược này làm tăng tỷ lệ thương vong, chủ yếu cho lực lượng cứu hộ và y bác sĩ tại hiện trường.
  • Ngoài ra, Nga cũng san phẳng nhiều thành phố, làng mạc bằng chiến thuật bắn rải thảm. Trong Thế chiến II, Kachiusa là tên gọi dân dã cho các loại pháo dàn phản lực của Liên Xô. Hậu duệ hiện đại của nó là hệ thống pháo phản lực BM-30 Smerch, BM-27 Uragan và BM-21 Grad. Chúng được thiết kế theo triết lý tấn công bão hòa (suppressive saturation), có thể phóng từ 12-40 quả tên lửa cùng một lúc, phá hủy trên diện tích từ 35-120km. Các tên lửa tiêu chuẩn của hệ thống này không có tọa độ, được dùng để bắn mở đường, bắn dập trước để bộ binh tiến lên. Chiến thuật rải thảm không phân biệt quân sự và dân sự này khiến nhiều dân thường thiệt mạng, đồng thời san phẳng, hủy diệt, biến các thị trấn tiền tuyến thành bình địa. Nhiều thành phố ma không còn một ngôi nhà lành lặn.
Thành phố Avdiivka bị tàn phá, ảnh chụp tháng 2/2024
Chụp lại hình ảnh,Thành phố Avdiivka bị tàn phá, ảnh chụp tháng 2/2024

Thuật ngữ “indiscriminate bombing” miêu tả hành động đánh bom không phân biệt dân sự và quân sự. Một chuyên gia giải thích cho tôi như sau: “Mai có thể hiểu là ‘careless bombing‘, tức là dù biết các cuộc tấn công chắc chắn sẽ gây ra thiệt hại quá mức với dân thường nhưng Nga ‘không quan tâm’, ‘they don’t care’. Biết thế mà vẫn làm thì là tội ác.”

Khi tới mỗi thành phố, bạn bè luôn đưa tôi qua những khu vực bị phá hủy. Nhà thờ bị đánh và gần đó là trạm biến thế điện. Bệnh viện Nhi bị đánh và cách đó mấy trăm mét là nhà máy quốc phòng. Trường học bị đánh bom và quanh đó là trường quân sự.

Ở Odesa, khi một khu dân cư cao cấp bị đánh, nhiều người băn khoăn vì không thấy mục tiêu nào đáng giá xung quanh. Thế rồi một ông chủ trọ chia sẻ rằng có nhóm người thuê nhà ông và chỉ toàn gọi đồ ăn nhanh, đóng cửa 24/7. Trước khi bị bom đánh trúng, họ để lại nhiều dây điện. Ông bảo họ chắc là lực lượng bí mật. Quân Nga chắc biết nên đánh bom nhà ông.

Những mảnh tên lửa của Nga được sáng chế thành một chiếc đèn chùm cao ba tầng tại một viện bảo tàng ở Kyiv.
Chụp lại hình ảnh,Những mảnh tên lửa của Nga được sáng chế thành một chiếc đèn chùm cao ba tầng tại một viện bảo tàng ở Kyiv

‘Quân đội Ukraine giết chính đồng bào mình’

Nghe thì vô lý, nhưng phía Nga nói họ có “bằng chứng”. Trong đống đổ nát có cả những mảnh tên lửa của hệ thống PATRIOT và NASAMS nhập từ Mỹ và châu Âu. Thông điệp gửi đi rất rõ ràng và thuyết phục: “Chính quyền phát xít của Zelenskiy giết đồng bào mình để đổ tội cho Nga.”

Tuy nhiên, nguồn gốc những mảnh tên lửa ấy bắt nguồn từ chiến thuật tấn công đồng loạt với số lượng lớn của Nga. Trong cuộc không kích ngày 31/7 chẳng hạn, Nga gửi tới Kyiv nhiều tên lửa đạn đạo, 8 tên lửa hành trình và hơn 300 drone. Khối lượng khổng lồ ấy nhằm mục đích khiến hệ thống phòng không của Kyiv quá tải.

Để bảo vệ các mục tiêu quan trọng của thủ đô, các tên lửa và drone của Nga phải bị bắn chặn ngay trên bầu trời. Bản thân tên lửa dùng để đánh chặn cũng phải là những vật thể lớn. Khi bắn trúng mục tiêu, chúng va đập vào tên lửa của Nga và cùng tạo ra muôn ngàn mảnh vỡ. Dù là hệ quả của nỗ lực phòng thủ, chúng vẫn rơi xuống các khu dân cư và có thể gây thương vong.

Nga càng bắn nhiều thì xác suất mảnh vỡ tên lửa đánh chặn Ukraine rơi xuống đầu chính dân Ukraine càng cao. Truyền thông Nga dựa vào đây để kết tội chính quyền Ukraine là phát xít, dù đó là hệ quả trực tiếp của chiến thuật quá tải (system overload) do Nga chủ động tấn công.

Năm 2024, Tòa án hình sự quốc tế ICC đã hai lần cáo buộc Nga vi phạm tội ác chiến tranh.

Một khu chung cư bị trúng tên lửa tại Kyiv.
Chụp lại hình ảnh,Một khu chung cư bị trúng tên lửa tại Kyiv

Thần Chết không có khuôn mặt người

Ngay sau khi nghe tin Kyiv hứng chịu trận bom thảm khốc nhất tính từ ngày đầu cuộc chiến, người đồng nghiệp Nga khuyên tôi viết di chúc hối hả nhắn tin. Anh hỏi: “Cô đã thấy tôi đúng chưa?”

Tôi nhớ lại một năm mình sống ở Trung Đông. Súng đạn là hình ảnh tôi thấy mỗi ngày. Thậm chí khi ở Yemen, chủ nhà còn cẩn thận đặt vào tay tôi khẩu Kalashnikov phòng khi có biến.

Nhưng đó vẫn là cuộc chiến giữa người với người. Kẻ cầm súng vẫn có một thân thể, một trái tim. Một giọt nước mắt, một lời van xin, một câu trích từ kinh Koran vẫn có thể khiến hắn ta suy nghĩ lại.

Tên lửa và drone không có khuôn mặt người. Chúng tới từ đêm đen, đột nhập vào giữa giấc ngủ, bất ngờ và lạnh lùng. Không chỗ nào là an toàn. Không người nào có thể trốn thoát. Nạn nhân không chỉ là một sinh mạng bị tan thây mà toàn bộ không gian sinh tồn còn bị tàn phá đến từng viên gạch. Cuộc chiến ở Ukraine khiến tôi có cảm giác như Thần Chết đang ngồi dưới địa ngục chơi một trò chơi điện tử.

Tôi trả lời đồng nghiệp: “Vâng. Anh đúng.”

Kỳ 2: Đổ nát – sự hủy hoại tinh thần của cuộc chiến

Một con búp bê trong ngôi nhà bị bắn sập tại Vremivka, tỉnh Donetsk, Ukraine vào ngày 6 tháng 7 năm 2023.
Chụp lại hình ảnh,Một con búp bê trong ngôi nhà bị bắn sập tại Vremivka, tỉnh Donetsk, Ukraine vào ngày 6 tháng 7 năm 2023.

Bãi chiến trường tâm lý

Trong năm đầu tiên của cuộc chiến, người Ukraine ngỡ ngàng trước sức mạnh của chính mình. Không ai có thể tưởng tượng quân Nga bị đẩy lùi nhanh đến thế. Người ta truyền tai nhau những câu chuyện lính Nga phải trốn trong tầng hầm, phải ăn trộm ô tô, thậm chí cả xe đạp để bỏ chạy.

Gần 4 năm trôi qua, thái độ đối với cuộc chiến đã thay đổi. “Mệt mỏi” là từ được nhắc đến nhiều nhất trong những cuộc nói chuyện của tôi với người dân ở đây. Hầu như gia đình nào cũng có người thân và bạn bè phải ly tán, thương tật hoặc tử trận. Mỗi ngày trôi qua, dường như người ta lại vô cảm hơn một tý, nhụt chí đi một tý, đóng góp cho chiến trường ít đi một tý.

“Tôi sống như một zombie, như một cái bóng, cảm xúc dần dần tê liệt. Tôi chỉ còn đủ sức để đi hết từng ngày” – một phụ nữ có chồng đi chiến đấu tâm sự với tôi – “Đã gần một năm rồi anh ấy không trở về. Tôi làm đủ thứ để giúp đỡ chiến trường, nhưng dường như đều không đủ. Anh ấy vẫn chưa về. Tôi hoàn toàn bế tắc. Sáng nào tỉnh dậy, đầu óc tôi cũng quay cuồng với ý nghĩ mình phải làm gì. Tối nào đi ngủ tôi cũng vật vã với chính suy nghĩ ấy. Tôi muốn được ra chiến trường cầm súng bên chồng tôi. Nhưng còn hai đứa con thì sao? Nếu tôi cũng đi thì ai lo cho chúng?”

Thế hệ lớn lên trong bất ổn

Ở Ukraine, có một thế hệ bé con đặc biệt. Hết 3 năm đại dịch là đến 4 năm chiến tranh, tuổi thơ của các em bị nhào nặn bởi cách ly, rối loạn, sợ hãi và mất phương hướng. Có những nơi tụi học sinh trải qua 40% thời gian tới trường trong hầm trú ẩn. “Chúng không biết cuộc sống bình yên là thế nào. Có lẽ chúng tưởng trẻ con ở đâu cũng vậy, đang học thì phải chạy xuống hầm, đang ngủ cũng phải chạy xuống hầm.”

Một cô giáo kể với tôi rằng từ ngày có chiến tranh, những học sinh của cô trở nên khó bảo và thất thường hơn. Chúng cáu kỉnh, thậm chí đánh lộn chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt: “Mỗi lần giảng bài xong là tôi thấy kiệt sức. Đó là chưa kể cứ một hai ngày cả thầy cô lẫn học sinh lại phải chạy giặc. Hầu như trường học nào ở Ukraine cũng có hầm tránh bom, nhưng xuống hầm thì hầu như không còn học hành được gì mấy. Khi ra khỏi hầm, việc tiếp tục bài giảng còn khó khăn hơn vì tụi trẻ con nhiều đứa nhìn bạc phếch ra, run rẩy và sợ hãi.”

“Để cháu kể cho cô nghe chuyện này” – một em nhỏ 15 tuổi nói với tôi – “Vấn đề lớn nhất của trường cháu là sức khỏe tâm lý. Năm ngoái có hai chị em cùng dắt nhau đi tự tử. Vì trường cháu cực nổi tiếng nên nhà trường sợ quá, phải làm đủ cách để mọi chuyện không bung bét ra ngoài.”

Em học sinh này đã đứng lặng trong nhà thờ trước tượng Đức Mẹ nhiều phút liền. Đằng sau em là ảnh những người lính đã hy sinh.
Chụp lại hình ảnh,Em học sinh này đã đứng lặng trong nhà thờ trước tượng Đức Mẹ nhiều phút liền. Đằng sau là ảnh những người lính đã hy sinh.

Tưởng niệm

Vào buổi sáng đầu tiên của tôi ở Ukraine, khi tôi mệt mỏi tỉnh dậy thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Phần mềm Air Alert không chỉ báo hiệu lúc Nga đánh bom mà còn nhắc người dân dành một phút mặc niệm.

Một hôm, tôi tình cờ đứng trên cầu nhìn xuống khu trung tâm Kyiv. Không chỉ điện thoại cá nhân báo hiệu mà cả tiếng loa cũng vang lên. Dòng xe cộ đông đúc hàng trăm cái dần dần chạy chậm lại rồi dừng hẳn. Nhiều người mở cửa, bước hẳn ra ngoài, đứng nghiêm trên lòng đường. Những người đi bộ trên vỉa hè cũng dừng chân, cúi đầu. Hết một phút, dòng chảy cuộc sống lại tiếp tục.

Ngày nào cũng thế. Đúng 9 giờ. Hàng chục triệu cái điện thoại nhắn cùng một tín hiệu. Hàng triệu cái ô tô dừng lăn bánh. Những giáo viên ngừng giảng bài. Những nhân viên siêu thị ngừng quét mã vạch. Những khách hàng ngừng tay chọn rau củ. Những hành khách trên xe buýt ngừng nói chuyện. Nhạc nền của nhiều quán cà phê ngừng bặt.

Tất cả đứng im để tưởng nhớ những chiến sĩ đã ngã xuống nơi tiền tuyến. Như một nghi lễ, như một đám tang nhỏ, như một lời nhắc nhở: Ai đã vì mình mà hy sinh? Ai đang vì mình mà đổ máu?

Một cô gái giơ tấm biển kêu gọi dừng lại và tưởng niệm những người đã ngã xuống trong cuộc chiến Nga–Ukraine, trong thời khắc cả nước mặc niệm trên phố Khreshchatyk ở Kyiv, Ukraine, ngày 24 tháng 9 năm 2025.
Chụp lại hình ảnh,Một cô gái giơ tấm biển kêu gọi dừng lại và tưởng niệm những người đã ngã xuống trong cuộc chiến, trong thời khắc cả nước mặc niệm trên phố Khreshchatyk ở Kyiv vào ngày 24 tháng 9 năm 2025.

Thương vong

Vào buổi sáng đầu tiên của tôi ở Ukraine, khi vừa bước chân ra khỏi cổng khách sạn thì tôi bỗng bị khựng xuống. Trước khi tôi kịp chạm chân vào vỉa hè, không gian xung quanh thốt nhiên đông cứng lại. Từ phía cổng của tòa thị chính Lviv, một hồi kèn tử sĩ trầm hùng vang lên.

Sáng hôm ấy, đoàn xe tang đưa một người con của Lviv trở về. Cả quảng trường thênh thang bị nhấn chìm trong im lặng. Tất cả mọi người đều dừng lại, cúi đầu khi quan tài đi qua. Rất nhiều người quỳ gối ngay trên vỉa hè.

Chiều hôm ấy, bức ảnh liệt sĩ được trưng lên trước quảng trường cùng tiểu sử của anh. Chàng chiến binh trẻ măng, mới nhập ngũ đã hy sinh. Anh tốt nghiệp đại học ngành thủy lợi và chơi piano rất giỏi.

Người dân tiễn đưa một binh sĩ tử trận trước cổng tòa thị chính Lviv.
Chụp lại hình ảnh,Người dân tiễn đưa một binh sĩ tử trận trước cổng tòa thị chính Lviv.

Địa điểm đầu tiên tôi đến thăm ở Ukraine là nghĩa trang liệt sĩ Lviv. Từ xa nhìn xuống, hàng nghìn lá cờ nhấp nhô như một rừng gươm nhiều màu sắc. Lúc tôi đến, quân nhạc và các tu sĩ nhà thờ đang cử hành tang lễ cho một liệt sĩ. Chiếc thập giá khổng lồ dẫn đầu đoàn người chậm chạp tiến vào giữa rừng cờ. Người mẹ của liệt sĩ cúi đầu, lặng lẽ đi sau quan tài.

Tới nơi huyệt mộ, những đồng đội của người lính tử trận hạ quan tài xuống hố sâu. Bỗng nhiên, người mẹ suốt từ lúc hành lễ vẫn im tiếng bất ngờ đổ sụp xuống. Như thể không còn kìm được nữa, bà phá vỡ bầu trời yên lặng, giơ hai tay lên cao, thét lên một tiếng kêu dài xé lòng.

Như một nhát roi bất thần quất thẳng vào tim, tất cả òa lên đau đớn. Nhiều người quanh tôi khóc tức tưởi, nức nở thành tiếng. Chỉ là một kẻ đứng ngoài thôi, nhưng tôi cũng không kìm được nước mắt.

Tất cả. Trừ một người.

Nỗi đau ở lại

Cách đám tang chừng hơn chục mét, tôi để ý thấy một phụ nữ tóc bạc trắng đang ngồi trên ghế. Trước mặt bà là mộ con trai. Cũng như nhiều gia đình Ukraine khác, chốn yên nghỉ của anh được trang trí bằng rất nhiều cờ, đèn nến, tranh ảnh, tượng và hoa. Một chiếc ghế băng dài thường được đặt ngay bên cạnh mộ để người sống và người chết cùng trò chuyện.

Từ lúc đám tang mới đến cho đến khi bà mẹ bên kia khóc thét lên, người phụ nữ tóc trắng vẫn ngồi im như tượng đá. Bà không cử động. Không ngẩng lên. Không ngó sang. Không rơi nước mắt. Không gì hết. Bà như đang đắm chìm trong một vũ trụ khác.

Tôi không biết bà đã đến đây bao nhiêu lần từ khi con trai chết? Sáng nay bà đã ngồi như thế từ lúc nào? Hôm nay bà sẽ còn ngồi đó tới bao lâu?

Trong thời gian ở Ukraine, tôi đã được nhiều người mẹ, người vợ chia sẻ nỗi đau mất con, mất chồng. Họ khóc, họ giận giữ, họ hận thù, họ tiếc nuối, họ muốn báo oán. Cũng có người lại muốn tha thứ. Nhưng không ai khiến tôi bị ám ảnh như người mẹ già tóc trắng ngồi bất động trong nghĩa trang hôm ấy.

Mất mát của người ở lại chính là mặt kia của “cuộc chiến không có khuôn mặt phụ nữ”. Những tượng đài anh hùng được tạc bằng đá hoa cương không đứng cạnh những bức tượng nỗi đau được tạc bằng xương bằng thịt. Chúng ta thường nói về những liệt sĩ “chết rồi mà như còn sống mãi”. Nhưng sự thật là có bao nhiêu triệu người dù đang sống mà cũng như là đã chết?

Một người lính tới thăm đồng đội đã khuất tại nghĩa trang quân đội Lviv.
Chụp lại hình ảnh,Một người lính tới thăm đồng đội đã khuất tại nghĩa trang quân đội Lviv.

Tình cảm tan vỡ

Cuộc chiến ở Ukraine tàn phá sâu sắc những kết nối rường cột của xã hội. Điều khủng khiếp nhất là kẻ đứng ở phía bên kia chiến tuyến thường chính là người thân của họ.

Giống như nhiều gia đình khác, Olga có mẹ người Nga và bố người Ukraine. Khi bố cô mất, mẹ cô trở về Moscow vì đó là quê hương của bà, còn Olga ở lại Kyiv. Năm nào các thành viên của đại gia đình cũng đi đi về về, hết người nọ đến người kia ăn dầm ở dề tại nhà nhau. Ngày xưa thời Liên Xô cũ, người dân các nước cộng hòa sinh sống, di chuyển linh hoạt như giữa các tỉnh thành của Việt Nam vậy.

Vào những ngày đầu cuộc chiến, khi đoàn xe tăng Nga tiến gần đến thủ đô, cô hoảng sợ nói qua Telegram: “Mẹ, Putin chuẩn bị giết chúng con.” Mẹ cô cùng hàng loạt họ hàng ở Moscow liên tục trấn an: “Con đừng lo. Đó là quân Nga đến để giải phóng gia đình mình. Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó.”

Chỉ một tuần sau, khi thương vong đã lên đến hàng ngàn, những lời trấn an trở thành sự nghi ngờ: “Ôi Chúa lòng lành ơi. Con đang tưởng tượng ra đấy thôi. Không bao giờ có chuyện người Nga giết người Ukraine. Họ chỉ giết quân phát xít. Con hãy giao nộp những tên phát xít trong tòa nhà mình ở cho quân Nga.” Rồi bà òa khóc vì cho rằng con gái mình đã bị quỷ Sa tăng làm cho đầu óc mê muội, chỉ nhìn thấy toàn ảo ảnh sai lầm.

Hơn tháng sau, cậu con trai của Olga gào lên trong điện thoại: “Bà ơi, trường con bị đánh bom sập rồi. Con mèo ở thư viện bị nát bét, chỉ còn mỗi lông thôi. Bà bảo Putin dừng tay đi.”

Bà ngoại cậu bé lập tức nạt lại còn to hơn: “Chúng mày thật ngu muội. Chính là thằng Zelenskiy đang ném bom người dân của mình đấy. Nhiệm vụ của chúng mày lẽ ra là phải lật đổ thằng hề đó. Chúng mày không làm được nên quân Nga mới phải vào trợ giúp để Ukraine có hòa bình.” Sự nghi ngờ trở thành lời kết tội.

Gần một năm sau, chồng Olga xung phong đi lính. Anh nói với mẹ vợ: “Con sẽ cầm súng để bảo vệ gia đình mình.” Bà im lặng một lúc rồi bảo: “Zelenskiy cố tình giết dân mình để chúng mày nghĩ là người Nga ra tay. Bây giờ thì Nga và Ukraine giết nhau thật rồi.”

Olga có một người chị họ ở Nga mà cô thân như chị ruột. Hồi đầu cuộc chiến, hai chị em khóc với nhau suốt. Nhưng người chị ấy cũng không tin Olga, kể cả khi cô trực tiếp livestream cho chị xem cảnh không kích của Nga, những căn nhà đổ nát, những xác người chết trong giấc ngủ. Chị họ cô chỉ nhắc đi nhắc lại: “Olga, em là máu mủ của chị. Chúng ta cùng dòng máu. Chị thương em, nhưng em đã sai rồi.”

Olga trải qua những cơn quẫn trí khiến cô như hóa điên. Cuối cùng cô nói: “Chị ơi, hôm nay em lại đi hiến máu. Dòng máu của em giờ đã hòa vào máu của người Ukraine rồi. Em là máu mủ của đất nước này chứ không còn là máu mủ của chị nữa.”

Một nữ quân nhân quỳ gối cầu nguyện trước ban thờ Đức Mẹ, và khu tưởng niệm liệt sĩ tại quảng trường trung tâm Kyiv.
Chụp lại hình ảnh,Một nữ quân nhân quỳ gối cầu nguyện trước ban thờ Đức Mẹ, và khu tưởng niệm liệt sĩ tại quảng trường trung tâm Kyiv.

Căm thù

Một trong những hiểu lầm lớn nhất về Ukraine là “người nói tiếng Nga/có dòng máu Nga thì sẽ ủng hộ Nga, người nói tiếng Ukraine sẽ ủng hộ Ukraine”.

Tuy nhiên trên thực tế, Ukraine là một quốc gia song ngữ. Hầu hết mọi người có thể nói hai thứ tiếng, dù sự thành thạo sẽ có chút khác nhau. Bên cạnh đó, rất hiếm ai ở Ukraine mà không có ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng, bạn bè và đồng nghiệp hiện đang sống ở Nga. Đa số những người tôi gặp có bố, mẹ, ông, bà là người Nga. Vậy nên khi chiến tranh xảy ra, những câu chuyện như của Olga khá phổ biến chứ không hề ngoại lệ.

Với những người coi Nga là quân xâm lược, dòng máu Nga không cản trở việc họ đứng lên bảo vệ Ukraine. Thậm chí dòng máu ấy khiến nỗi căm thù Nga trở nên khủng khiếp hơn.

Chiều hôm ấy, tôi ngồi cà phê với một nhóm tình nguyện viên ở Khmelnitsky. Khi tôi đặt câu hỏi về gốc gác Nga, những người bạn đã từng vào sinh ra tử với nhau từ bao lâu nay mới bắt đầu tò mò quay sang hỏi nhau. Sau một hồi, tất cả vỡ lẽ ra 100% số họ ít nhiều đều mang “nguồn gien của Nga”.

Nhưng tất nhiên, không ai ngạc nhiên về điều đó cả. Một chàng trai tuyên bố: “Người Nga hay người Ukraine không thể được định nghĩa bằng mấy chuỗi DNA. Phân tích ra thì chẳng ai trên đời là thuần chủng cả. Sinh học chẳng có ý nghĩa gì khi quân Nga sát hại người bạn thân nhất của tôi. Khi cậu ấy chết, tôi biết mình là người Ukraine, và nhiệm vụ của tôi là trả thù cho cậu ấy.”

Cô gái ở ghế bên cạnh gật đầu: “Tôi là người Nga về mặt sinh học, nhưng tôi là người Ukraine cả về hành động lẫn tâm hồn. Việc bố mẹ tôi là người Nga giống như một quả chanh đắng nghét mà tôi buộc phải ăn vậy. Tôi căm thù tất cả những gì liên quan đến Nga. Tôi thậm chí căm thù chính bản thân mình: Tại sao cái thân xác đẹp đẽ này lại bị cấu thành từ nguồn gien ghê tởm ấy.” (Cô gái quả thật rất ưa nhìn và đã từng chiến thắng trong một cuộc thi sắc đẹp).

“Suốt một hai năm đầu, giận dữ là cảm xúc duy nhất mà tôi thấy trong trái tim mình. Cả ngày tôi chỉ xem những video cảnh lính Nga bị truy đuổi, cảnh chúng bị dồn vào chỗ chết, cảnh xác chúng bị đồng đội bỏ lại. Tôi hào hứng mỗi khi thấy drone quân mình bắn trúng bọn Nga. Máu chúng tóe ra, đầu chúng nổ tung thành từng mảnh. Chúng chết thật là đáng kiếp.”

Toàn bộ cuộc trò chuyện cùng những lời chia sẻ trên được nói bằng tiếng Nga.

Tiểu sử các liệt sĩ trước tòa thị chính Lviv.
Chụp lại hình ảnh,Tiểu sử các liệt sĩ trước tòa thị chính Lviv.

Thái độ với cuộc chiến

Sau gần 4 năm kháng cự, sự mệt mỏi đã khiến người Ukraine thay đổi đáng kể về cách nhìn đối với cuộc chiến. Năm 2022, 73% người Ukraine muốn đấu súng đến cùng để giành thắng lợi. Đến năm 2025, con số này giảm xuống còn 24%. Các động thái ngoại giao và nỗ lực của lãnh đạo Ukraine, Nga, Mỹ và châu Âu khiến đa số người dân (67%) hiện nay ủng hộ giải pháp trên bàn đàm phán.

Tuy nhiên, thái độ với Nga thì hầu như không thay đổi. Người Ukraine giữ sự đồng thuận cao trong việc tiếp tục coi Nga là kẻ xâm lược.

Năm 2022, khi cuộc chiến mới nổ ra, một cuộc thăm dò quan trọng của Lord Ashcroft cho thấy 98% người Ukraine, bao gồm cả 82% những người có gốc gác Nga, ủng hộ sự toàn vẹn lãnh thổ, không một tấc đấc nào của Ukraine được thuộc về Nga. 97% người Ukraine oán ghét Putin.

Tại các vùng miền Đông đang bị chiếm đóng, số liệu trước chiến tranh cho thấy đa số cư dân Donbas, Kherson, và Zaporizhzhia muốn tiếp tục là một phần của Ukraine. Số người muốn ly khai chiếm từ 10-30%. Sau khi chiến tranh xảy ra, hàng triệu người chống đối Nga đã chạy hết về phía Tây. Dưới sự quản thúc thông tin của Nga, rất khó có thể biết thái độ của những người ở lại hiện nay thực sự ra sao.

Sau gần 4 năm, người Ukraine đang phải đối mặt với tâm lý mệt mỏi, bế tắc, đau đớn và mất dần hy vọng. Chi phí nhân mạng và kinh tế quá lớn đã khiến họ thay đổi thái độ từ “phải chiến đấu” sang “phải kết thúc” cuộc chiến.

Tuy nhiên, sự thay đổi chiến thuật không có nghĩa là từ bỏ lãnh thổ. Theo Gallup, 75% kiên quyết bác bỏ bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào mà phải mất đất cho Nga. Cố gắng đàm phán là chiến lược sống còn, không phải là sự đầu hàng. Tại các vùng Ukraine vẫn giữ được chủ quyền, số người duy trì thái độ phản kháng với Nga là 99%.

Hình Putin kiểu “bia đạn” trên đường vào khu hầm mỏ lớn nhất thế giới dài 2.500km dưới lòng đất tại Odesa.
Chụp lại hình ảnh,Hình Putin kiểu “bia đạn” trên đường vào khu hầm mỏ lớn nhất thế giới dài 2.500km dưới lòng đất tại Odesa.

Ngày rời Ukraine, tôi nhận được tin nhắn của Olga. Cô đã đoạn tuyệt với người chị họ mà cô vốn yêu thương như một phần thân thể. Khi Olga cắt đứt quan hệ, chị khóc òa lên: “Bao giờ thì chị mới được gặp lại em?”

“Nếu Nga thắng” – Olga trả lời – “chị có thể đến đây và tự tay mở nắp hầm mộ em. Vì khi đó, đất này đã thành đất của Nga.”

Kỳ 3: Kiên cường, sống chung với bão

Tin nhắn báo động ở Kyiv: Hãy tới nơi trú ẩn gần nhất
Chụp lại hình ảnh,Tin nhắn báo động: Hãy tới nơi trú ẩn gần nhất

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c5yj5g905ego

Phần tiếp theo trong loạt bài Nga – Ukraine: Chiến tranh hay hòa bình?, tác giả Nguyễn Phương Mai tìm hiểu cách mà người dân Ukraine thích ứng với tình trạng hiểm nguy và bất định kéo dài của chiến tranh.

Đặt lại tên cho nỗi sợ

Ở Hà Nội ngày xưa, cứ tới 12 giờ trưa, từ Nhà hát Lớn sẽ vang lên một hồi còi dài và to. Với tôi, hồi còi ấy báo hiệu giờ người lớn nghỉ làm, giờ trẻ con trốn ngủ trưa đi bêu nắng, giờ đường phố vắng hơn để chơi nhảy dây, trốn tìm.

Lần đầu tiên khi tiếng còi báo động ở Ukraine vang lên, tim tôi chững lại một nhịp. Có lẽ vì tuổi thơ đã quá quen với tiếng còi âm vang cả thành phố nên tôi không thấy sợ hãi. Chỉ 48 tiếng sau khi tới Ukraine, những hồi còi đã trở thành một phần nhịp sống của tôi mỗi ngày. Một bà cụ còn hài hước ví von: “Bao giờ trứng gà lên giá mới lo. Chứ bây giờ còi báo động không ai quan tâm nữa đâu.”

Như tất cả mọi người, tôi đặt sinh mạng mình vào tay lực lượng phòng không Ukraine. Tôi tin họ sẽ bắn chặn mọi cuộc tấn công khi trời còn sáng. Tâm lý “sống chung với bão” khiến tôi nhanh chóng đặt lại tên cho nỗi sợ. Không ai có thể ngày nào cũng vài lần ngừng tất mọi việc để đi ẩn náu.

Các công trình kiến trúc mặc áo giáp sắt trong thời chiến.
Chụp lại hình ảnh,Các công trình kiến trúc mặc áo giáp sắt trong thời chiến

Nguyên tắc ‘hai bức tường’

Nhưng với những đợt tấn công ban đêm, tôi phải tập kỹ năng sinh tồn từng bước một. Bài học sống sót đầu tiên diễn ra tại gia cư một người bạn sống gần nhà máy năng lượng nên thường xuyên bị dội bom. Hôm ấy đang ăn tối thì báo động. Chị vợ kiểm tra Telegram, nói có nhiều drone bay về khu vực nhà mình. Vì drone thường bay chậm và không thấy có tên lửa nên gia đình yên tâm ăn tiếp.

Chẳng dè 15 phút sau có tiếng nổ. Tôi ngó ra cửa sổ thì bị đứa bé con chủ nhà kéo mạnh một cái. Tôi ngã sập xuống sàn. Nó cuống quýt xin lỗi rồi bảo: “Cô ngốc thế. Không bao giờ được đứng gần cửa kính”.

Nếu không có hầm trú ẩn, nguyên tắc “hai bức tường” là sự bảo vệ tối thiểu. Hai lớp vật cản giúp giảm thương vong nếu những mảnh nhỏ của tên lửa và drone không may rơi trúng. Tuyệt đối tránh ngủ ở nơi có cửa giáp đường bởi muôn mẩu kính vỡ sẽ biến thành hàng trăm viên đạn bắn nát người.

Trong suốt thời gian ở Ukraine, số đêm tôi ngủ trên giường chắc không quá 10 lần. Nhà bếp, hành lang, phòng tắm – những nơi hội đủ nguyên tắc hai bức tường – thường xuyên trở thành chỗ tôi đặt lưng. Ở nhiều gia đình, trẻ con ngủ luôn trong bồn tắm.

Chỗ ngủ của tác giả trên sàn bếp

Chú tâm vào hiện tại

Nhưng không phải ai cũng chấp nhận việc nỗi sợ trở thành bạn đồng hành cùng giấc ngủ. Một luật sư ở Kharkiv nói rằng cô đã vô cảm với các trận tấn công ban đêm. Đêm xuống, cô đeo nút tai, tắt báo động, cầu nguyện, rồi bình thản lên phòng ngủ tầng 7. Trước chiến tranh, căn hộ ấy rất đắt tiền. Bây giờ, tầng cao lại dễ trúng đạn nhất. Nhưng cô đã quyết định rằng “chết lúc nào cũng được. Nhưng sống thì phải cho ra sống.”

“Nếu vẫn bị đánh thức bởi còi báo động thì chị làm gì?” – “Tôi tặng Putin một ngón giữa (hàm ý chửi rủa) và ngủ tiếp.”

Một bạn trẻ tâm sự với tôi: “Khi không có lựa chọn nào thì điều duy nhất mình có thể làm tốt là tập trung vào hiện tại. Em không nghĩ ngợi xa xôi nữa mà chỉ lập kế hoạch cho hôm nay, cho bây giờ. Ví dụ như sáng nay mình sẽ làm việc gì, và nhất định sẽ làm thật tốt. Chiều nay mình sẽ ăn gì, và nhất định phải ăn thật ngon. Tối nay mình sẽ gặp ai, và nhất định phải ôm họ một cái trước khi chia tay.”

“Tuần trước em mua một bịch mì tôm và ngồi thần ra xem mình sẽ ăn vị nào, để dành vị nào. Đột nhiên có báo động. Thế là em lao vào bếp nấu gói mì ngon nhất. Tại sao lại phải chờ? Chắc gì mình còn sống đến ngày mai? Nếu cuộc đời chỉ là một chuỗi những khoảnh khắc thì em phải sống khoảnh khắc bây giờ thật là tử tế.”

“Em và ông xã lấy nhau cũng hệt như ăn mì tôm vậy. Hôm ấy sau khi chui từ hầm trú ẩn lên, tụi em quyết định kết hôn.”

Cô gái này vẫn chăm chú đọc sách khi những hồi còi báo động vang lên
Chụp lại hình ảnh,Cô gái này vẫn chăm chú đọc sách khi những hồi còi báo động vang lên

Duy trì cuộc sống bình thường

Trong sự hỗn độn và bất định của thời chiến, người dân không thể tự định đoạt được mạng sống và tương lai của mình. Chiến lược tâm lý để sinh tồn là tập trung vào những gì có thể kiểm soát được. Đó là những hoạt động hằng ngày, những quyết định nhỏ trong tầm tay, những kế hoạch mà khả năng của chính mình cho phép.

Đa số trường học và công sở linh hoạt việc học và làm việc online. Nhiều nơi cho phép đến trễ nếu đêm trước mọi người phải chạy nạn. Các liên hoan nghệ thuật vẫn tiếp tục trong làn khói bom, trong hầm trú ẩn. Hệ thống trường học ngầm dưới lòng đất dần hoàn thiện. Những trận bóng kéo dài 4-5 tiếng hay đôi khi vài ngày: báo động thì dừng lại, hết báo động lại lên đá tiếp.

Trẻ em chơi đùa gần những tòa nhà bị hư hại do chiến tranh tại Kyiv
Chụp lại hình ảnh,Trẻ em chơi đùa gần những tòa nhà bị hư hại do chiến tranh tại Kyiv

Chiến tranh trở thành một phần tất yếu của cuộc sống. Dù mỗi đêm chỉ ngủ vài tiếng, người dân vẫn duy trì những thói quen từ trước chiến tranh, từ việc tập gym, hẹn hò trên Tinder, cà phê với bạn khi tan sở, đi dạo trong công viên với chó hay quay cuồng trong vũ trường. Việc duy trì nhịp sống bình thường trở thành một hành động kháng cự, một sự khẳng định thầm lặng rằng bom đạn không thể cướp đi toàn bộ cuộc sống này.

Chính vì thế, nhìn từ ngoài vào, chẳng ai nghĩ đây là một đất nước đang có chiến tranh. Nhịp sống hối hả, trẻ trung vẫn cuộn chảy quanh những ốc đảo thanh bình và yên tĩnh của nông thôn và thành phố. Dù đêm trước thành phố bị đánh bom, sáng hôm sau người lớn vẫn đi làm, trẻ con vẫn đi học, tụi thanh niên vẫn hôn nhau ở góc phố, những ông già vẫn đánh cờ trên ghế đá, lũ chim bồ câu vẫn ị lên đầu các bức tượng danh nhân, và khách du lịch vẫn không hoàn toàn biến mất.

Một cặp đôi tại công viên Kyiv
Chụp lại hình ảnh,Một cặp đôi tại công viên Kyiv

Hoa và tinh thần ‘phải sống’

Một trong những ấn tượng đầu tiên của tôi ở Ukraine là hoa. Những cánh đồng hướng dương trải dài ngút ngàn ở nông thôn. Những vườn hoa lung linh ở trong thành phố. Khu tưởng niệm liệt sĩ ở trung tâm thường có sẵn những cái lọ đầy nước để người dân cắm hoa tươi mỗi ngày. Bến tàu điện ngầm nào cũng có những tiệm hoa lớn nhỏ. Các cụ già cầm hoa bán rong hoặc bày ra sạp nhỏ. Bất kỳ lúc nào, chỉ cần nhìn quanh một vòng là sẽ thấy ai đó đang cầm một bó hoa.

Ngày 8/3 năm 2022, chỉ hai tuần sau khi Nga tấn công, doanh số hoa ngày Quốc tế phụ nữ vẫn không hề suy giảm. Khắp nơi ngập tràn hình ảnh những người đàn ông trong quân phục lính hối hả đi mua hoa tặng người thân.

Bom đạn đã phá hủy và khiến tổng quy mô thị trường xuất nhập khẩu giảm mạnh. Tuy nhiên, nhu cầu bán lẻ nội địa lại bình phục nhanh và tăng nhẹ. Bốn năm qua, binh sĩ ở tiền tuyến đã đặt hàng triệu đơn hàng trực tuyến để gửi hoa về nhà. Vào dịp lễ tết, nhiều người mua hoa tặng cho những phụ nữ có chồng con đang chiến đấu. Ở Ukraine, cuộc chiến đã biến hoa trở thành một biểu tượng mạnh mẽ của sự sống còn, của hy vọng, của lời hứa người thương rồi sẽ trở về.

Một người đàn ông mua liền một lúc 3 bó hoa ở trung tâm Kyiv.
Chụp lại hình ảnh,Một người đàn ông mua liền một lúc 3 bó hoa ở trung tâm Kyiv

Tái kiến thiết siêu tốc

Quay trở lại trận ném bom gây thương vong kỷ lục tại Kyiv ngày 31/7/2025. Sáng hôm sau, tôi đã cùng vài bà con người Việt đến một căn chung cư bị mảnh tên lửa phạt nát mặt tiền. Giữa đống đổ nát, người dân trật tự xếp hàng khai báo thiệt hại. Một cảnh sát dùng luôn nắp chiếc ô tô đã bị móp méo và rụng hết kính cho việc ghi chép. Trong khoang xe trống hoác, một con gấu bông nằm lăn lóc giữa những mẩu kính vỡ.

Trong khoang xe trống hoác, một con gấu bông nằm lăn lóc giữa những mẩu kính vỡ.

Chỉ vài tiếng sau khi bị ném bom, chính quyền đã kịp chở đến hàng trăm tấm ván gỗ để ráp tạm lên các khung cửa bị phá vỡ. Các gia đình thu dọn bãi chiến trường. Họ điềm nhiên quẳng những mảnh tên lửa cháy đen, đôi khi to bằng nửa tấm chiếu lên xe chở rác như quẳng một cái vỏ chuối ăn xong thì phải vứt.

Trong quanh cảnh ấy, điều khiến tôi bất ngờ nhất là sự im lặng. Không một tiếng than thở, không một lời oán thán. Thậm chí những cuộc trao đổi cũng có âm lượng rất nhỏ. Người ta lặng lẽ xếp hàng, lặng lẽ thu dọn, lặng lẽ giúp nhau. Một người đàn ông gõ gõ vào cánh cửa bị sập của hàng xóm. Ông bỏ đi. Một lúc sau, tôi nghe sau lưng đánh “rầm” một cái. Hóa ra ông đang cầm một cái rìu rất to và phang thẳng vào bản lề, giúp nó rời hẳn ra.

Sự kiên cường và khả năng tái kiến thiết siêu tốc không chỉ là phản ứng tự phát của người dân. Đó còn là một chiến lược chủ động của chính phủ (Rapid recovery- Швидке відновлення) nhằm duy trì cuộc sống bình thường và ổn định tâm lý nhanh nhất có thể.

Sau những đợt đánh bom quy mô lớn của Nga, điện nước thường được phục hồi rất nhanh, đôi khi chỉ trong vòng vài giờ. Khi một siêu thị ở Kharkiv bị trúng đạn, ban giám đốc cam kết sẽ mở cửa lại sau 48 tiếng. Khi cầu bộ hành ở Kyiv bị tấn công, giao thông được khôi phục chỉ trong 3 ngày. Khi tên lửa phá nát một ngã tư quan trọng nằm giữa Đại học Shevchenko và Nhà hát Opera, xe đi lại bình thường chỉ sau vài ngày. Nếu không có bức tường nham nhở được cố tình giữ lại, tôi sẽ không thể nhận ra đây chính là hiện trường của vụ tấn công từng khiến thế giới dậy sóng.

Hàng rào ở Hostomel với những bông hoa được vẽ quanh từng lỗ đạn
Chụp lại hình ảnh,Hàng rào ở Hostomel với những bông hoa được vẽ quanh từng lỗ đạn

Quốc gia số giữa thời chiến

Chính sách tái kiến thiết siêu tốc thể hiện rõ nhất ở lĩnh vực công nghệ, góp phần tạo ra một xã hội số hoạt động khá hiệu quả.

Ngày đầu tiên ở Ukraine, tôi phải đi xe điện về trung tâm thành phố Lviv. Theo chỉ dẫn bằng tiếng Anh, tôi chỉ cần chạm nhẹ thẻ tín dụng của ngân hàng Hà Lan vào màn hình. Quả là rất hiện đại. Nhiều nước tiên tiến vẫn còn phải mua vé giấy hoặc thẻ trả trước.

Chưa hết, Ukraine là đất nước đầu tiên mà cái máy mua vé nhắc tôi nhớ trả tiền cho cái… vali, tương đương một vé. Số tiền rất ít, và giá vé cố định. Một lần khác, tôi mua vé tàu trên mạng xong thì muốn trả lại. Chỉ cần một nút nhấn, nhà tàu thông báo họ sẽ hoàn tiền sau 30 ngày. Hai tuần sau tiền đã xuất hiện. Việc thanh toán và quản lý đỗ xe cũng hoàn toàn qua điện thoại, không cần cột trả tiền như nhiều nước khác. Tại một viện bảo tàng, khi tôi trả bằng tiền mặt, người phụ nữ lẽ phải tới 70 tuổi ngồi sau quầy nhìn tôi như nhìn một kẻ đến từ thời đồ đá.

Khi cuộc sống vật lý phải chịu sự xáo trộn cường độ cao do chiến tranh, một xã hội số bình ổn và hiệu quả mang lại sự cân bằng tâm lý. Hệ sinh thái dịch vụ công số hóa Diia (Дія, “Hành động”) là một chính phủ thông minh đáng để nhiều nước học hỏi.

Ukraine là quốc gia đầu tiên trên thế giới mà hộ chiếu, căn cước công dân, bằng lái xe, thẻ sinh viên trên ứng dụng Diia có giá trị pháp lý tương đương bản giấy. Điều này giúp hàng triệu người chạy nạn xác minh danh tính mà không cần giấy tờ vật lý. Việc kết hôn và khai sinh cho em bé cũng hoàn toàn được số khóa, giúp những người lính ở tiền tuyến kết nối dễ dàng hơn với hậu phương. Cũng trên Diia, bạn có thể đăng ký doanh nghiệp trong vòng nửa tiếng – tốc độ có thể được coi là nhanh nhất thế giới. Hệ sinh thái này đã giúp Ukraine giảm 10% nhân lực và tiết kiệm hàng chục triệu đô la.

Sự chuyển đổi số mạnh mẽ ấy khiến chính những người vốn sống quá lâu trong tư duy cũ cũng thấy ngạc nhiên. Một Việt kiều làm kinh doanh chia sẻ với tôi:

“Thế hệ bọn chị đôi khi cứ sợ những thứ mới lạ, rồi đổ cho xã hội phương Tây phức tạp. Nhưng thật ra nó lại rất văn minh. Năm ngoái chị mất giấy tờ xe. Chồng chị kêu: Giời ơi, lại mất mớ tiền làm lại. Chị cũng liên hệ người nọ người kia để giúp. Tức là vẫn kiểu tư duy hồi xưa, cái gì cũng nghĩ ‘phải tiền mới xong’.

Hôm ấy chị hẹn cái thằng cò ở chỗ làm giấy tờ. Nó lại bảo chị đợi 30 phút. Trong lúc đợi chả biết làm gì chị đi vào quầy. Họ bảo khai vào đây, xong mấy chục đô gì đấy, cộng thêm cái giấy khám sức khỏe đã có sẵn là xong. Chị nghĩ ôi thế chắc phải chờ cả tháng. Nhưng nó nói chiều nay lấy. Thế chị làm luôn, mất có mấy phút. Lúc thằng kia ra, chị kêu tao xong rồi, cảm ơn mày. Chồng chị thương tình, bảo thôi cho nó mấy đồng. Chị cãi, em đang là người đúng, sao tự dưng anh lại muốn em thành người sai?”

Xe điện và cột bán vé tự động trên xe điện (ảnh nhỏ)
Chụp lại hình ảnh,Xe điện và cột bán vé tự động trên xe điện (ảnh nhỏ)

Biến đau thương thành hành động

Olena là giáo sư tâm lý học lâm sàng. Khi gặp tôi, bà chỉ tốn chừng 1 phút để chào hỏi rồi mở laptop và vào ngay công việc. Bà nói say sưa về dự án hàn gắn chấn thương tâm lý cho những phụ nữ di tản từ miền Đông giáp với Nga. Ngoài ra, bà còn huấn luyện cho quân đội, chính phủ và nhà thờ.

Nhưng câu chuyện riêng của Olena thì là một bi kịch. Chỉ trong một thời gian ngắn, bà mất đi ba người thân. Chồng bà bị quân Nga truy đuổi và chết trong rừng. Con trai bà lẽ ra được miễn nhập ngũ vì gia đình có ba trẻ nhỏ, nhưng anh vẫn xung phong đi lính và mới hy sinh. Một người bạn thân của bà ở châu Âu cũng vừa qua đời.

“Tôi là một người bà, một người mẹ, một chuyên gia. Công việc khiến tôi trở nên có ý nghĩa. Ngay sau khi con trai tôi qua đời, tôi vẫn tiếp tục những kỳ huấn luyện. Tôi nhất định không bỏ lỡ ngày nào. Tôi chỉ vắng mặt một ngày vì hôm đó là lễ tưởng niệm cho thằng bé. Ôi, đứa con bé bỏng và quả cảm của tôi.”

Đau thương quá lớn khiến đôi mắt Olena lúc nào cũng mọng nước, nhưng kỳ lạ thay, môi bà lại như thể đang cười. Bà bảo: “Tôi sinh ra đã thế rồi. Mẹ tôi bực lắm vì mắng mỏ thế nào tôi cũng cười. Đó là cách tôi đương đầu với cuộc sống này. Đó là cách người Ukraine đi qua cuộc chiến này. Chúng tôi cười vào mặt kẻ thù.”

Giáo sư Olena (thứ hai từ trái) tại một kỳ huấn luyện
Chụp lại hình ảnh,Giáo sư Olena (thứ hai từ trái) tại một kỳ huấn luyện

Câu chuyện của Olena khiến tôi liên tưởng đến tinh thần tình nguyện mạnh mẽ – một hiện tượng khá đặc thù của Ukraine. Đó là “cuộc chiến toàn dân” nơi mọi người tham gia vào việc phục hồi xã hội một cách nhiệt thành, bền bỉ và sâu rộng. Họ mua quân dụng và vũ khí cho lính, may lưới ngụy trang, quyên góp tiền, tiếp đón người tị nạn. Bất chấp sự mệt mỏi chán ghét chiến tranh, hầu hết những người tôi gặp đều đã và đang tham gia vào sự trỗi dậy của một xã hội dân sự mạnh mẽ. Trong trật tự dân sự đó, những đóng góp của họ có ảnh hưởng trực tiếp trên chiến trường và được cộng đồng ghi nhận.

Tuy nhiên, cuộc chiến toàn dân này không chỉ là biểu hiện của tình yêu quê hương có nguồn gốc sâu xa trong lịch sử của Ukraine. Ở mặt kia của tấm huân chương, nó cũng thể hiện sự nghi ngờ với chính quyền hiện tại và bộ máy quan liêu, tham nhũng – một đề tài tôi sẽ trở lại trong kỳ sau.

Những tiểu thương tranh thủ lúc vắng khách đan tấm ngụy trang gửi ra tiền tuyến.
Chụp lại hình ảnh,Những tiểu thương tranh thủ lúc vắng khách đan tấm ngụy trang gửi ra tiền tuyến

Khả năng đàn hồi của Ukraine

Trong tiếng Anh, từ resilience mô tả khá chính xác tinh thần bền bỉ và ý chí kiên cường của của người dân nơi đây. Khả năng đàn hồi mạnh mẽ ấy như sợi dây cao su, dù bị kéo căng nhưng luôn bật về hình dáng cũ.

Người Ukraine đối mặt với bất ổn bằng việc xoay chuyển tâm lý để sống chung với bão. Họ zoom vào thực tại, sống hết mình trong từng khoảnh khắc quý giá của bình yên. Họ nỗ lực duy trì cuộc sống mỗi ngày, bình thường hóa nguy cơ bom đạn. Trong bối cảnh chiến tranh hỗn loạn, họ cố gắng làm chủ tình huống bằng một xã hội số hiệu quả, bằng khả năng tái kiến thiết siêu tốc, bằng việc tham gia tình nguyện. Những hành động trong tầm tay giúp họ giành lại quyền kiểm soát, từ chối bị tê liệt.

Cho tới thời điểm này, 62% người Ukraine trên vùng lãnh thổ do chính quyền kiểm soát vẫn sẵn sàng chịu đựng cuộc chiến. Hẳn nhiên, đằng sau sự kiên cường này là một khoản nợ tâm lý khổng lồ. Khả năng phục hồi của Ukraine là phi thường, nhưng không phải là vô hạn.

Tượng đài trước tòa nhà hành chính của thủ đô và dòng chữ: Kyiv – Thủ đô kiên cường (Kyiv is the capital of resilience).
Chụp lại hình ảnh,Tượng đài trước tòa nhà hành chính của thủ đô và dòng chữ: Kyiv – Thủ đô kiên cường (Kyiv is the capital of resilience)

Cuộc chiến ‘thiện – ác’

Rời Ukraine, tôi vẫn giữ ứng dụng Air Alert trên điện thoại. Tôi muốn lưu lại dẫn chứng sinh động nhất về tinh thần bền gan, hài hước và khả năng lồng ghép văn hóa của người Ukraine.

Mỗi ngày khoảng chục lần, Air Alert hối thúc người dân xuống hầm. Sau khi tên lửa và drone của Nga đã bị bắn hạ, ứng dụng vang lên giọng nói của diễn viên Mark Hamill – người thủ vai Luke Skywalker trong series huyền thoại Chiến tranh giữa những vì sao (Star Wars).

Khi nhận lời lồng tiếng cho app báo động này, Mark Hamill muốn nối cuộc chiến ở Ukraine với câu chuyện về Liên minh Nổi dậy – một nhóm quân kháng chiến nhỏ bé, bị áp đảo về vũ khí và nguồn lực nhưng vẫn kiên cường chống lại Đế chế Thiên hà bạo tàn, có công nghệ vượt trội. Trong tình thế tuyệt vọng, yếu tố quyết định chiến thắng là niềm tin vào một sức mạnh huyền bí “the Force” và ý chí kiên cường của những dân thường như cậu bé Luke Skywalker.

Phần lồng tiếng trong Air Alert là một cú bẻ lái tài tình. Người Ukraine đã biến xung đột bạo lực thành vấn đề đạo đức, biến nỗi sợ thành sức mạnh, biến thực tế kinh hoàng của bom đạn thành nguồn cảm hứng anh hùng mang tinh thần Jedi.

The air alert is over. May the Force be with you.” (Báo động không kích đã kết thúc. Cầu mong Thần lực phù hộ cho chúng ta).

Bài 4: Tuyển quân – hai cuộc chiến và hai kẻ thù

Trong những kỳ trước, loạt bài về cuộc chiến ở Ukraine đã miêu tả cảnh bom đạn (bài 1), sự đổ nát (bài 2) và cách người Ukraine sống sót trong cuộc chiến (bài 3). Bài viết kỳ này nói về những thách thức nhân lực và hậu cần của quân đội Ukraine.

‘Tùng bộ đội’

Vừa ngồi xuống bàn, Halina lập tức mở điện thoại cho tôi xem một bức ảnh. Thì ra cô đã chuẩn bị sẵn từ trước, chỉ chờ gặp tôi là bật lên.

“Cậu ấy là anh hùng của Ukraine. Cậu ấy đi lính từ những ngày đầu tiên, cầm súng ở những mặt trận khốc liệt nhất. Bị thương 5 lần, nhưng cứ bình phục là tiếp tục chiến đấu.”

Rồi Halina phóng to ảnh ra và cười: “Cậu ấy lại rất sexy nữa. Crush của đứa bạn mình đấy. Vô địch giải thể hình của Ukraine. Cảm ơn Việt Nam đã chia sẻ với đất nước này một chiến binh dũng cảm và đẹp trai như thế.”

Tùng đã từng được BBC News Tiếng Việt phỏng vấn. Nhiều người Việt ở Ukraine lưu tên cậu trong danh bạ một cách trìu mến: “Tùng bộ đội.”

Sinh ở Hà Nội, hết cấp 3 Tùng mới sang Ukraine với bố. Cậu hồn nhiên kể: “Lúc đó em tưởng đi Tây cũng như đi Mỹ, chắc phải hoành tráng lắm. Ai dè sang đây cũng thất vọng một tý vì nó không vui như mình nghĩ.”

Nguyễn Lâm Tùng, còn gọi là Tùng "bộ đội", khi bị thương năm 2024 và khi gặp tác giả năm 2025
Chụp lại hình ảnh,Nguyễn Lâm Tùng, còn gọi là Tùng “bộ đội”, khi bị thương năm 2024 và khi gặp tác giả năm 2025

Tình nguyện

Tuy không sang chảnh như tưởng tượng, nhưng sau nhiều năm sinh sống, Ukraine dần trở thành quê hương yêu dấu. Khi Tùng giật giải quán quân thể hình Ukraine, chuẩn bị ra nước ngoài thi đấu thì chiến tranh xảy ra.

“Nga đánh một cái thì mấy thằng bạn em gọi điện. Chúng nó kêu ở trung tâm đang phát súng cho dân tự vệ. Không có ô tô thì đi bộ. Thế là cả lũ đi bộ cả chục cây. Tới nơi thì hết súng.

Suốt những tháng sau đó khu tuyển quân lúc nào cũng xếp hàng dài. Nhưng có phải ai cũng được chọn đâu. Ghi tên tuổi vào đó rồi họ đuổi mình về.”

Đợt tuyển quân đầu tiên Tùng không được đi. Dù là công dân Ukraine nhưng quá thất vọng, cậu thậm chí gọi điện đến Đại sứ quán Việt Nam để hỏi xem phải làm thế nào mới được ra trận.

Người dân xếp hàng trước trụ sở tuyển quân
Chụp lại hình ảnh,Người dân xếp hàng trước trụ sở tuyển quân (ảnh chụp năm 2022)

Thế trận toàn dân

Quân đội chính quy của Ukraine chỉ có 250.000 binh sĩ và 8 năm kinh nghiệm từ lúc Nga sáp nhập Crimea. Năm 2022, Putin bất ngờ đánh thẳng vào Kyiv với tham vọng một chiến thắng thần tốc để quân đội trở tay không kịp.

Ai cũng cho rằng Ukraine sẽ sụp đổ. Đức từ chối cung cấp một số vũ khí hạng nặng vì sợ Nga chiếm giữ. Hàng tỷ đô la viện trợ bị hoãn. Mỹ đề nghị tổng thống Zelensky sơ tán và thành lập chính phủ lưu vong. Tuy nhiên, ông tuyên bố: “Tôi cần đạn dược chứ không cần di tản.”

Ukraine sống sót chính là nhờ gần một trăm nghìn người dân đã lập tức trở thành dân quân tự vệ. Họ ra trận chiến đấu bằng súng trường được phát hoặc súng săn. Họ ra trận trong những bộ đồ thường ngày: quần bò, áo bông, mũ len, khăn dạ… Họ lập chốt kiểm soát, truy lùng chỉ điểm Nga, tạo lớp phòng thủ cho đến khi quân đội chính quy tiếp quản. Tinh thần bảo vệ đất nước vượt qua mọi rào cản hành chính và hậu cần.

Tùng kể: “Tụi em tập trung trong hầm để xe. Đứng thành hai hàng. Họ bảo những thằng bên phải về đơn vị này, bên trái về đơn vị kia. Thế là cả lũ ra mặt trận. Ngoài vũ khí ra, còn lại nhà em tự mua hết: giày, mũ, áo giáp, tai nghe chống ồn… Rồi tụi em cũng tự tìm hiểu vũ khí luôn, khẩu này bắn thế nào, lựu đạn này giật chốt ra sao, bom này găm kiểu gì.”

Người dân học cầm súng (ảnh chụp năm 2022)
Chụp lại hình ảnh,Người dân học cầm súng tại Kyiv (ảnh chụp năm 2022)

Thách thức trong tuyển quân

Tuy nhiên, cuộc chiến kéo dài đã biến tinh thần tình nguyện dần trở thành nghĩa vụ bắt buộc. Luật Ukraine miễn nhập ngũ cho người có vấn đề sức khỏe, gia đình có từ 3 con nhỏ trở lên, cha/mẹ đơn thân, người chăm sóc thành viên bị khuyết tật, thân nhân liệt sĩ, công chức cấp cao, an ninh, sinh viên và giáo viên.

Báo chí bắt đầu phanh phui những vụ lách luật động trời. Cả một đường dây “mua bệnh” liên quan đến bác sĩ và giám đốc tuyển quân. Nổi tiếng nhất là vụ bê bối “Tiểu đoàn Dubai”. Trong khi luật cấm đàn ông từ 18-60 tuổi xuất cảnh thì một “tiểu đoàn” chính trị gia và doanh nhân sống xa hoa ở nước ngoài, “hô hào yêu nước bằng máu của kẻ khác”.

Những biện pháp mạnh được áp dụng. Nhiều video ghi lại cảnh bắt lính ngay trên phố nếu không trình được giấy tờ hợp lệ. Mới đây, người lái xe của diễn viên Angelina Jolie cũng bị bắt lính khi cô thăm Ukraine vì mục đích nhân đạo. Tuy nhiên, người ta đồn rằng nếu có 1.000 – 2.000 đô la thì sẽ được thả, còn bị bắt lại hay không thì hên xui.

Khi chiến tranh xảy ra, Ukraine bãi bỏ luật nghĩa vụ thời bình và áp dụng luật huy động thời chiến với nam thanh niên 27-60 tuổi. Luật này không quy định thời gian phục vụ. Vài thanh niên đang trốn lính tâm sự với tôi rằng họ sẵn sàng cầm súng, nhưng họ cần một số năm cụ thể. Hiện nay, nhập ngũ đồng nghĩa với phục vụ vô thời hạn. Sự bất định ấy khiến họ cảm thấy mình sẽ “bị kẹt ở chiến trường cho đến chết”.

Nhà báo Mykhailo Tkach – Ảnh chụp màn hình phóng sự “Dubai Battalion: Who is hiding in the Persian Gulf?” và hình nộm tại trung tâm tuyển quân Lviv.
Chụp lại hình ảnh,Nhà báo Mykhailo Tkach – Ảnh chụp màn hình phóng sự Dubai Battalion: Who is hiding in the Persian Gulf? (Tiểu đoàn Dubai: Ai đang trốn tại Vùng Vịnh?) và hình nộm tại trung tâm tuyển quân Lviv.

Tham nhũng

Tham nhũng cũng len lỏi vào hàng ngũ những người cầm súng. Để được về tuyến 2, một số binh sĩ đã thương lượng với chỉ huy, đổi lương tháng lấy sự an toàn. Tôi từng gặp một gia đình Việt Nam, mỗi lần thăm con là tiếp tế cho cả đơn vị. Họ cũng dấm dúi đút lót thêm cho chỉ huy: “Nó nhận quà, nhận tiền là anh chị thở phào em ạ. Nó còn nhận là con mình còn cơ hội sống.”

Ở cấp cao hơn, “vụ bê bối Trứng Vàng” khiến cả xã hội phẫn nộ. Bộ Quốc phòng đã mua trứng với giá 17 hryvnia/ quả (10.000 đồng) trong khi siêu thị chỉ gần một nửa. Một người vợ lính nói với tôi: “Người Ukraine hiện có hai cuộc chiến, với hai kẻ thù riêng biệt: Một là quân Nga xâm lược từ ngoài vào, hai là quan chức tham nhũng từ trong ra. Cả hai đều đáng tội chết.”

“Nếu được làm lại, chị có để chồng mình ra tiền tuyến?” – Người phụ nữ nhìn tôi ngạc nhiên, thoáng chút bực mình – “Thì tôi vừa nói đấy thôi. Ukraine có hai kẻ thù. Chồng tôi đánh một, tôi đánh một.”

Biểu tình đòi minh bạch và tăng ngân sách quân sự ở Kyiv
Chụp lại hình ảnh,Biểu tình đòi minh bạch và tăng ngân sách quân sự ở Kyiv vào tháng 3/2024

Hẳn nhiên, sau 4 năm ròng rã, không phải ai cũng giữ được tinh thần quyết liệt như người vợ lính ấy. Ngoài rất nhiều người tình nguyện ra trận mà tôi đã gặp, số còn lại tôi tạm chia thành ba nhóm chính.

Nhóm 1: Chấp nhận nghĩa vụ cầm súng

Nhóm này chiếm đa số. Họ coi việc bảo vệ đất nước là trách nhiệm không thể lẩn tránh.

Tôi đã gặp một ông bố người Việt có con trai vừa ra trận. Theo luật Ukraine, giấy gọi nhập ngũ có thể tới nhiều lần, nhưng chỉ có hiệu lực khi người nhận trực tiếp ký. Ông kể: “Khi mở cửa nhận giấy nó không hề bị sốc. Nó đã sẵn sàng. Thậm chí nó đã ký sẵn giấy ly hôn, đề phòng nếu bị thương nặng thì vợ có thể đi bước nữa một cách nhẹ nhàng nhất.”

“Nó không muốn giết người đâu. Nhưng phải chứng kiến lính Nga man rợ quá, thậm chí vào làng giết cả dân thường, rồi hiếp phụ nữ, thì nó căm thù. Tinh thần nó ngày càng vững vàng. Tôi trước cũng yêu Putin lắm. Nhưng bây giờ Putin là kẻ muốn giết con tôi.”

Ở khu chợ Odesa, tôi cũng gặp một người mẹ Việt Nam có con mới nhập ngũ. Chị vừa xếp hàng lên sạp vừa kể: “Bọn Nga tuyên truyền rằng bị bắt lính là bị dí súng vào tay, tống ngay ra chiến trường. Nhưng con chị đây, nó mời thằng bé lên xe, tới nơi ghi danh còn hỏi ‘mày đói không tao đi mua bánh mì cho’. Xong nó nói thêm: ‘Mày muốn thì cứ trốn. Bọn tao cam kết để mày tự do trốn. Nhưng khi thoát ra ngoài, pháp luật sẽ xử mày tội trốn nghĩa vụ’.

Rồi nó đi huấn luyện 3 tháng, học đủ thứ, kể cả việc đối xử với tù binh cho đúng luật. Giờ nó béo lên, chững chạc lắm. Chị hỏi nó có muốn mẹ đút tiền để được về không thì nó bảo: ‘Thôi, ai cũng thế thì Nga nó chiếm hết, mẹ cũng không thể yên ổn bán hàng được nữa’.”

Một quân nhân Ukraine thuộc Lữ đoàn Cơ giới số 56 bắn súng phóng lựu trong buổi huấn luyện ngày 22 tháng 10 năm 2024 tại tỉnh Donetsk, Ukraine. Sau giai đoạn ở trung tâm huấn luyện, các quân nhân của Lữ đoàn Cơ giới số 56 tiếp tục được đào tạo chiến thuật trong điều kiện dã chiến, với bắn đạn thật từ nhiều loại vũ khí bộ binh khác nhau. Giai đoạn tiếp theo là thực hiện nhiệm vụ trong đội hình đơn vị tại khu vực chiến sự. (Ảnh: Yevhenii Vasyliev/Global Images Ukraine qua Getty Images)
Chụp lại hình ảnh,Một quân nhân Ukraine thuộc Lữ đoàn Cơ giới số 56 bắn súng phóng lựu trong buổi huấn luyện ngày 22/10/2024 tại tỉnh Donetsk

Nhóm 2: Yêu nước, thù Nga, nhưng trốn lính

Nhóm này là thiểu số. Những câu chuyện của họ thường quặn thắt sự giằng xé tâm can. Họ hiểu chiến đấu là nghĩa vụ, nhưng họ sợ chết.

Ở Odesa, tôi gặp Maxim, một võ sĩ đấm bốc đẹp như tượng thần Hy Lạp. Anh nói chuyện với tôi mà như thể đang thú tội.

“Nghề chính của tôi là giảng viên nên tôi được miễn nghĩa vụ. Nhưng giáo viên thì cao quý hơn một người đưa thư sao? Tôi thực ra chỉ là một thằng hèn. Tôi thực ra không dám bỏ nghề để cầm súng.

Khi chiến tranh nổ ra, tôi đã quay về Ukraine đi lính. Nhưng ông sĩ quan ở chỗ tuyển quân thấy ngay nỗi sợ hãi trong tôi. Tôi khóc: ‘Cháu sẽ đào công sự, làm gì cũng được, miễn không phải cầm súng.’ Ông bảo: ‘Về nhà đi. Chiến tranh không phải trò đùa.’ Lúc đi ra tôi thấy một cô gái trẻ măng, đáng yêu như một con búp bê. Cô ấy mang trên vai khẩu AK47. Trời ơi, tôi thấy mình hèn hạ. Như rác, như đất, không đáng một xu. Tôi khóc nguyên một ngày.

Tôi tự an ủi rằng ít nhất mình đã không rời quê hương. Nhưng mỗi ngày nhìn vào gương tôi chỉ thấy ô nhục. Có lần gặp một cựu binh ngồi xe lăn, tôi muốn tới bắt tay nhưng rồi bỏ chạy. Làm sao tôi có thể nhìn vào mắt người chiến binh ấy? Anh ta chắc cũng căm ghét một thằng hèn như tôi.”

Maxim khóc. Chàng trai lực lưỡng gục mặt vào gối, vai rung bần bật. Bên cạnh anh, cô người yêu nước mắt vòng quanh, nắm tay anh bóp nhẹ.

Tôi nghĩ thực ra Maxim đã rất dũng cảm khi nhìn thẳng vào sự mâu thuẫn của chính mình, để dám thú tội trước bạn gái và trước một kẻ lạ mặt như tôi.

Các nữ quân nhân thuộc nhóm cơ động “Phù thủy chiến đấu” của Lực lượng Phòng không Ukraine tập luyện sử dụng vũ khí tại căn cứ vào ngày 2 tháng 11 năm 2024 ở tỉnh Kyiv, Ukraine. “Phù thủy chiến đấu” là tên của nhóm cơ động nữ phục vụ trong Lực lượng Phòng không Ukraine tại cộng đồng Bucha thuộc tỉnh Kyiv. Mỗi người trong số họ đều đã trải qua huấn luyện chiến đấu, bắn được nhiều loại vũ khí, bao gồm cả súng máy. Trong đời sống bình thường, họ làm việc tại các salon spa, bệnh viện, cơ sở giáo dục, nhà hàng và quán cà phê, và khi vào nhiệm vụ, họ thực hiện trực chiến trong các nhóm phòng không cơ động hoặc hỗ trợ Cảnh sát Quốc gia tuần tra. (Ảnh: Yevhenii Vasyliev/Global Images Ukraine qua Getty Images)
Chụp lại hình ảnh,Các nữ quân nhân thuộc nhóm cơ động “Phù thủy chiến đấu” của Lực lượng Phòng không Ukraine tập luyện sử dụng vũ khí tại căn cứ vào ngày 2 tháng 11 năm 2024 ở tỉnh Kyiv, Ukraine

Nhóm 3: Yêu nước, thân Nga hoặc ghét chính quyền, nên trốn lính

Phải rất khó khăn tôi mới có thể tìm được những người vẫn còn cảm tình với Nga và sẵn sàng chia sẻ. Tuy nhiên, khi tiếp xúc sâu với họ, tôi nhận ra đó chỉ là sự gắn bó tinh thần chứ không phải lòng trung thành như một công dân.

Họ vẫn ủng hộ một Ukraine độc lập và coi đây là cuộc chiến phi nghĩa. Nhưng sự phi nghĩa ấy đến từ sự yếu kém của chính quyền trong việc “giữ mối quan hệ hữu hảo với Nga”. Theo họ, một chính quyền không đủ khôn khéo để tránh cho dân đổ máu thì không xứng để họ hy sinh.

Andrey là trường hợp như vậy. Cậu trách người Ukraine đã tự chuốc họa khi lật đổ chính quyền thân Nga hồi 2014. Tôi ngạc nhiên vì tư tưởng xét lại EuroMaidan vốn chỉ phổ biến ở người già, còn chàng trai này mới 27 tuổi. Nhưng té ra Andrey đang trốn lính. Giọng cậu cay cú, bực bội, đổ lỗi: “Nếu không có Maidan thì tôi đâu phải sống chui lủi thế này. Nhiệm vụ của chính quyền là bảo vệ người dân. Ở cạnh một nước lớn thì tốt nhất là thành đệ tử của nó để dân khỏi chết.”

Người dân hô khẩu hiệu và vẫy cờ Ukraine cùng Liên minh châu Âu trong một cuộc biểu tình của phe đối lập tại Quảng trường Độc Lập ở Kiev vào ngày 2 tháng 12 năm 2013. Hàng chục nghìn người đã xuống đường biểu tình ở Kiev, chiếm Tòa thị chính và chặn các lối vào trụ sở chính phủ, trong bối cảnh căng thẳng kéo dài sau khi chính phủ không ký được thỏa thuận quan trọng với EU. AFP PHOTO / GENYA SAVILOV (Ảnh: Genya Savilov / AFP qua Getty Images)
Chụp lại hình ảnh,Người dân hô khẩu hiệu, vẫy cờ Ukraine cùng Liên minh châu Âu trong một cuộc biểu tình của phe đối lập tại Quảng trường Độc Lập ở Kyiv (EuroMaidan) vào ngày 2 tháng 12 năm 2013

Symon cũng vậy. Anh không tiếc lời phê phán chính quyền: “Đất nước có lãnh đạo tốt thì sẽ tránh được chiến tranh. Đất nước nào lãnh đạo ngu thì dân đổ máu.” Rồi anh hỏi tôi: “Nếu từ chối cầm súng tôi sẽ bị đi tù. Có nền dân chủ nào bắt dân đi lính như thế? Mai nói đi, đây là vi phạm nhân quyền đúng không?”

Tôi cố tránh trả lời. Tuy nhiên, Symon gặng hỏi quá nên tôi chỉ nói: “Tại nhiều quốc gia, khi có chiến tranh thì cầm súng là ‘nghĩa vụ’ chứ không phải ‘lựa chọn’.”

Những điểm sáng của bức tranh tuyển quân

Ukraine quả thật đang đối mặt với nhiều thách thức. Tuy nhiên, không thể phủ nhận những mặt mạnh như sau:

  • Thứ nhất là độ tuổi tuyển quân. Năm 2014, Nga sáp nhập bán đảo Crimea bằng một cuộc trưng cầu dân ý gây tranh cãi và hỗ trợ lực lượng ly khai vùng Donbas tuyên bố độc lập. Đối mặt với chiến tranh, nhưng Ukraine chỉ huy động lính từ 27 tuổi nhằm bảo toàn tương lai đất nước.

Hai năm sau cuộc chiến toàn diện, năm 2024, Quốc hội Ukraine phải vượt qua rất nhiều chỉ trích để hạ tuổi của lính huy động từ 27 xuống 25. Một người mẹ Việt Nam có 2 con trai nói với tôi: “Nhiều nước cứ bắt Ukraine thay đổi chính sách. Nhưng ông Zelensky bảo vấn đề không phải là thiếu ‘người’ mà là thiếu ‘vũ khí’. Không có vũ khí thì 18, 20 hay 30 cũng chết. Người trẻ chết thì đất nước cũng chẳng còn.”

  • Điểm sáng thứ hai là bất chấp chiến tranh, xếp hạng tự do báo chí của Ukraine nhảy vọt từ vị trí 106/180 quốc gia năm 2022 lên vị trí 61 năm 2024.

Sự giám sát mạnh mẽ của xã hội dân sự là vũ khí chống tham nhũng hiệu quả. Năm 2023, tất cả các giám đốc tuyển quân bị sa thải. Thứ trưởng Bộ Quốc phòng và nhiều quan chức phải ra tòa. Áp lực báo chí cũng đẩy nhanh việc số hóa quy trình tuyển quân, giảm tối đa sự can thiệp của con người để tăng độ minh bạch.

  • Điểm sáng thứ ba là chất lượng chuyên môn đang bù cho số lượng. Thay vì gọi nhập ngũ chung chung, các chương trình tuyển quân dần chuyển sang kêu gọi lính hợp đồng dựa trên chuyên môn cụ thể: y tá, điều khiển drone, kỹ sư công nghệ…
Áp phích kêu gọi nhập ngũ tại Zaporizhzhia (ảnh chụp năm 2023)
Chụp lại hình ảnh,Áp phích kêu gọi nhập ngũ tại Zaporizhzhia (ảnh chụp năm 2023)
  • Cuối cùng, Ukraine đã tích hợp thành công các nhóm tình nguyện vào lực lượng Vệ binh quốc gia.

Sau sự kiện Crimea và Donbas năm 2014, nhiều nhóm tình nguyện dân sự có vũ trang xuất hiện. Nổi tiếng nhất là tiểu đoàn Azov chiến đấu chống lại lực lượng ly khai ở Donbas. Báo chí đã mổ xẻ nhiều về việc những thành viên sáng lập Azov có tư tưởng cực hữu và tân phát xít.

Tuy nhiên, thay vì đối đầu với các nhóm dân quân tự phát, chính phủ Ukraine đã đi một nước cờ độc đáo bằng cách sáp nhập họ vào lực lượng Vệ binh quốc gia và quân đội chính quy.

Một mũi tên trúng ba đích. (1) Bất chấp một số tranh cãi, những thành viên cực đoan của Azov đã dần dần bị cô lập hoặc pha loãng vào môi trường mới khi họ chiến đấu sát cánh cùng hàng nghìn binh sĩ khác. Bên cạnh đó, (2) chính phủ kiểm soát được các nhóm vũ trang không chính quy, đảm bảo chuỗi chỉ huy thống nhất.

Quan trọng hơn hết, (3) yếu tố cực đoan ban đầu đã dần chuyển hóa thành tinh thần sẵn sàng hy sinh cho dân tộc. Azov đang được tái định nghĩa, thậm chí trở thành một “thương hiệu” về lòng quả cảm. Hiện nay, những người lính ký hợp đồng quân sự và được đầu quân cho Azov thường có động lực chiến đấu đặc biệt cao do danh tiếng mà cái tên này mang lại. Tuy nhiên, tinh thần dân tộc này có thể trở thành cực đoan sau chiến tranh hay không thì vẫn là câu hỏi để ngỏ.

Áp phích ở Kyiv kêu gọi thả những chiến binh Azov bị Nga bắt khi bảo vệ Mariupol.
Chụp lại hình ảnh,Áp phích ở Kyiv kêu gọi thả những chiến binh Azov bị Nga bắt khi bảo vệ Mariupol

Phía sau là gia đình

Khi gặp những binh sĩ về nghỉ phép, tôi luôn hỏi điều gì khiến họ sợ nhất. Hóa ra không phải bom đạn hay cái chết. Đó là “gia đình”.

“Tùng bộ đội” tâm sự: “Vợ em đang có bầu. Em quay lại mặt trận là cô ấy gọi liên tục. Không có Starlink thì gọi cho chỉ huy, nhắn cho đồng đội. Cấp trên kêu trời, bảo vợ mày là không được gọi tao nhiều như thế.”

Trong kỳ trước, tôi đã chia sẻ câu chuyện bà giáo sư có con trai mới chết trận. Anh lẽ ra được miễn nhập ngũ vì có ba con nhỏ. Khi anh xung phong đi lính, bà xin con hãy nghĩ tới mấy đứa bé và quyết định lại. Nhưng anh trả lời: “Mẹ à, chính vì nghĩ tới sắp nhỏ nên con phải ra đi.”

Câu nói ấy lặp đi lặp lại với tất cả những người lính tôi gặp: “Hồi chiến tranh xảy ra, tôi nhập ngũ vì đất nước. Nhưng bây giờ, tôi tiếp tục cầm súng vì vợ tôi ở nhà. Tôi không muốn cô ấy phải chạy giặc. Con gái tôi đang học mẫu giáo. Tôi không muốn nó lớn lên trong một đất nước bị xâm chiếm. Em trai tôi sắp trưởng thành. Tôi không muốn nó bị bắt lính cho Putin.”

Ở Odesa, tôi gặp một cựu binh Xô Viết ngày xưa. Ông dành cả buổi để chửi chính quyền. Nhưng khi nói về những người lính, ông già hơn 70 tuổi ứa nước mắt: “Người Ukraine sẽ thắng. Binh sĩ ở tiền tuyến không đánh nhau vì chế độ này đâu. Sau lưng họ là gia đình, là căn nhà họ muốn trở về.”

Một cặp đôi chia tay trước ngày chàng trai quay lại chiến trường.
Chụp lại hình ảnh,Một cặp đôi chia tay trước ngày chàng trai quay lại chiến trường

Bên cạnh là đồng đội

Nhưng không phải ai cũng có một gia đình để neo đậu niềm hy vọng. Hôm ấy trong công viên Lviv, tôi gặp một người lính bước đi khập khiễng. Anh trôi vô định, mặt buồn đến mức đau đớn trào cả ra ngoài. Tôi đánh liều tiến đến hỏi thăm: “Anh ổn không?”

Volodymyr nói được tiếng Anh. Tôi liền mời anh một ly cà phê và lắng nghe câu chuyện đắng nghét của chàng sĩ quan trẻ.

“Cuộc chiến khốn kiếp này đã trao vợ con tôi vào vòng tay kẻ khác. Cô ấy tị nạn ở Tiệp, gặp một gã ở đó và ly hôn với tôi. Tôi trở về trắng tay, ngày nào cũng ra đây chạy trốn căn nhà trống vắng.”

“Nhưng những gia đình tan vỡ như tôi không hiếm. Khi quay lại chiến trường, điều khiến họ tiếp tục xả thân là anh em đồng đội. Chúng tôi vào sinh ra tử. Trên trời là drone săn người, dưới đất là sinh mạng đặt vào tay nhau. Đó chính là gia đình.”

Công viên Ukraine

Volodymyr khiến tôi nhớ đến Tùng “bộ đội”: “Bạn bè em chết hết rồi chị ạ. Em chẳng còn ai để gọi nữa. Nhưng em lại thêm đồng đội mới. Mấy tháng đầu còn cãi lộn. Nhưng ra chỗ bom đạn thì phải dựa vào nhau mà sống. Nếu mình sẵn sàng hy sinh để cứu nó thì nó sẽ liều mạng để bảo vệ mình.”

Cả Volodymyr và Tùng là bằng chứng sống cho tâm lý học chiến tranh. Ở điểm khởi đầu, những người lính cầm súng vì Tổ quốc – một khái niệm trừu tượng. Nhưng khi ở giữa ranh giới sống chết, Tổ quốc ở xa, còn đồng đội thì ở gần. Điều khiến họ tiếp tục xả thân là sự gắn kết với những anh em cùng chiến hào (primary group theory). Lý tưởng có thể đưa người lính ra trận, nhưng chỉ có đồng đội mới giữ họ lại trong cuộc chiến.

Bởi trong bom đạn, chỉ khi ai cũng sẵn sàng hy sinh vì nhau thì từng người mới còn cơ hội sống sót. Họ chiến đấu không còn là để chết cho Tổ quốc, mà để sống cùng nhau trở về.

Ghi chú về tác giả và tác phẩm: Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai là chuyên gia đào tạo trong lĩnh vực Khoa học Não bộ ứng dụng vào Giao tiếp-Quản trị đa văn hóa/Phát triển năng lực cá nhân. Loạt bài ghi lại những quan sát của tác giả sau gần 4 tháng sống tại Ukraine, Nga và một số nước trong vùng đệm của hai bên chiến tuyến (tháng 6-9/2025). Chuyến đi nhằm mục đích tìm hiểu văn hóa với tư cách cá nhân, độc lập, bằng chi phí riêng, phi lợi nhuận, không có tài trợ hoặc liên kết hợp tác với bất kỳ tổ chức nào. Tên một số nhân vật đã được thay đổi.

Bình luận về bài viết này